THẢM TRẠNG NGƯỜI CÀY KHÔNG RUỘNG
DISTRESS OF FARMERS WITHOUT LAND

Tân-Tư-Bản Đại-Địa-Chủ-Đỏ, Big New Red Capitalist Landlords, ở Việt Nam đă đang và sẽ thu gom tích tụ ruộng đất canh tác của người Nông Dân Việt Nam Nghèo. Sự thật quá phũ phàng là sau hai lần được hưởng quyền “Người Cày Có Ruộng”, hiện nay người Nông Dân Việt Nam Nghèo lại “Không Có Ruộng Để Cày” !!!!

Không nhà không ruộng
Dân cày c̣n biết đi đâu?
Người ở làng chết khổ bên nhau
Người lên phố, dăi dầu kiếp thợ!!

Bốn câu thơ nêu trên làm xúc động ḷng người, được trích trong bài thơ Đồng Bằng, trong tập thơ Quê Hương Chiến Đấu xuất bản năm 1955. Nhà thơ Hoàng Trung Thông đă tả chân được hoàn cảnh khốn cùng tủi cực của người Nông Dân Việt Nam Nghèo trong thời kỳ Pháp thuộc. Thực dân và đại địa chủ đă chiếm hữu hết ruộng đất canh tác khiến cho người nông dân không có ruộng để làm ăn sinh sống. Nếu không muốn là tá điền làm ruộng thuê nộp tô cho địa chủ, hay đem thân làm mướn kiếm miếng cơm thừa của địa chủ, th́ người nông dân nghèo phải bỏ xóm làng đi lên tỉnh thành kiếm việc làm cực khổ ở những nhà máy xí nghiệp hoặc nơi công trường xây dựng. Nhưng có rất nhiều người nông dân ĺa quê không thể có được những việc làm để sống qua ngày, họ phải lâm cảnh tha phương, vô gia cư, và thất nghiệp đói khổ!! Cho tới bây giờ, thảm trạng khốn cùng tủi cực như vậy vẫn c̣n đang xảy ra, mặc dù dưới một h́nh thức khác, và cũng c̣n là một nỗi lo âu uất ức của hàng triệu người Nông Dân Việt Nam Nghèo hiện nay.

Hoàng Trung Thông là một đảng viên CSVN thời kỳ Mùa Thu 1945, Ủy Viên Ban Chấp Hành Hội Nhà Văn Việt Nam (khóa III); Viện Trưởng Viện Văn Học, tổng biên tập Tạp Chí Văn Học, đă qua đời vào năm 1993 lúc 68 tuổi. Cho tới ngày chết, Hoàng Trung Thông có lẽ không thể tưởng tượng được hoàn cảnh người Nông Dân Việt Nam Nghèo lại thêm một lần nữa không có ruộng đất canh tác để sinh sống. Giải quyết nghiêm túc vấn đề ruộng đất canh tác chính là bảo đảm quyền được sống của người Nông Dân Việt Nam Nghèo. Nhưng Hoàng Trung Thông đă không ngờ được những Tân-Tư-Bản Đại-Địa-Chủ Đỏ ở Việt Nam đă đang và sẽ thu gom tích tụ ruộng đất canh tác của người Nông Dân Việt Nam Nghèo. Qua hai lần được hưởng quyền “Người Cày Có Ruộng”, người Nông Dân Việt Nam Nghèo hiện nay lại “Không Có Ruộng Để Cày”.

Chúng ta hăy xem xét quá tŕnh diễn biến của t́nh h́nh nông nghiệp Việt Nam và cuộc sống của người Nông Dân Việt Nam Nghèo trong lúc “Người Cày Có Ruộng” cho tới lúc “Người Cày Không Ruộng” để thấy được nền nông nghiệp Việt Nam và thân phận hẩm hiu của người Nông Dân Việt Nam Nghèo khi nằm trong tay của người CSVN đă bị biến động truân chuyên tới một mức độ nào.

Những năm 1945-1954, người CSVN đă tịch thu ruộng đất của thực dân tư bản Pháp và địa chủ Việt Nam, rồi chia lại ruộng đất canh tác cho nông dân theo kháng chiến ở những khu giải phóng, đă tạo ra những thay đổi về sở hữu ruộng đất và quan hệ giai cấp ở nông thôn Việt Nam nhằm tǎng cường thế lực của người CSVN. Tuy nhiên, thành phần đại địa chủ phú nông và trung nông giàu ở những vùng Quốc Gia kiểm soát vẫn c̣n tồn tại.

Những năm 1954-1960 ở Miền Bắc Việt Nam người CSVN đă đẩy mạnh cải cách ruộng đất, thực hiện hợp tác hoá nông nghiệp, xoá bỏ chế độ chiếm hữu ruộng đất của thành phần đại địa chủ và trung nông giàu. Xác lập chế độ sở hữu ruộng đất theo nông hộ Người Cày Có Ruộng ở nông thôn, người CSVN áp dụng đường lối giai cấp Bần Cố Nông, chủ yếu là đảng viên CSVN để chỉ huy, kiểm soát và chi phối đời sống kinh tế, chính trị, xă hội nông thôn.

Hai đợt cải cách ruộng đất vào năm 1955-1956 ở Miền Bắc Việt Nam đă giết chết khoảng 200,000 người trong đó có cả đảng viên thành phần tư sản. V́ vậy, vào thời gian đó người CSVN đă gây công phẫn trong nhân dân Việt Nam. Nhưng cuộc cải cách ruộng đất vẫn tiếp tục trong những năm 1957-1959 để thực hiện xă hội chủ nghĩa. Người CSVN đă vô sản hoá nhân dân bằng cách thu hồi lại đất đai của nông dân để thành lập những hợp tác xă sản xuất và các nông trường tập thể ở Miền Bắc.

Những năm 1960-1975, sau thời kỳ khôi phục kinh tế, người CSVN chủ trương triệt để cải tạo xă hội chủ nghĩa đối với nông nghiệp ở Miền Bắc Việt Nam bằng h́nh thức hợp tác xă. Xác lập chế độ sở hữu tập thể về ruộng đất canh tác gắn liền với tổ chức lao động tập thể trong các hợp tác xă nông nghiệp. Kể từ đây, ruộng đất canh tác của nông hộ Người Cày Có Ruộng đă trở thành ruộng đất canh tác của Hợp Tác Xă, của Tập Đoàn Sản Xuất Nông Nghiệp, và kinh tế hộ nông dân bị coi là kinh tế phụ.

Trong cùng thời gian đó (1954-1975), ở Miền Nam Việt Nam có một nền nông nghiệp rất khác với Miền Bắc Việt Nam là hơn 80 phần trăm các hộ nông dân đă được tư sản trung nông hoá hoàn toàn. Thời kỳ Đệ Nhất Việt Nam Cộng Hoà có những khu Dinh Điền, khu Trù Mật, thời kỳ Đệ Nhị Việt Nam Cộng Hoà có chương tŕnh Người Cày Có Ruộng đă tạo ra được một nền nông nghiệp tư sản ở Miền Nam Việt Nam khá phát triển.

Tŕnh bày một cách cụ thể, Miền Nam Việt Nam đă thực hiện chính sách tư hữu hóa ruộng đất cho các tá điền qua công cuộc Cải Cách Điền Địa do TT Diệm thực hiện trong những năm 1955- 1963. Những ruộng đất bỏ hoang không có chủ điền hiện diện khi kiểm kê trở thành quốc gia công thổ và được chia phát “miễn phí” cho tá điền. Chủ điền chỉ được giữ tối đa là 100 mẫu. Trong đó 30 mẫu được trực canh và 70 mẫu c̣n lại phải cho tá điền thuê theo quy chế tá canh. Chính phủ Việt Nam Cộng Hoà lúc đó đă bồi thường số đất bị truất hữu cho chủ điền bằng tiền mặt và công trái phiếu 12 năm. Tá điền được mua trả góp vốn và lăi trong ṿng 12 năm, số ruộng đất tối đa là 5 mẫu với giá tiền chính phủ bồi thường chủ điền.

Vào năm 1970 TT Thiệu đă ban hành Luật "Người Cầy Có Ruộng" qui định ruộng đất không trực canh đương nhiên bị truất hữu và phải được bồi thường thoả đáng theo thời giá. Ruộng đất truất hữu được ưu tiên cấp phát cho tá điền (3 mẫu ở Nam phần và 1 mẫu ở Cao Nguyên và Trung phần). Điền chủ trực canh chỉ được giữ tối đa 15 mẫu. Tuy nhiên, Luật "Người Cầy Có Ruộng" không được phép áp dụng đối với ruộng đất của các tổ chức tôn giáo và ruộng đất hương hỏa gia đ́nh của người dân.

Ở Miền Nam Việt Nam, phương thức sản xuất nông nghiệp kiểu phong kiến đă bị xoá sạch. Những phương pháp canh tác mới có tiến bộ kỷ thuật đă được áp dụng để gia tăng năng suất. Sau khi hoàn tất chương tŕnh Người Cày Có Ruộng trong những năm 1970-1973 nước Việt Nam Cộng Hoà đă có 80 phần trăm tư sản trung nông hoá và thành phần nông dân này là lực lượng chính của sản xuất nông nghiệp ở Miền Nam Việt Nam.

C̣n lại khoảng 20 phần trăm là phú nông và tư sản trung nông giàu sở hữu chừng 10 phần trăm ruộng đất canh tác. Số người nông dân giàu có này ngoài việc canh tác số ruộng đất sau khi đă truất hữu c̣n lại, họ cũng kinh doanh các dịch vụ cơ khí nông nghiệp, lưu thông hàng hoá nông sản phẩm, chế biến thực phẩm nông sản trong một thị trường thương nghiệp nông thôn và lao động nông nghiệp rất tự do. Sau khi nước Việt Nam Cộng Hoà hoàn tất chương tŕnh Người Cày Có Ruộng th́ không c̣n thành phần đại-địa-chủ ở Miền Nam Việt Nam. Trong ba năm 1970-1973, kết quả của chương tŕnh "Người Cầy Có Ruộng" là đă chấm dứt chế độ tá canh ở Miền Nam Việt Nam khi tá điền trở thành điền chủ.

Vấn đề ruộng đất, nông nghiệp và nông thôn Miền Nam Việt Nam rất đa dạng và khác nhau giữa các vùng. Miền Trung có dăi ruộng đất canh tác hẹp, b́nh quân ruộng đất thấp. Cao Nguyên là vùng núi đồi cao gồm có hai bộ phận kinh tế chủ yếu là kinh tế tự nhiên và nửa tự nhiên của cộng đồng các dân tộc thiểu số. Đơn vị sản xuất nông nghiệp chủ yếu là các đại gia đ́nh của người dân tộc thiểu số. Ở Cao Nguyên c̣n có hoạt động kinh tế đồn điền với các khu vực trồng cây công nghiệp của Tư Bản Ngoại Quốc và Tư Bản Việt Nam kinh doanh theo phương thức thị trường tự do.

Vào tháng 4 năm 1975, sau khi cưỡng chiếm Miền Nam Việt Nam người CSVN chủ trương "xác lập quan hệ sản xuất xă hội chủ nghĩa đồng nhất trong cả nước dưới hai h́nh thức sở hữu toàn dân (tài sản công-quốc gia công hữu) và sở hữu tập thể để phát triển sản xuất nông nghiệp theo hướng sản xuất trên qui mô lớn". Đồng thời với quá tŕnh diến tiến cải tạo công thương nghiệp Miền Nam Việt Nam, người CSVN triệt để xoá bỏ dấu vết ruộng đất của địa chủ bằng cách tịch thu tất cả ruộng đất của địa chủ. Rất rơ ràng là người CSVN đă quyết liệt vô sản hoá toàn thể nhân dân Việt Nam

Ở Cao Nguyên, ruộng đất chủ yếu là quốc gia công thổ và đồn điền. Người CSVN tịch thu tất cả đất đai và quốc hữu hoá đồn điền. Chuyển các đồn điền cây công nghiệp thành nông trường quốc doanh, c̣n lại một số ruộng đất được thành lập các hợp tác xă và tập đoàn sản xuất.

Ở đồng bằng Miền Nam người CSVN cũng đă tịch thu tất cả ruộng đất của địa chủ. Sự thật là ruộng đất tịch thu được của các địa chủ c̣n lại không nhiều, v́ Luật Người Cày Có Ruộng của TT Thiệu cho phép điền chủ trực canh được giữ lại tối đa là 15 mẫu. Trong khi đó người CSVN đă cải tạo gần hai triệu người vốn đang hoạt động trong các lĩnh vực công thương nghiệp ở các thành phố phải trở về nông thôn để lao động nông nghiệp. Số người này là đối tượng cải tạo công thương nghiệp cần có ruộng đất canh tác. Để có ruộng đất canh tác cấp cho số người bị cải tạo công thương nghiệp này, người CSVN đă phải tịch thu thêm một số ruộng đất của những gia đ́nh trung nông giàu để chia b́nh quân cho người bị cải tạo công thương nghiệp.

Người CSVN đă lặp lại công cuộc tập thể hoá nông nghiệp là nhằm ngǎn chặn khuynh hướng tự phát tư bản chủ nghĩa ở nông thôn Miền Nam Việt Nam và để tạo ra sự thống nhất nền kinh tế xă hội chủ nghĩa ở cả nước. Ruộng đất tập thể hoá được đặt dưới sự quản lư và sử dụng của ban QuảnTrị Hợp Tác Xă, chủ yếu là đảng viên CSVN. Người CSVN đă xoá bỏ quyền làm chủ sử dụng ruộng đất canh tác của người Nông Dân Việt Nam, thực ra là những người trong mấy năm trước đây, từ thân phận tá điền trở thành chủ điền có được 3 mẫu đất do công cuộc Cải Cách Điền Địa của TT Diệm, hay bởi Luật Người Cày Có Ruộng của TT Thiệu.

Mô h́nh sở hữu ruộng đất tập thể đă biến nông dân từ người làm chủ ruộng đất trở thành người làm công cho ban Quản Trị Hợp Tác Xă, gồm có những người đảng viên CSVN không có tŕnh độ văn hoá trung b́nh, không có khả nǎng và kinh nghiệm quản lư, nhưng họ lại có quyền lực rất lớn, quyết định toàn bộ đời sống kinh tế, chính trị, xă hội ở nông thôn Việt Nam. Ruộng đất canh tác thuộc quyền sở hữu và sử dụng tập thể đă dẫn đến t́nh trạng vô chủ trong quản lư và sử dụng đất đai vô trách nhiệm, tệ trạng này đă gây ra quá nhiều lăng phí và làm mất một số rất lớn ruộng đất canh tác.

Tệ trạng người CSVN quản lư và sử dụng ruộng đất vô trách nhiệm và lạm dụng quyền thế của người cai trị đă biến rất nhiều đất thổ canh thành đất thổ cư thực sự có xảy ra ở mọi địa phương. Và đây là một trong những nguồn gốc của sự lộng quyền tham nhũng, chiếm hữu đất đai nhà cửa của người nông dân thấp cổ bé miệng ở các nơi trong nước Việt Nam.

Lịch sử nông nghiệp của nước Việt Nam cho thấy rơ mô h́nh ruộng đất canh tác thuộc sở hữu tập thể và sử dụng tập thể dưới sự quản lư bất lực bất tài của những người CSVN đă thất bại và dẫn đến tan ră hàng loạt hợp tác xă nông nghiệp, bởi v́ hàng trăm ngàn người nông dân đă quyết định xin ra khỏi hợp tác xă. Mức sản xuất nông nghiệp trong thời gian này đă phát triển rất chậm, nhưng có nhiều biến động. Tiềm nǎng lao động nông nghiệp và ruộng đất canh tác khai thác không hiệu quả trong những nǎm 1976-1985 đă đưa đến khủng hoảng kinh tế nông nghiệp của Việt Nam.

Trong thời kỳ Đổi Mới của những năm 1985-1990, người CSVN muốn khôi phục kinh tế hộ nông dân bằng cách khoán sản phẩm cho người lao động nông nghiệp. Phương thức và mục đích của Khoán Hộ là nhằm khôi phục lại chức nǎng và hiệu quả kinh tế của hộ nông dân. Lúc này người CSVN quay lại khẳng định hộ nông dân là một đơn vị kinh tế tự chủ sản xuất nông sản. Khoán Hộ đă có tác dụng phân chia lại chức nǎng kinh tế giữa tập thể và hộ nông dân cả về quan hệ sở hữu ruộng đất, quan hệ quản lư và phân phối vật tư sản xuất và nông sản phẩm. Khoán Hộ đă mang lại lợi ích thiết thực cho người nông dân và đă thúc đẩy người nông dân tăng gia sản xuất.

Trong thời gian đầu, Khoán Hộ đă làm hồi sinh và sống động lại nền kinh tế nông thôn Việt Nam. Khoán Hộ đă tạo ra được một khối lượng nông sản nhiều hơn so với những năm trước. Nhưng sau đó, Khoán Hộ đă mất dần tác dụng hiệu quả kinh tế, bởi v́ trên thực tế là những người đảng viên CSVN ở tại cơ sở địa phương vẫn c̣n quá nhiều quyền hành trực tiếp. Thói quen tập trung quan liêu; mệnh lệnh hành chánh vẫn c̣n được người CSVN duy tŕ trong các hợp tác xă và toàn bộ hệ thống tái sản xuất trong nông nghiệp.

Hậu quả của tệ trạng này là những hộ nông dân không đủ khả nǎng bảo đảm tái sản xuất và nhu cầu đời sống, bắt buộc phải trả lại ruộng đất cho hợp tác xă. Một lần nữa, mô h́nh hợp tác xă nông nghiệp với phương thức sản xuất khoán sản phẩm cho hộ nông dân, gọi là Khoán Hộ, đă không thành công v́ sự bất lực bất tài trong quản lư kinh tế nông nghiệp của những người CSVN.

Trong thập niên 1990-2000, những người lănh đạo đảng CSVN đă quyết định Đổi Mới toàn bộ cơ chế quản lư kinh tế nông nghiệp ở Việt Nam, và họ khẳng định: "Kinh tế tập thể, với h́nh thức phổ biến là hợp tác xă cải tiến, đổi mới tổ chức và phương thức hoạt động, phát triển rộng răi và đa dạng với quy mô và mức độ tập thể hoá khác nhau, trên cơ sở tự nguyện góp vốn, góp sức của những người lao động nông nghiệp”. Trên thực tế là người CSVN đă bắt đầu thực hiện tiến tŕnh tích tụ và tập trung ruộng đất canh tác, vốn vật tư vật liệu sản xuất theo hướng sản xuất nông nghiệp đại trà, trên quy mô diện tích canh tác rộng lớn.

Khi người CSVN có ư muốn gia nhập Tổ Chức Mậu Dịch Quốc Tế - WTO, họ đă có những nhận định nguyên văn như sau “ Vấn đề ruộng đất phải tuân theo quy luật tích tụ và tập trung ruộng đất vào tay những người làm ruộng giỏi mới giải quyết được mâu thuẫn giữa việc phân phối và sử dụng ruộng đất manh mún, b́nh quân, với yêu cầu phát triển sản xuất hàng hoá trong nông nghiệp. Kinh tế hộ gia đ́nh phải trở thành kinh tế hàng hoá, khác về chất so với kinh tế cá thể tự cung tự cấp trước đây. Tổ chức và hoạt động của các hợp tác xă cải tiến không phụ thuộc vào địa giới hành chính. Một hộ nông dân với khả năng góp vốn lớn có thể tham gia các hợp tác xă cải tiến khác nhau ở những nơi khác nhau”.

Như vậy, mưu đồ xây dựng một nền nông nghiệp đại trà của người CSVN đă quá rơ ràng: - Ruộng đất được tích tụ và tập trung vào tay những Người Làm Ruộng Giỏi, và dĩ nhiên là những Người-Có-Quyền-Thế-Có-Tiền-Của, chính hiệu phải gọi là những Tân-Tư-Bản Đại- Địa-Chủ- Đỏ hiện nay ở Việt Nam. Những Tân-Tư-Bản-Đỏ đă đang tiến hành lập ra những Hợp Tác Xă Sản Xuất Nông Nghiệp Cải Tiến hay gọi tên ngắn gọn là Công Ty Làm Ruộng. Họ bán ra Cổ Phần để Góp Vốn và Thu Gom Tích Tụ ruộng đất canh tác, bởi v́ không phụ thuộc địa giới hành chính, Hợp Tác Xă Sản Xuất Nông Nghiệp Cải Tiến loại mới này, hay là Công Ty Làm Ruộng sẽ chiếm hữu một số lớn ruộng đất canh tác trên một diện tích rất rộng lớn có thể liên-xă-liên-huyện-liên-tỉnh, nếu có thể được, để trở thành những Đại-Địa-Chủ-Đỏ trong thời kỳ nước Việt Nam là thành viên của Tổ Chức Mậu Dịch Quốc Tế và nông nghiệp phải nổ lực hoạt động hội nhập mạnh mẽ vào nền kinh tế thị trường.

Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ VII của đảng CSVN chỉ rơ: "Đất đai thuộc sở hữu toàn dân. Các hộ nông dân được Nhà nước giao quyền sử dụng ruộng đất lâu dài và cấp giấy chứng nhận. Luật pháp quy định cụ thể việc thừa kế và chuyển quyền sử dụng ruộng đất". Điều 17 và Điều 18 của Hiến Pháp nước CHXHCNVN qui định đất đai thuộc sở hữu của Nhà Nước, người dân chỉ được cho phép sử dụng. Nhưng khi triển khai hai điều luật này th́ các cấp Đảng Uỷ, những người đảng viên CSVN thực sự cầm quyền ở địa phương tự cho phép ḿnh được lấy ruộng đất của người nông dân nghèo bằng những giá bồi thường quá thấp, rồi lại cấp cho những đảng viên có quyền thế và có tiền. Ruộng đất các loại gồm có thổ canh, thổ cư đă trở thành những phương tiện để rữa tiền tham nhũng và đầu cơ tích tụ bất động sản một cách có hệ thống của các Tân-Tư-Bản- Đại-Địa-Chủ- Đỏ trong xă hội Việt Nam hiện nay.

Ở nước Việt Nam hiện nay đang có những danh hiệu "Người nhiều ruộng nhất Miền Bắc", hoặc là “Người giàu nhất về địa ốc bất động sản ở Việt Nam”. Lịch sử Việt Nam rồi sẽ cho biết họ là ai, nhưng bây giờ chỉ biết một điều thật rơ ràng là người Nông Dân Việt Nam Nghèo lại thêm một lần nữa KHÔNG CÓ RUỘNG CÀY!!

Sau khi đă được gia nhập vào Tổ Chức Mậu Dịch Quốc Tế là tới lúc người CSVN xét lại nội dung của chương tŕnh “Người Cày Có Ruộng”. Người CSVN đă có được một nhận xét chính xác từ trong thực tiển sản xuất là “Diện tích canh tác càng được mở rộng th́ hiệu quả kinh tế càng tăng cao”, và họ đang muốn có những khối lượng lớn hàng hóa nông sản phẩm để xuất khẩu. V́ vậy, họ đă quyết định phải quy hoạch các vùng sản xuất chuyên canh, phải phát triển các hộ nông dân chuyên môn hóa, và có mức sản xuất đại trà một loại nông sản phẩm riêng biệt nào đó để cung cấp theo hợp đồng cho một đại công ty ngoại quốc chuyên chế biến thực phẩm nông sản.

Người CSVN có lẽ đă có định hướng của một cơ cấu kinh tế của một nước Việt Nam cơ giới hoá hiện đại hoá là: lực lượng Công Nghiệp các loại chiếm 60% dân số, lực lượng Dịch Vụ các loại chiếm 37% dân số, lực lượng Nông Nghiệp chiếm chỉ 3% dân số. Một mô h́nh cơ cấu kinh tế hiện đại hoá gần giống như của Mỹ Quốc. Người nông dân Mỹ chỉ chiếm 3% dân số Mỹ nhưng với kỷ thuật sản xuất nông nghiệp cơ giới hoá đă có thể sản xuất được những số lượng nông sản phẩm rất lớn để cung cấp đủ lương thực cho rất nhiều nước trên thế giới.

Theo định hướng phát triển một nền nông nghiệp cơ giới hoá hiện đại như vừa nói trên, những người lănh đạo đảng CSVN đă kêu gọi các doanh nhân đầu tư vào nông nghiệp Việt Nam, có thể gồm cả các doanh nhân ngoại quốc của các đại công ty chế biến thực phẩm nông sản liên quốc gia, cụ thể như công ty DOLE của Mỹ, v.v... Họ sẽ trợ giúp tài chánh cũng như kỷ thuật cho Những Người Làm Ruộng Giỏi để trở thành những người Chủ Nông Trại Gia Đ́nh và kinh doanh sản phẩm nông nghiệp.

Một cách có hệ thống, người CSVN đă đang thúc đẩy việc tập trung ruộng đất từ các hộ nông dân nghèo làm ruộng không đạt yêu cầu vào tay các gia đ́nh có tiền có quyền chuyên sản xuất nông nghiệp. Người CSVN muốn có các Nông Trại Gia Đ́nh với h́nh thức kinh doanh sản phẩm nông nghiệp và cơ giới hoá hiện đại chuyên canh sản xuất nông sản phẩm trên qui mô đại trà để đạt yêu cầu xuất cảng cho các đại công ty chế biến thực phẩm nông sản liên quốc gia. Như vậy là có thêm một thành phần Tân-Tư-Bản Đại- Địa-Chủ-Đỏ dưới h́nh thức Chủ Nông Trại Gia Đ́nh đă đang h́nh thành trong nước Việt Nam.

Một cách rất rơ ràng là thảm trạng ''Người Cày Không Ruộng'' đă đang và sẽ rất bi đát. Người Nông Dân Việt Nam Nghèo cần phải có ruộng đất canh tác để sống. Không c̣n ruộng đất, đời sống người nông dân nghèo sẽ ngày càng khó khăn hơn và chắc sẽ có ảnh hưởng mạnh đến nhiều vấn đề khác của nước Việt Nam.

Khi có tin nước Việt Nam đă xuất cảng lúa gạo đứng vào hàng thứ hai trên thế giới chỉ sau nước Mỹ, khiến cho chúng ta rất ngạc nhiên thích thú và thán phục. Bởi v́ mấy chục triệu người tiểu nông không có kỷ thuật cơ giới hiện đại, đă cần cù lao động cá thể trên mấy chục triệu mảnh ruộng đất nhỏ có diện tích không hơn 3 mẫu, mà đă sản xuất đủ lúa gạo các loại để xuất cảng.

Nhưng thời kỳ dễ ăn dễ thở của người tiểu nông Việt Nam đang phải sớm chấm dứt, khi những người CSVN có quyền thế và có nhiều tiền ở Việt Nam thực hiện chủ trương thu gom tích tụ ruộng đất canh tác cho những người Chủ Nông Trại Gia Đ́nh tương lai. Những người CSVN hiện đang có quyền thế có nhiều tiền, và có nhiều thủ đoạn chiếm hữu ruộng đất của người Nông Dân Việt Nam Nghèo một cách có hệ thống. Người nông dân nghèo chủ đất năm xưa đă mất ruộng đất, có thể sẽ lại phải đi làm thuê ngay trên chính mảnh ruộng của ḿnh, khi mảnh ruộng này lọt vào tay của một người Chủ Nông Trại Gia Đ́nh nào đó cần nhân công lao động nông nghiệp!!!!

Như vậy ở Việt Nam đă đang và sẽ có nhiều người nông dân nghèo bị rơi vào hoàn cảnh không có ruộng đất canh tác để sống. Ngoài việc thu gom tích tụ ruộng đất canh tác cho những người Chủ Nông Trại tương lai, nhà cầm quyền CSVN đă đang tiến hành thu hồi đất nông nghiệp để xây dựng những khu công nghiệp, những đô thị mới ở khắp nước Việt Nam.

Sau đây là một trích đoạn nguyên văn báo cáo của Bộ Nông Nghiệp và Phát Triển Nông Thôn Việt Nam, “trong thời gian những năm 2001 đến 2005 có đến hai triệu ruởi người dân bị tác động bởi quá tŕnh thu hồi đất nông nghiệp để xây dựng những khu công nghiệp và phát triển đô thị mới. Báo cáo cho thấy có đến hơn 65% nông dân bị thu hồi đất trở về lại với nghề nông. Nhưng khi ấy họ không có ruộng đất canh tác. Trong quá tŕnh thu hồi ruộng đất, t́nh trạng tham nhũng đă xảy ra qua việc lợi dụng chức quyền để thủ lợi. Do lợi nhuận riêng mà các địa phương đua nhau quy họach để xây dựng các khu công nghiệp. . . Sau khi giải toả ruộng đất nhà cửa của người dân, xây tường rào xung quanh khu vực, th́ khu công nghiệp vẫn không thu hút được nhà đầu tư nào mà dân th́ không có đất để canh tác. . .Qui họach làm khu công nghiệp nhiều, nhưng đầu tư th́ không đáng kể và bà con không có công ăn việc làm.”

Hơn nữa, chính kết quả điều tra của Bộ Nông Nghiệp và Phát Triển Nông Thôn Việt Nam đă nêu rơ tiền bồi thường đất nông nghiệp bị thu hồi không đủ để người nông dân nhận chuyển nhượng diện tích đất nông nghiệp tương tự, hoặc không đủ để chuyển sang làm ngành nghề khác.

Người CSVN đă từng điều chỉnh quyền sở hữu ruộng đất nhiều lần nên làm cho quá tŕnh sản xuất nông sản phẩm và phân công lao động nông nghiệp bị biến động rất lớn. Cụ thể như trong tương lai gần, với định hướng cơ cấu của nền kinh tế hiện đại hoá với 3% dân số hoạt động nông nghiệp, người CSVN bắt buộc phải có một chính sách kinh tế khả thi và thích hợp để chuyển đổi 80% dân số đang sống bằng nghề nông sang làm các nghề khác trong các lănh vực dịch vụ hay công nghiệp.

Khi người CSVN chỉ v́ tư lợi, tham lam muốn làm giàu một cách nhanh chóng với cái giá ruộng đất tăng phi mă, phấn khởi hấp tấp thu hồi đất đai, thu gom tích tụ ruộng đất canh tác của người Nông Dân Việt Nam Nghèo như đă đang và sẽ c̣n tiếp tục xảy ra ở khắp nước Việt Nam, th́ chắc chắn hàng chục triệu lao động nông nghiệp đă đang và sẽ c̣n tiếp tục thất nghiệp trầm trọng, trong khi chính bản thân của người nông dân nghèo chưa được chuẩn bị để thích nghi với sự thay đổi và cả nước Việt Nam chưa có những khu vực công nghiệp thích hợp cho những người nông dân nghèo này chuyển nghề.

Tóm lại, dưới sự quản lư bất lực bất tài của người CSVN, thân phận của người Nông Dân Việt Nam Nghèo đă đang và sẽ c̣n tiếp tục chịu đựng nhiều nỗi truân chuyên đau khổ. Không kể đến các vụ tranh chấp, khiếu kiện của người dân mất nhà mất ruộng đă quá nhiều năm chưa được giải quyết ổn thoả dứt khoát, với số lượng hàng chục triệu người vô gia cư phải ĺa quê lên tỉnh thành sống lang thang vất vưởng v́ không có được một nghề nào khác để bán sức lao động đổi lấy miếng ăn cho qua ngày, hoặc c̣n ở lại dưới quê th́ không c̣n ruộng đất để làm ra nồi cơm cho gia đ́nh đang đói ăn.

THẢM TRẠNG NGƯỜI CÀY KHÔNG RUỘNG, đă đang và sẽ c̣n tiếp tục xảy ra ở cả nước Việt Nam, thảm trạng này chắc chắn phải có một ảnh hưởng khủng khiếp trên toàn bộ xă hội Việt Nam.

Một bài viết ngắn và đơn giản không thể kể ra hết các chi tiết bi thương của thảm trạng Người Cày Không Ruộng qua suốt chiều dài lịch sử nông nghiệp của nước Việt Nam. Một Sử Gia Việt Nam chân chính nên ghi lại trung thực những biến động quá lớn đă đang và sẽ c̣n xảy ra trong đời sống của người Nông Dân Việt Nam, gồm cả Phú Nông, Trung Nông và Tiểu Nông, phải chịu truân chuyên đau khổ nhiều đến mức độ nào, dưới sự quản lư bất lực bất tài của người CSVN.

Dr. Tristan Nguyễn
Rất nhiều thương yêu dành cho những Người Nông Dân Việt Nam Nghèo Không Ruộng Đất Canh Tác Không Việc Làm Để Sống hiện ở tại Việt Nam.
San Francisco, USA. Ngày 01/08/2007
 


Tristan Nguyen