Từ lăng Mao đến lăng “Hồ” (1)

Nguyễn Văn Lục

Lăng Mao ở Quảng trường Thiên An Môn
Nguồn: lexlibertas.com

Cuối cùng th́ Lenin đă chết vào ngày 21/1/1924 ở thành phố Gorky. Hai ngày sau quan tài được chở về Moscow và được để ở điện Kremlin, để trong lồng kính, mặc dầu có sự phản đối của bà goá phụ Lenin. Nadezhda Kruskaya thời ấy đă lợi dụng việc xây lăng này cho quyền lợi của đảng ông. Rồi đến lượt Stalin chết. Lại ướp xác. Lại để cạnh mộ Lenin. Xác ướp trưng bày chẳng được bao lâu th́ đến năm1961, Khrushchev, quyết định dời lồng kính của Stalin mang chôn dọc bức tường điện Kremlin như các nhân vật chính trị khác.

Đây có thể nói là một cuộc thanh trừng nội bộ, mà đặc biệt là thanh trừng một xác chết.

Đến lượt ông Mao Trạch Đông cũng đă nối gót Staline? Cũng muốn chôn sống ḿnh trong lồng kính để mọi người có dịp chiêm ngưỡng?

Xác Lenin hay tượng sáp?

Bạn đọc quyết đinh.
Nguồn: lindsayfincher.com/

Tất cả quư vị ấy đều qua mặt các xác ướp Ai Cập v́ nay là xác ướp với khuôn mặt như thể c̣n sống?

Đến lượt ông Hồ Chí Minh chỉ c̣n là bản sao các lăng tẩm trên từ cấu trúc, đến viên đá, những hàng cột, những tấm đá cẩm thạch mầu đen và mầu đỏ, (in red plum marble) đến h́nh dáng uy nghiêm, đồ sộ, lạnh lùng đến các kỹ thuật ướp xác?

Và cả ṭa kiến trúc đó có ḿnh ông lặng lẽ nằm một ḿnh. Khi sống ông ở nhà tranh vách đất và ở với mọi người? Nay ông ở một ḿnh, hỏi ông có buồn không ông?

Cứ giả dụ rằng không có xác ướp Lenin th́ cũng không có xác ướp Hồ Chí Minh và cũng không có quảng trường Ba Đ́nh? Và nếu lănh đạo đảng tôn trọng chúc thư của ông Hồ muốn hỏa thiêu th́ cái quần thể kiến trúc đó đă chẳng bao giờ được xây cất?

Khi vào đó, quư vị được khuyến cáo phải im lặng, phải ăn mặc chỉnh tề, phải có thái độ thành kính, cẩn trọng, không được xỏ tay túi quần, không được chụp h́nh. Xem h́nh tại chỗ th́ được, nhưng tuyệt đối không được chụp h́nh? Lăng được mở các ngày thứ ba, thứ năm và cuối tuần, từ 8-11 giờ.

Và thường sẽ đóng cửa tháng 10 đến tháng 11 để đưa xác sang Moscow tu bổ và tân trang lại.

Thật ra ai cũng biết chết là hết. Nhưng hết là hết với người chết, kẻ chôn dưới ḷng đất, dưới mộ. Nhưng không hết đối với người c̣n sống. V́ thế, đối với loại người chết như chủ tịch Mao hay ông Hồ, họ vẫn c̣n đó. 100 năm sau, hơn thế nữa, những năm sau nữa, người chết vẫn là đối tượng cho những niềm thán phục, quư mến hay b́nh phẩm, khen chê.

Câu chuyện kể trên chính ra được bắt đầu như thế này. Đài BBC Luân Đôn có đăng tải một lá thư trên tờ Khai Phong ở Hồng Kông kêu gọi nhà cầm quyền Trung Quốc đem thi hài của ông Mao ra khỏi lăng của ông ta ra khỏi Bắc Kinh. Lá thư rất là nghiêm chỉnh. Bởi v́ được kư bởi một số nhà văn, người cầm bút và phê b́nh báo chí, trong đó có những người hiện đang sống tại Trung Hoa đỏ. Họ đề nghị đưa xác ông Mao về chôn tại quê ông ở tỉnh Hồ Nam.

Lư do họ đưa ra là đưa ông Mao ra khỏi lăng là bước đầu ḥa hợp, ḥa giải dân tộc và cải tổ chính trị.

Chen Kuide, Editor-in-Chief ObserveChina.net (Virginia, USA)
Nguồn: boxun.com /


Đài BBC đă phỏng vấn một trong những tác giả kư trong lá thư là ông Trần Khuê Đức (Chen Kuide), tốt nghiệp tiến sĩ triết, giảng viên Đại học Fudan, Shanghai, Trung Quốc. Theo ông Đức th́ việc để thi hài Mao tại quảng trường Thiên An Môn là một trở ngại cho Trung Quốc hoà nhập vào cộng đồng Quốc tế v́ Mao đă phạm nhiều lỗi lầm:

• Thứ nhất, chiến dịch thanh trừng năm 1957, có 530.000 người Trung Quốc đă bị đàn áp, thanh trừng, bị đưa vào trại lao động.

• Thứ hai, trong cuộc đại nhảy vọt năm 1958, khi người nông dân bị đưa vào hợp tác xă th́ có đến 30 triệu người Trung Hoa bị chết đói.

• Thứ ba, tệ hơn nữa, cuộc cách mạng văn hóa đă trở thành một bi kịch lớn nhất trong lịch sử Trung Quốc hiện đại.

Cuối cùng, đài BBC đă hỏi một câu so sánh: ông nghĩ ǵ về những lăng tương tự, chẳng hạn lăng ông Hồ Chí Minh ở Việt Nam?

Tôi phản đối mọi h́nh thức xử dụng thi hài người đă mất để làm thành biểu tượng tôn thờ. H́nh thức sùng bái này diễn ra hầu như riêng ở các nước cộng sản như Liên Xô, Việt Nam và Bắc Hàn. Và riêng cá nhân, th́ tôi chống lại việc biến thi hài người chết thành biểu tượng sùng bái như vậy, dù ở Việt Nam hay tại đâu đi nữa.

Sau khi loan tin này th́ đài nhận được 6 lá thư, hầu hết là giới trẻ VN hiện sống trong nước hay ngoài nước đồng ư di chuyển xác ướp ông Hồ Chí Minh về quê ông ở Nghệ An. Lư do họ đưa ra th́ nhiều, tựu chung là:

• Cả ông Mao lẫn ông Hồ đều không để di chúc phải xây lăng và để xác ướp như vậy.

• Tốn kém quá trong khi người dân nghèo khổ đến cùng cực. Ông Hồ nằm đó hẳn không yên? Tốt hơn hết là nên dùng tiền cho cái lăng này để xây toà nhà Quốc Hội. Hay bất cứ cái ǵ như cung văn hoá. Bảo tàng viện hay cùng lắm làm nhà tế bần, nhà giữ trẻ hay ǵ ǵ đó.

• Xem lại lịch sử các vị anh hùng dân tộc như Lê Lợi, Hai Bà Trưng đời đời người dân vẫn ghi công đức của họ mà đâu cần lăng tẩm đồ sộ giữa ḷng Thủ đô Hà Nội?

• Vấn đề chính chính là ḥa giải, xóa bỏ sự đố kỵ và hận oán vẫn kéo dài nhiều năm nay.

• Thực tế, có người như Quốc Bảo ở Alaska thẳng thừng hơn: Đây là thời đại mới, thế kỷ mới. Let the past go. Please.

• Dư luận chung th́ như vậy. Nhất là giới trẻ, họ không muốn cứ giữ một xác người chết ở giữa thủ đô giống như nhà lúc nào cũng có tang, vận nước không phát được (Cao Phúc, TP. Hồ chí Minh).

Đấy là dư luận, phần tôi xin đóng góp thêm bằng những luận cứ, những cái nh́n từ nhiều góc độ để một lần nữa đưa vấn đền này ra trước công luận.

Thật ra, cái ư tưởng di dời lăng ông Hồ khỏi Ba Đ́nh không phải mới mẻ ǵ. Chuyện đă đến lúc phải nói tới và đă có người dám nói rồi. Trước đây, nhà nghiên cứu Trần Khuê và bà Nguyễn Thị Thanh Xuân đă có cái can đảm đưa vấn đề này ra rồi. Đưa ra là một chuyện, chẳng ai dám đáp ứng. Phía chính quyền cũng như phía người dân đều có thái độ theo cái kiểu có miệng th́ nắp, sợ cắp th́ đậy. Phần ông Trần Khuê, không bị bắt là may rồi.


1. Về nhân vật Hồ chí Minh.

Đây là một nhân vật lịch sử của Việt Nam (VN) thế kỷ thứ 20 mà tầm vóc lịch sử vượt ra khuôn khổ của một nước. Từ bất cứ phía nào, từ góc độ nh́n của người chống hay tôn sùng đều phải nhận với nhau như thế. H́nh ảnh ông Hồ đi liền với Cộng Sản Quốc Tế và Cộng Sản Việt Nam cũng như công cuộc chống Pháp kết thúc bằng chiến thắng Điện Biên Phủ. Sự nghiệp chính trị của ông từ năm 1945 đến 1969 dừng lại ở đó. Ấy là chưa kể đến việc năm 1950, ông rước Nga Tầu vào giải quyết chiến trường VN dựa vào sự chi viện quân sự, kinh tế, tài chánh và cả tư tưởng ư thức hệ của họ nữa. Thành tích đă có vết nám. Không có vết nám này th́ đất nước đă khác. Những chuyện cải cách ruộng đất với đấu tố, bản án "Nhân Văn Giai Phẩm" với nạn nhân là 30 nhà văn, nhà trí thức bị sỉ nhục chỉ cần một lời xin lỗi đă kể như đủ. Nói đến Nhân Văn Giai Phẩm mà chỉ kể tên 30 nhà văn là nạn nhân của cuộc thanh trừng văn hóa ấy là hiểu hẹp, hiểu cạn. Phần đông thiên hạ đều chỉ chúi mũi thương hại cho 30 người ấy. Không, phải thương cho tất cả dân chúng miền Bắc: Thương v́ bị bịt mắt đui mù, thương v́ chỉ c̣n một thứ văn học phải đạo. Rồi thương cho thế hệ trẻ. Chúng không c̣n cái đầu của chúng nó nữa. Cái đầu biết suy tư, biết phân biệt phải trái, biết phán đoán, biện bạch. Hèn ǵ mà cái câu nói bất hủ của ông: "Không có ǵ quư hơn độc lập tự do" vẫn là là ước mơ của nhiều người hay là lời mỉa mai thâm độc nhất cũng của nhiều người.

Những người viết về ông th́ nhiều lắm. Gần đây nhất có William J. Duiker, với cuốn Hồ Chí Minh – a life, sách dầy đến 696 trang, rồi Pierre Brocheux với cuốn Hồ Chí Minh, dầy 236 trang. Phía Việt Nam th́ có Hồ chí Minh toàn tập, 12 cuốn, do nhà xuất bản chính trị Quốc Gia ở Hà Nội xuất bản. Chưa kể đến nhiều bài báo có giá trị của Lữ Phương với: Huyền thoại Hồ chí Minh. Ông Nguyễn Minh Cần, một người đă bỏ đảng và cư trú chính trị ở Nga với bài: Thêm vài mẩu chuyện về cuộc đời của Hồ chí Minh và ông Bùi Tín với bài: Về nhân vật Hồ chí Minh.

Các bài viết trên đều rất hay, rất có giá trị, rất súc tích, rất tài liệu, rất biện bạch lư giải giúp mọi người nh́n rơ chân diện ông Hồ và c̣n nhiều cái rất nữa. Nhưng người ta vẫn có thể quên hết. Đọc rồi bỏ. Quên mà không sao.

Nhưng không thể quên được những bài viết của giới trẻ như bài: Vài suy nghĩ về Bác Hồ, kư tên: Sinh viên du học, hay: Hăy cho thế hệ trẻ chúng tôi biết sự thật, kư tên sinh viên du học. Tiếp đến bài: Viết về chủ tịch Hồ chí Minh, của Phương Nam, Australia. Hoặc một bài viết chui ở trong nước đă lâu đời: Tiếng nói chân thật của giới trẻ Việt Nam, số 5, tháng 8, 1999 nhằm tố cáo các vị lănh đạo tham nhũng. Hay vào tháng 10, có phóng sự truyền h́nh Viet Nam – Daring to speak out của truyền h́nh Australian Broadcasting Corporation (ABC) do phóng viên Evan Williams thực hiện với sự lên tiếng của nhà văn Dương Thu Hương, chị Vũ Thúy Hà (vợ bác sĩ Phạm Hồng Sơn) và một người bí mật, mặt bị làm nḥa đi. Trong mục Tư duy Thế kỷ, phóng viên Hồng Nga thảo luận về những suy nghĩ của giới trẻ với Nguyễn Bích Hằng, một cựu sinh viên đă qua Úc từ lúc 6 tuổi. Hay chị Ngô Ngọc Anh, 23 tuổi, sinh viên năm cuối của trường đại học ngoại thương Hà Nội và là đoàn viên đoàn thanh niên Cộng Sản. Và nhất là bài: Linh Nghiệm của một nhà văn trẻ, anh Trần Huy Quang, đăng trên tờ Văn Nghệ. Rất tiếc, bài báo đă bị nhà cầm quyền Cộng Sản tịch thu.

Những bài viết của giới trẻ này nó là chứng chỉ thời đại cho thấy bước rẽ, bước ngoặt không thể khác được. Tầm lư luận, tầm nhận thức ở cái độ cao nhất, khả tín nhất, độ thuyết phục của họ làm ta bàng hoàng, choáng váng v́ đă tước bỏ đi tất cả những lớp vỏ bọc ngoài của tuyên truyền, của huyễn hoặc quá độ, của gian dối lừa lọc.

Họ viết với độ trong sáng, độ thành thực ngây ngô mà diễn giải ra ngôn ngữ thông tục là có sao nói vậy. Chính ở đó bàng bạc chân lư, bàng bạc lẽ phải đánh đổ mọi lư luận đanh thép hoành tráng, cấu trúc tư tưởng đồ sộ.

Đă đến lúc, hăy để cho tâm trí được thảnh thơi khỏi những luồng gió chướng của tuyên truyền phách lối về tệ nạn tôn sùng cá nhân biến những người như ông Hồ thành những ông thánh sống. Thời đại này, thế kỷ này là thế kỷ của những người trẻ do khả năng thông tin vô biên của tin học giúp giải mă, phơi bầy sự thật ở mức độ sát nhất, gần nhất của sự thật.

Đọc họ mới hiểu được những ước mơ làm người Việt Nam tự do, có hoà b́nh, có cơm no áo ấm, có dân chủ b́nh đẳng được trả bằng máu, nước mắt. Những cơ cực khốn khổ bỗng chốc trở thành cơn ác mộng kéo dài hơn nửa thế kỷ. Hoài băo con người được trang bị bằng những tư tưởng thời đại trong sáng và đẹp đẽ nhất trong sách vở, bỗng dưng trở thành tồi tệ trong thực tại. Câu hỏi bắt đầu và câu hỏi chót hết là con người đă được ǵ sau những năm tháng đó? Hăy để người trẻ, thế hệ bây giờ lên tiếng và t́m câu trả lời cho chính họ và tương lai của họ. Những tô hồng lỗi nhịp, lạc điệu cuộc sống hay những lời nguyền rủa về những điều đáng lẽ không cần được nói tới đều nên tắt tiếng.

C̣n lại chỉ là những thanh niên, thiếu nữ cả đời hoang phí tuổi thanh xuân, nay chỉ c̣n lại như những tàn dư phế loại.
Nguồn: TTXVN


V́ tiếng nói thời đại là tiếng nói của người trẻ, vượt khỏi những lằn ranh đối nghịch ác nghiệt. Chúng ta đă nghe quá nhiều, nhưng lại nghe chưa đủ lời nói chân thật. Chúng ta đă sống quá nhiều, bầm vập đủ thứ, nhưng vẫn chưa t́m ra được lối thoát cho chính ḿnh.

Quá khứ vẫn day dứt, thực tại vẫn quay quắt, tương lai vẫn mù mịt.

Thế hệ Hồ chí Minh đă hết, một thế hệ sống trong lừa phỉnh, dối gạt nếu c̣n lại chỉ là những thanh niên, thiếu nữ cả đời hoang phí tuổi thanh xuân, nay chỉ c̣n lại như những tàn dư phế loại.
)