THƯ GỬI BẠN GIÀ … HÀ SĨ PHU

CHỌN BẠN MÀ CHƠI

Bằng Phong Đặng văn Âu

 

 

Houston, ngày 31 tháng 7 năm 2008

 

Anh Hà Sĩ Phu thân mến,

 

Trong thư trước tṛ chuyện với anh, tôi có hứa sẽ lạm bàn về hai chữ “Trí thức”, nhưng bây giờ đang xảy ra một sự kiện “nóng” có liên quan mạnh mẽ đến t́nh h́nh nước nhà hơn, nên tôi tạm gác lại đề tài đă hứa. Cũng trong thư ấy, tôi có đề cập tới câu thành ngữ “Chọn Bạn Mà Chơi” để giải thích rằng đứng trước hai thế lực Cộng sản và Tư Bản, Miền Nam đă chọn Hoa Kỳ làm bạn, v́ dù sao trong lịch sử thế giới Hoa Kỳ khác với các quốc gia kỹ nghệ tiên tiến của Âu Châu đi chiếm đất của nước khác để khai thác tài nguyên và để mở rộng thị trường. Đối thủ của Hoa Kỳ thường tuyên truyền để kết án Hoa Kỳ là loại đế quốc mới, độc hại hơn bọn thực dân cũ; nhưng ai cũng thấy rằng quốc gia nào được Hoa Kỳ “đô hộ” th́ quốc gia đó ăn no hơn (có thực mới vực được đạo) và quyền tự do ngôn luận được tôn trọng, bảo đảm hơn (dù là tương đối)

 

Không phải tại tôi là “Mỹ Ngụy” rồi đi tâng bốc nhằng Anh Hai đế quốc sừng sỏ. Tôi chỉ nói lên sự thật. Ngay cả anh, trong bài tham luận chính trị hồi cuối thế kỷ trước cũng đă đem thực tiễn để chứng minh với đại ư như sau: “Trong các nước bị phân chia làm đôi, các nửa thuộc phe đang dẫy chết th́ giàu có hơn, tự do hơn; c̣n cái nửa suốt ngày đ̣i đào mồ chôn phía dẫy chết th́ càng ngày càng khố rách áo ôm hơn và mất tất cả các quyền tự do”. Anh nói như thế vào thời điểm ấy là can đảm lắm lắm!

 

Thiết nghĩ những nhà lănh đạo có trách nhiệm với xứ sở, thực tâm yêu nước thương ṇi sau khi đọc các bài tham luận đầy tâm huyết của anh phải mở mắt ra để đi t́m người bạn xứng đáng mà chơi, Nhưng rất nhiều dịp họ đă bỏ lỡ cơ hội đưa tay ra bắt kẻ cựu thù như người Nhật, người Đức đă làm. Họ chẳng chịu học một bài học nào cả, v́ quá cao ngạo và cứ tưởng ḿnh là vô địch từng đánh bại các đế quốc xâm lược. Tự hào đă “Độc Lập”, nhưng lại nô lệ với Tầu c̣n hơn lúc đă đánh đuổi được Tây!

 

Kẻ ngu đần mới đi giao du với một người bạn mà nhất cử nhất động đều bị người bạn đặt để, sai khiến. Nếu không thi hành theo chỉ thị th́ “Bạn” quở trách, cảnh cáo! Biết việc cải cách ruộng đất là bất nhân, bất nghĩa nhưng vẫn cúi đầu thi hành “lệnh” của bạn th́ đó là đầy tớ, là nô lệ, chứ không phải là bạn, không phải là anh em khắng khít “môi hở răng lạnh”. Tôi thực t́nh không hiểu v́ sao các nhà lănh đạo Việt Nam lại có thể gắn bó với Bắc Kinh sau khi bị dạy cho một bài học vào năm 1979 và sau đó đảng CSVN mạnh dạn ghi thêm vào Hiến pháp một điều khoản xem Trung Quốc là kẻ thù không đội trời chung. Có phải v́ chiếc ghế, v́ bao tử, v́ bị cấy “sinh tử phù” mà bất kể bị nhân dân nguyền rủa để làm cái hành động vô liêm sỉ “nhổ rồi lại …”? Đă là bạn, là anh em th́ có quyền bất đồng ư kiến, quan điểm mà vẫn giữ được ḥa khí; chứ sao lại mỗi khi không bằng ḷng th́ bợp tai, đá vào … mông bạn!?

 

Âm thầm kư hiệp định biên giới nhượng đất nhượng biển cho đàn anh mà không cho dân biết, dân bàn ắt phải có điều ǵ khuất tất, chịu nhiều phần thua thiệt. Người nào xót xa v́ đất đai tổ tiên bị đổi chác mà lên tiếng đ̣i công khai hóa th́ đều bị Đảng bịt miệng, bỏ tù và quy cho cái tội phản động. Khi Quốc vụ viện Trung Quốc công khai ban lệnh hành chánh sáp nhập hai đảo Hoàng Sa, Trường Sa vào huyện Tam Sa, trí thức, sinh viên trong nước biểu t́nh phản đối th́ bị Công An đàn áp thẳng tay đă gây nên làn sóng căm phẫn trong mọi tầng lớp nhân dân. Rơ ràng đất nước Việt Nam ḿnh đă bị Trung Quốc cai trị bằng một tập đoàn “thái thú” mẫn cán mất rồi.  Nỗi nhục ấy biết bao giờ rửa được?

 

Nhưng bên cạnh nỗi buồn phiền, lo lắng, tôi lại chớm thấy một tia hy vọng giống như chuyện “Tái Ông thất mă”, trong cái xấu có cái tốt, trong cái rủi có cái may. Trước cơ sự tàn khốc ấy, biết đâu sự lộ diện Đảng CSVN bán nước rơ nét hơn th́ họ không c̣n khua môi mấy chữ “Độc Lập, Độc Lập”? Nói ra điều này hơi bất nhẫn, thâm tâm tôi muốn Công An đàn áp mạnh mẽ hơn nữa th́ mới kích hỏa được ng̣i nổ ngấm ngầm trong nhân dân bùng phát. Tôi không tin rằng đất nước ḿnh có thể xảy ra cuộc cách mạng màu da cam, bởi v́ thủ đoạn đàn áp, khủng bố của Cộng sản Việt Nam học từ ḷ luyện thép của đảng Cộng Sản Trung Quốc đă triệt tiêu gần như hoàn toàn ư chí phấn đấu của nhân dân. Tôi chỉ “thấy” t́nh trạng nước ḿnh có cơ may đổi thay do hàng lănh đạo bỗng nhiên được “anh linh” soi sáng trí tuệ và ḷng dũng cảm để dẫn dắt nhân dân vào chính đạo. V́ thế, sau Đại hội X, tôi có viết bài “Cơ hội bằng vàng” để đặt niềm hy vọng vào vận nước bắt đầu hanh thông khi có các nhà lănh đạo đều mang họ Nguyễn (cùng họ với anh đấy nhé!) với phương danh Minh Triết, Tấn Dũng, Phú Trọng. Chẳng nhẽ Minh Triết cứ bám lấy Tà Thuyết? Chẳng nhẽ Tấn Dũng lại hèn? Chẳng nhẽ Phú Trọng cứ đeo đuổi chủ trương bần cùng hóa nhân dân về mọi mặt văn hóa tư tưởng? Xóa đói, giảm nghèo đâu đă đủ? Xin nhà sinh học Nguyễn Xuân Tụ đừng chê cười tôi là kẻ duy linh, tin nhảm. Như người có bệnh trầm kha, tôi cứ vái tứ phương th́ biết đâu … “Ông Trời ngó lại”! Tôi đă già mà trí lại đoản, mong anh thông cảm! Chỉ mong “Nguyễn đi rồi Nguyễn lại về” trong một viễn cảnh tươi sáng hơn!

 

Cái tên cha mẹ đặt dám vận vào người lắm, anh ạ! Nói thế này rất có thể bị mang tiếng … nịnh bạn ḿnh, nhưng trong nước càng ngày từ từ ló dạng những mầm xanh đứng lên nhận lănh sứ mệnh làm lịch sử. Tên anh, “Xuân Tụ”, có nghĩa là sự tụ hội của mùa Xuân (tuổi trẻ). Triết gia Trần Đức Thảo là hạng bậc thầy mà không thể rạch ṛi chứng minh chủ nghĩa cộng sản là sai lầm; trong khi anh là nhà sinh học, chứ không phải triết gia mà tài t́nh dùng những lư luận khúc chiết bằng văn phong nhẹ nhàng thu hút, lôi cuốn, khai mở cho thế hệ thanh niên nam nữ như Nguyễn Khắc Toàn, Lê thị Công Nhân bước vào trường tranh đấu. Thỉnh thoảng, tôi đọc lại những bài viết của anh để học hỏi và nhận thấy rằng cái viễn kiến của anh chẳng khác nào một nhà tiên tri, như thể có một vị thần trí tuệ ở tầng trời nào đó dẫn dắt anh. Cách đây ba hôm, tôi nói chuyện điện thoại với anh Vũ Cao Quận ở Hải Pḥng, anh ấy có đề cập đến bức thư tôi viết cho anh về “Chùm Thơ Cắt Trĩ”, anh Quận cũng thổ lộ: “Anh Hà Sĩ Phu là người thầy của tôi”. Tôi phụ họa: “Chẳng những Hà Sĩ Phu là thầy của anh, mà là của nhiều người, trong đó có tôi”. Cái công của anh đối với đất nước lớn lắm đấy! Cuộc cách mạng dân quyền của Pháp năm 1789 xảy ra, chính là nhờ sự khai mở trí tuệ của những nhà tư tưởng cho dân Pháp vào thời ấy.

 

Vài người bạn hỏi tôi tại sao không đi biểu t́nh chống Nguyễn Minh Triết, Nguyễn tấn Dũng. Tôi tŕnh bày quan điểm của tôi với những người anh em ấy như sau: Đấu tranh cho quyền làm người, cho tự do dân chủ, cho công bằng xă hội là việc làm chính đáng, rất đáng được ủng hộ và đề cao. Tôi luôn luôn tán trợ. Nhưng thay v́ đả đảo, ầm ĩ phản đối ngoài đường phố, cộng đồng chúng ta hăy mở một cuộc gặp gỡ công khai và nghiêm chỉnh đặt vấn đề một cách thẳng thắn với những người đang có trách nhiệm với đất nước khi họ tới Hoa Kỳ. Đ̣i hỏi họ phải tuân thủ những hứa hẹn với quốc tế, thi hành chính sách cai trị quang minh để đổi lấy những trợ giúp thiết thực của đồng bào hải ngoại. Sở dĩ không có cá nhân nào, đoàn thể nào dám mở cuộc đối thoại với đối thủ v́ sợ bị chụp mũ làm tay sai cho cộng sản! Đă là những con người có điều kiện sống vật chất đầy đủ, trong khi chủ nghĩa cộng sản đă suy tàn th́ làm tay sai cộng sản để ăn cái giải ǵ? Với lại nếu có hành động thậm thụt, đi cửa hậu th́ mới sợ bị kết án; c̣n đường đường chính chính và bằng tấm ḷng trong sáng đối với tổ quốc và dân tộc th́ sợ ǵ gặp gỡ ai? Chỉ có kẻ gian mới sợ hăi, mới làm điều mờ ám!

 

Tuy không phải là người sống trong nước, nhưng tôi biết một cách đích xác rằng nội bộ lănh đạo Cộng sản Việt Nam đang trải qua cuộc đấu tranh quyết liệt giữa phe bảo thủ (thân Tầu) và phe đổi mới (thân Tây phương). Suy nghĩ của tôi có thể đúng, có thể sai, tôi tin rằng Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Tấn Dũng sinh trưởng ở Miền Nam, lớn lên ở Miền Nam và đặc biệt từng ngồi trên ghế nhà trường Miền Nam th́ ít nhiều họ – tuy cộng sản – cũng khác với những anh cộng sản ở Miền Bắc, Miền Trung như Đỗ Mười, Lê Đức Anh. Cho nên, tôi khá vui trong ḷng khi quan sát thấy phe đổi mới đang có chiều hướng thắng thế để biết chọn bạn mà chơi. Làm bạn với Phương Tây th́ không thể cứ măi bắt chước Trung Cộng bênh vực bọn quân phiệt Miến Điện, bọn diệt chủng Sudan, bọn độc tài Bắc Triều Tiên.

 

Đang viết thư cho anh đến đây, tôi chợt ngừng v́ để lắng tai nghe cuộc phỏng vấn của cô kư giả Phương Anh với một sĩ quan trong nước (chưa thể tiết lộ danh tánh) về việc các tướng lănh của Quân khu Thủ đô Hà Nội bị Nguyễn Tấn Dũng cách chức. Mấy ngày nay các đài phát thanh quốc tế như BBC, VOA, RFI, RFA … đều loan tin về vấn đề này khiến cho dư luận quần chúng khá sôi nổi, phản ứng nhiều cách khác nhau. Có lẽ thời cơ đă tới, Nguyễn Tấn Dũng tỏ ra “cứng” hơn Phan văn Khải từng than văn: trên bảo dưới không nghe, làm Thủ tướng mà không thể cách chức một người thừa hành cấp nhỏ làm bậy.

 

Qua phát biểu của vị sĩ quan dấu tên, tôi đọc được nỗi đau nhục của anh ta v́ bị kẻ thù phương Bắc lấn áp và căm phẫn v́ sự hèn nhát của cấp lănh đạo cộng sản. Tôi tin rằng đó cũng là tâm trạng của toàn dân Việt Nam ta ở trong hay ở ngoài nước.  Có một điều làm tôi rất vui là khi người chiến binh bên bờ Bắc sông Thạch Hăn năm xưa đă công khai nh́n nhận sự hy sinh của các quân nhân Việt Nam Cộng Ḥa chiến đấu bảo vệ Trường Sa, Hoàng Sa vào năm 1974 là anh hùng. Bốn chữ “Việt Nam Cộng Ḥa” được người chiến binh phương Bắc công khai nói lên từ trong nước là sự nh́n nhận Miền Nam có một thể chế, chứ không c̣n bị gọi là “chính quyền Sàig̣n” tay sai đế quốc Mỹ như trước đây.

 

V́ sự oan nghiệt lịch sử, anh em một nhà bị đẩy vào cái thế chém giết lẫn nhau, mà ḷng không vương vấn hận thù. Có lần nói chuyện với anh Vũ Cao Quận, tôi bày tỏ ḷng thương mến của tôi đối với người lính già Bắc Việt từng xẻ dọc Trường Sơn, nằm gai nếm mật trong sự nghiệp “chống Mỹ cứu nước” mà nay trong ḥa b́nh phải chứng kiến những cảnh đời tai ngược, quái đản và bản thân anh đang bị đọa đầy v́ đ̣i hỏi quyền tự do dân chủ. Anh Quận đáp: Không, anh đừng xót xa cho thân phận “thằng lính già này” (nguyên văn lời anh Quận). Bọn tôi ít nhất c̣n được lănh lương hưu trí của Nhà Nước. Nếu làm được ǵ, anh hăy lo cho những anh em thương phế binh của Miền Nam kia ḱa, v́ họ không được hưởng ǵ sau một đời chiến đấu, mà lại c̣n bị bạc đăi và con cái chẳng được học hành tử tế. Anh Quận vừa nói, vừa khóc.  Khóc thực sự đấy, anh Hà ạ! Và tôi cũng khóc theo với anh Quận. Tôi mong ước có ngày về nước cụng ly rượu với những người anh em vào sinh ra tử như ḿnh để cám ơn Trời Phật đă cho sống sót sau một cuộc chiến kinh hồn.  Đây là thời điểm đủ chín muồi để các nhà lănh đạo đất nước phải ư thức nhằm chủ động thực thi công cuộc ḥa hợp ḥa giải dân tộc một cách chân thành, đừng lợi dụng nhau bằng cách treo lên những chiêu bài hay, đẹp (như khúc ruột ngàn dặm, quê hương là chùm khế ngọt) mà cách ứng xử không như lời, th́ mới có thế mạnh đoàn kết để chống lại tham vọng bành trướng của kẻ thù truyền kiếp Phương Bắc.

 

Mượn dịp viết thư cho anh, tôi cũng xin giải tỏa nỗi lo xa của người sĩ quan dấu tên trong nước.  Anh ấy nói rằng Mỹ vẫn là kẻ thù của ta nhưng v́ ở vào t́nh thế bắt buộc (ư nói bị Trung Cộng nắm đầu) nên phải chơi với Mỹ. Luôn luôn cảnh giác v́ Mỹ từng bỏ rơi Quân đội Việt Nam Cộng Ḥa. Nếu đây là hai điểm căn bản trong đầu óc của những lănh đạo Việt Nam hiện nay đang chủ trương làm bạn với Hoa Kỳ th́ rất sai lầm và nguy hại.

 

–  Thực sự nhân dân Mỹ, chính quyền Mỹ chẳng có mối hiềm thù ǵ đối với nhân dân Việt Nam. Nếu sau hiệp định Genève năm 1954, mỗi bên lo xây dựng thể chế tự do dân chủ, trùng tu những hoang tàn đổ nát do chiến tranh để lại, phát triển kinh tế th́ chắc chắn không có sự can thiệp của Mỹ vào Việt Nam. Trong chủ thuyết Domino, Mỹ quả quyết nếu Miền Nam rơi vào tay cộng sản th́ những quốc gia như Thái Lan, Tân Gia Ba, Mă Lai, Nam Dương sẽ bị thôn tính. Đừng buộc tội Miền Nam không thi hành thỏa ước hiệp thương, tổng tuyển cử do hội nghị Genève quy định, nên Miền Bắc phải dùng vũ lực thống nhất. Miền Nam biết rất rơ ư đồ của Miền Bắc khi họ ra lệnh chôn dấu vũ khí và để lại cán bộ hầu xâm nhập vào mọi cơ quan, đoàn thể chính trị cũng như tôn giáo, nên Miền Nam mới mở chiến dịch Tố Cộng. Chuyện Ngô Đ́nh Diệm kéo lê máy chém đi khắp nước là luận điệu tuyên truyền láo khoét. Sinh sống ở Miền Nam, đặt chân không sót một nơi nào, tôi chưa hề thấy chiếc máy chém có h́nh thù ra sao cả. Chính Lê Duẩn vờ lên tầu thủy ra Bắc, rồi lén lút quay trở lại, là kẻ cầm đầu những phần tử cộng sản không tập kết, làm nhiệm vụ nằm vùng để chờ ngày nổi dậy. Chiến tranh là do Miền Bắc gây nên và v́ Miền Nam quá yếu, không đủ sức tự vệ th́ phải trông cậy vào sức mạnh của nước Mỹ – một quốc gia lănh đạo công cuộc ngăn chặn làn sóng đỏ. Không phải tự nhiên người Mỹ mang hai quả bom nguyên tử thả xuống hai ḥn đảo Nagasaki và Hiroshima của Nhật, nếu Nhật không tấn công vào Trân Châu Cảng.  Tôi không nói tất cả người Mỹ là hoàn toàn tốt. Điều tôi muốn nói rằng Mỹ không phải là kẻ gây hấn, là quân xâm lược. Tương tự t́nh cảnh Miền Nam lúc bấy giờ, ngày nay cũng v́ muốn thoát ra khỏi sự khống chế của Trung Cộng, nên các nhà lănh đạo cộng sản Việt Nam phải sang Hoa Kỳ đặt mối quan hệ quốc pḥng. Tôi không gọi hành động này là làm tay sai cho Mỹ.

 

–  Người Mỹ không bỏ rơi Quân đội Việt Nam Cộng Ḥa. Họ chỉ bỏ rơi những thành phần lănh đạo bất xứng của quân đội, khiến cho dân và quân cả nước bị vạ lây.  Sau khi các tướng lănh chủ mưu cuộc đảo chánh lật đổ chế độ Ngô Đ́nh Diệm, người Mỹ hy vọng những tướng lănh này ư thức hiểm họa cộng sản trước mặt để tạo một cuộc đoàn kết toàn dân. Không ngờ các tướng lănh kia chỉ biết tranh giành quyền lợi, địa vị bản thân. Họ liên tục tổ chức các cuộc đảo chánh, chỉnh lư khiến cho t́nh h́nh nát bét như tương. Nếu không có người dũng cảm cầm đầu đứng ra dẹp loạn, đem lại sự ổn định để có thể tổ chức bầu cử một cách dân chủ th́ có lẽ người Mỹ “bỏ rơi” Miền Nam Việt Nam từ năm 1965 rồi. Khi leo lên được chiếc ghế Tổng thống, vị lănh đạo của Miền Nam chỉ lo củng cố địa vị của ḿnh, mua quan bán chức để tạo hậu thuẫn, tổ chức buôn lậu để làm kinh tài, bầu cử độc diễn để thủ tiêu dân chủ, th́ dù người bạn yêu ḿnh đến mấy cũng không thể măi măi đổ tiền đổ bạc vào.  Bạn bè chỉ giúp nhau qua cơn túng quẫn, giúp ngặt chứ không ai giúp nghèo, mà anh bạn lại lười và tham ô. Mỹ đă bỏ rơi Tưởng Giới Thạch cũng tương tự như thế.  Nếu tướng lănh Nam Hàn cũng chỉ lo đấu đá lẫn nhau, đảo chính triền miên như Nam Việt Nam thời bấy giờ th́ Mỹ cũng bỏ.

 

Nói lên hai điều nêu trên, tôi hy vọng các nhà lănh đạo đảng Cộng sản Việt Nam nếu thấy v́ nhu cầu sống c̣n của quốc gia mà làm bạn với Mỹ th́ phải tỏ ra xứng đáng và chân thành. Nghĩa là đă cam kết ǵ với bạn th́ cố giữ lời, đừng giở tṛ tiểu xảo đánh lận con đen ḥng đánh lừa được người Mỹ. Đừng thấy được Mỹ bỏ ra khỏi danh sách CPC, mặc dầu vẫn đàn áp quyền tự do tôn giáo và các quyền dân chủ của dân ḿnh, mà tưởng lầm người Mỹ ù ù cạc cạc hay ngớ ngẩn. Kẻ đă thắng cuộc chiến tranh lạnh vừa qua th́ nhất định không phải là những thằng ngu hay thằng khờ khạo đâu!

 

Ngoài ra, hăy liệu đường mà từ bỏ chính sách đi dây như khi xưa lúc dựa vào Tầu, lúc bám vào Nga. Một nước nhược tiểu đi dây giữa hai đại cường thù địch th́ sẽ có ngày bị rớt ṭm xuống vực thẳm, khi hai đại cường âm mưu với nhau cùng cắt dây. Làm bạn chân thành với Mỹ như cách của Nhật Bản, Đại Hàn, Đài Loan th́ nhân dân được quyền bày tỏ sự bất b́nh mà sợ không bị Mỹ khiển trách. Giống như nhân dân Đaị Hàn gần đây biểu t́nh chống nhập cảng thịt ḅ Mỹ mà không hề bị Mỹ cảnh cáo. Chứ không như làm bạn với Trung Cộng là phải đàn áp lập tức ḷng yêu nước của nhân dân ḿnh kẻo sợ đàn anh phật ư. Giao hảo bằng hữu giữa các quốc gia là đặt trên cơ sở tương quan quyền lợi, sống chung ḥa b́nh, phát triển thịnh vượng và tôn trọng chủ quyền của nhau. Không có chuyện yêu hay ghét.

 

Là một người từng được đào tạo trên ghế nhà trường ở Mỹ, từng sống hơn ba thập niên trên đất nước này, chắc chắn tôi hiểu rơ người Mỹ hơn so với những người trong nước. Tính nhân đạo của Mỹ rất cao. Họ không quản công sức và tiền bạc để giúp đỡ những người tị nạn chân ướt chân ráo đặt chân tới Mỹ. Ḷng bao dung của chính quyền Mỹ cũng rất lớn. Họ không hề ngăn cấm người Việt gửi tiền về giúp thân nhân, trong khi Nhà Nước Việt Nam cứ tiếp tục mở các cuộc triển lăm trưng bày tội ác Mỹ Ngụy. Chính quyền Mỹ thi hành chính sách trọng dụng nhân tài, bất kể anh thuộc chủng tộc nào. Do vậy mới có người thanh niên Đinh Việt làm Thứ trưởng bộ Tư Pháp, nhiều người Việt Nam trẻ khác đảm nhiệm các chức vụ quan trọng trong chính quyền. Nếu hiểu cách mạng là từ bỏ cái xấu, nâng cao cái tốt th́ nước Mỹ là nơi thường trực xảy ra các cuộc cách mạng. Nhận ra sai lầm là sửa chữa ngay, không mặc cảm, không đổ tội cho ai khác. Năm 1962, lần đầu tiên du học Hoa Kỳ, tôi rất bất b́nh khi thấy những tấm biển ghi nhà vệ sinh dành riêng cho người da trắng, nhà vệ sinh dành riêng cho người da mầu (da đen); lên xe buưt, người da đen phải ngồi băng ghế sau chót. Nhưng ngày nay nước Mỹ đă có Đại tướng Colin Powell được thăng làm Tổng tham mưu trưởng, rồi Bộ trưởng Ngoại Giao; tiến sĩ Condi Rice làm Ngoại trưởng và Barack Obama được đảng Dân chủ đề cử tranh chức Tổng thống và rất có cơ may thành Tổng thống.

 

Sở dĩ tôi dài ḍng giới thiệu người Mỹ và nước Mỹ như thế là v́ tôi đọc các bài viết của hàng tướng lănh Việt Nam trong cuốn kỷ yếu đánh dấu 60 thành lập Quân đội Nhân dân xuất bản năm 2005 th́ tôi thấy họ đều cho rằng kẻ thù chính của nhân dân Việt Nam là đế quốc Mỹ! Đó là một định kiến rất sai lạc, hoặc do không hiểu biết v́ bị nhồi sọ lâu ngày hoặc những tướng lănh ấy thuộc phe nhóm thân Trung Quốc. Bạn, thù bị đánh giá một cách thiển cận, thiếu chính xác th́ rất tai hại cho đường lối đối ngoại. Dường như đă có một nhà cách mạng lăo thành nào đó ví von:  “Đi với Trung Cộng th́ giữ được Đảng, nhưng mất nước; đi với Mỹ th́ mất Đảng, nhưng giữ được nước”. Thế tại sao không đi với dân để đặt quyền lợi Tổ quốc lên trên hết th́ được tất cả? Đảng chỉ nhất thời, dân mới là vạn đại!

 

Các cụ nhà ta dạy nhiều điều hay ra phết. “Học thày không tày học bạn”. Học theo cách cai trị của Trung Cộng th́ chỉ biết ngồi xổm trên luật pháp, biến xă hội thành một bầy đàn man rợ và a dua với đàn anh lên tiếng ủng hộ những chính thể độc tài, tàn bạo như cái kiểu “ngưu tầm ngưu, mă tầm mă”. Gần mực th́ sao có thể sáng ra được, biết đến bao giờ mới xây dựng được một quốc gia tự do dân chủ, một xă hội công bằng, một con người văn minh có ḷng tự trọng như câu khẩu hiệu đề ra?

 

Nguyễn Tấn Dũng sau khi công du ở Hoa Kỳ về, dám kư lệnh băi chức các tướng lănh đứng đầu Quân khu Thủ Đô – thân Trung Cộng – như lời vị sĩ quan ẩn danh tiết lộ, tôi cho rằng đó là hành động can đảm, v́ chiếc ghế Thủ tướng của Dũng dễ bị phe địch cưa. Vậy th́, theo tôi nghĩ, Dũng cần phải có thế mạnh khác, ngoài cái thế mạnh được Mỹ ngầm ủng hộ. Đó là thế mạnh từ nhân dân. Nếu Dũng dừng lại sau việc cách chức tướng lănh Quân khu Thủ Đô, th́ người ta sẽ nghĩ rằng đấy chỉ là cuộc thanh trừng nội bộ có tính cách tranh giành quyền và lợi. Nếu Dũng dám phóng thích tất cả những người bất đồng chính kiến, lên truyền h́nh truyền thanh công khai bảo đảm với quốc dân rằng sẽ giải quyết một cách công bằng các vụ khiếu kiện dân oan, sẽ thi hành luật pháp nghiêm minh, thưởng phạt công bằng th́ chắc chắn Dũng sẽ có sự ủng hộ từ nhân dân trong và ngoài nước mà không sức mạnh nào có thể đánh đổ. Có cơ hội lưu danh thơm tiếng tốt thiên cổ, tại sao không làm? Sống làm chi để rước điều ô nhục của thế gian?

 

Phải chi ngày đó không hô hào “Chống Mỹ Cứu Nước” th́ hàng triệu sinh linh Việt không bị thác oan. Ngày nay Triết và Dũng đâu phải khổ công sang cầu viện Mỹ để thoát ra khỏi gọng ḱm Trung Cộng? Đâu có bị đồng bào hải ngoại biểu t́nh chống đối? Từ 30 năm trước thần linh đă gửi tín hiệu “Ngựa – Rùa” (Mă Quy = mời Mỹ qua), rồi đến “Rùa – Ngựa” (Quy – Mă = Qua Mỹ) để cứu nguy Đất Nước mà không chịu làm! Thôi th́ đă dĩ lỡ, không thể thay đổi quá khứ. Dẫu sao, muộn c̣n hơn không! Nếu khôn ngoan, ḷng dạ chân thành, đừng giở tṛ ma tịt th́ hơn hai triệu người Mỹ gốc Việt sẽ t́nh nguyện làm một “bộ phận không thể tách rời” tích cực đóng góp cho Tổ Quốc mà không cần phải dung đến Nghị quyết 36 lôi thôi.

 

“Trong họa có phúc”. Nhờ Tầu ức hiếp ta làm dân ta sôi sục. Người lănh đạo có mưu trí, dũng cảm và biết đau với nỗi đau của đồng bào ḿnh th́ không bao giờ sợ hăi mất địa vị ḿnh. Có phải đúng thế không anh Hà Sĩ Phu. Cầu xin anh linh tổ tiên soi sáng để khai mở những bộ óc của các nhà lănh đạo bị u mê ám chướng v́ quyền và lợi. Xưa kia tổ tiên ta không cần ai giúp đỡ vũ khí mà vẫn giữ được cơi bờ, chẳng lẽ mầm giống ấy lại nẩy ṇi ra hàng hậu duệ v́ tham lam miếng đỉnh chung nỡ tự nguyện dâng đất, dân biển cho kẻ thù truyền kiếp? Thiết nghĩ Trời Xanh diễn tṛ chơi “lá lay” gần một thế kỷ nay cũng đủ lắm rồi! Hăy tha cho dân tộc Việt Nam!

 

Xin dừng bút nơi đây. Chúc anh sớm hồi phục.  Hẹn anh thư sau.

 

Thân ái,

 

Bạn anh, Bằng Phong Đặng văn Âu