Thân Cộng hay chống Cộng?
Anh Tú

Nhớ hồi năm 2003, khi Mĩ kéo quân sang đánh Irag, cả thế giới cùng đứng lên kêu gào phản chiến. Lúc đó, ai cũng tôn thờ vị tổng thống Irag Saddam Hussein như một vị lănh tụ anh hùng. Cùng năm đó Saddam Hussein tái đắc cử tổng thống với 99% phiếu bầu, một con số cao ngất ngưởng khó có thể tưởng tượng được. Nhiều người tin tưởng rằng Saddam Hussein là vị lănh tụ của nhân dân Irag, được nhân dân tin tưởng và yêu quư, là người sẵn ḷng đứng lên để đấu tranh với cái ác, đó chính là đế quốc Mỹ xâm lược.

Ván bài chính trị thật là khó ngờ. Quả thực nếu Mỹ không đánh Irag th́ thế giới không thể nào biết được bộ mặt thật của con bài chủ Saddam Hussein. Đầu tiên là sự kháng cự của quân đội Irag trước sự tấn công của liên quân Anh-Mĩ. Quân đội và chính quyền Irag đă thề là sẽ đẩy lùi mọi thế lực xâm lược, cả thế giới Hồi Giáo dốc sức sốc ḷng ủng hộ cho Irag, nhưng kết quả cuối cùng thật bất ngờ khi quân đội Irag bị đánh tan tác c̣n quân đội Mĩ chỉ bị thương vong không đáng kể. Nhiều người nói rằng quân đội Mĩ được trang bị tối tân như thế th́ Irag thua là phải. Nhưng điều bất ngờ ở đây chính là sự hèn nhát của quân đội và chính quyền Irag. Tổng thống Hussein trốn biệt tăm, và sau này bị bắt trong hoàn cảnh phải chui nhủi như chuột. Toàn bộ chính quyền Saddam Hussein sụp đổ chỉ trong khoảng thời gian ngắn. Bất ngờ hơn thế nữa, trong ḥan cảnh nước mất nhà tan, toàn thể nhân dân Irag không những không đau buồn mà c̣n reo ḥ loan tin Husein bị lật đổ và bị bắt. Chẳng lẽ khi vị tổng thống mà họ hết ḷng thương yêu và tín nhiệm bị bắt mà họ có thể vui mừng như thế sao.

Chính quyền Saddam Husein bị lật đổ, vị cựu tổng thống bị giáng ngục. Người ta bắt đầu b́nh luận và phân tích nhiều hơn về Saddam Husein và chính quyền của vị tổng thống này. Cả thế giới bất ngờ về những ǵ mà Saddam Hussein và cái chính quyền của ông ta đă gây ra cho nhân dân Irag. Hàng trăm ngàn người dân đă bị sát hại bằng quân đội và vũ khí hóa học. Hussein có thể sẽ bị khép án với tội diệt chủng v́ đă ra tay sát hại hành trăm ngàn người Kurd, Shia ở Halabja và Dujail trong chiến dịch Anfal, ngoài ra ông c̣n bị tố cáo về tội gây ra cuộc chiến trang Iran-Irag và cuộc chiến tranh Kuwait. Dưới thời của ḿnh, Husein đă lănh đạo chính quyền và nhân dân bằng bàn tay sắt máu. Các đảng phái đối lập của ông ta bị tận trừ một cách dă man, hai người con rể của ông ta cũng bị ông ta lừa gạt và giết hại. Nói như thế để biết được tội ác của Saddam Hussein to lớn cỡ nào, vậy mà không ít người vẫn lầm tưởng và tôn thờ ông ta như một vị thánh. Thế mới biết con người ta hay mắc phải chứng lầm tưởng và chủ quan mà bản thân họ ko biết được.

Nói xa rồi mới nói gần. Nói về chuyện chủ quan, cảm tính, phải chăng đối với người Việt Nam chúng ta đó là một hội chứng chung mà hầu như ai cũng mắc phải. Một thực trạng ở các nước xă hội chủ nghĩa, người dân bị cái văn hóa Đảng, tinh thần Đảng, lư luận Đảng ngấm sâu tới tận gốc rễ. Bởi vậy khi ai đó có ư kiến chống đối Đảng Cộng sản là ngay lập tức bị nhiều người khác quy chụp ngay là "phản động", "chống Đảng, chống Nhà nước", bất kể người đó ư kiến đúng hay sai, bất kể mục đích của người đó là ǵ đi nữa. Rất nhiều người hễ nghe người khác đóng góp ư kiến th́ lập tức chất vấn người đó rằng "Anh hơn ǵ người khác mà anh đ̣i chê bai" hay "Anh đóng góp ǵ được cho đất nước mà anh đ̣i hỏi quyền lợi". Quả thực những người này bị cái văn hóa Đảng ngấm sâu quá rồi, nó trở thành “Đảng tính” và không thể dung ḥa với nhu cầu phát triển của cộng đồng và xă hội.

Rất nhiều người được hưởng quyền lợi của Đảng. Nhưng họ không hề biết quyền lợi đó từ đâu ra. Phải chăng quyền lợi đó là do Đảng vĩ đại ban phát. Nhiều người không nghĩ đến những người công nhân phải làm việc 48 giờ một tuần chưa kể tăng ca (không có chuyện 40 giờ đâu nhé) để làm lợi cho ông chủ, nhưng quyền lợi của họ không hề được bảo đảm. Công đoàn được lập ra cũng như không, chỉ như kẻ đầy tớ mà ông chủ nói ǵ nghe đấy không hề biết quyền lợi của công nhân là ǵ. Nhà nước th́ làm ngơ để đảm bảo cho lợi tức của ḿnh, một khi các doanh nghiệp có doanh thu ổn định, các khoản thu thuế của nhà nước sẽ được bảo đảm. Như hồi năm ngoái, số lượng công nhân biểu t́nh ở các khu công nghiệp lên đến hàng trăm ngàn người, thử hỏi ở thành phố mà mức lương VND 6-700 ngàn/tháng th́ làm sao mà đủ sống. Chính quyền th́ vẫn làm ngơ như không, nhiều báo chí c̣n nói rằng công nhân bị xúi giục, kích động, đúng là cái thứ báo chí hạ lưu, rẻ tiền, chỉ là công cụ tuyên truyền cho nhà nước.


 

Năm 2004, Việt kiều gửi về nước xấp xỉ 3 tỷ đôla, chiếm trên 7% GDP. Nếu không có nguồn tiền đó, thử hỏi GDP của ta c̣n lại bao nhiêu?</


 

Tổng thu nhập GDP của Việt Nam trong năm 2005 vào khoảng 53 tỉ USD, tốc độ tăng trưởng là 8.2%, con số 8.2 thật đáng hănh diện nhưng so với Singapore (84 tỉ USD - dân số 5 triệu người!) hoặc Thái Lan (173 tỉ USD – dân số 65 triệu người) th́ mức thu nhập của chúng ta thật khiêm tốn. Người ta c̣n tiên đoán rằng với khả năng phát triển của Việt Nam như hiện nay th́ trong tương lai tốc độ tăng trưởng của chúng ta sẽ không c̣n khả quan như vậy nữa. Với tốc độ phát triển này, nếu “may mắn” th́ sau 20 năm chúng ta mới bằng được như Thái Lan hiện nay (chưa biết Thái Lan lúc đó thế nào!). Nói như thế để mọi người thấy được thực trạng phát triển của đất nước Việt Nam, nhiều người tỏ ra rất lạc quan với tốc độ phát triển của Việt Nam, chính v́ sự tuyên truyền hoa mĩ của Đảng và Nhà nước, về những con số mơ hồ làm cho nhiều người bị ngộ nhận chính thực lực của ḿnh. Ngộ nhận thường dẫn đến hành vi nông nỗi, đó chính là lối suy nghĩ, cư xử tự măn của nhiều người khi nghĩ về đất nước Việt Nam.

Lại nói về thu nhập GDP của VN, tôi xin trích một đoạn b́nh luận lấy từ
Hai chữ Thịnh - Suy ở trang Dân Trí:

“GDP của ta năm 2004 là 40 tỷ đôla, tốc độ tăng trưởng hàng năm luôn trên 7%. Đó là thành tựu vĩ đại của đổi mới. Nhưng hăy thử nh́n sâu thêm một chút. Năm 2004, Việt kiều gửi về nước xấp xỉ 3 tỷ đôla, chiếm trên 7% GDP. Lao động xuất khẩu của ta gửi về nước cũng xấp xỉ 2 tỷ đô la. Đầu tư nước ngoài rót vào ta trên 2 tỷ nữa. Rồi vốn trợ giúp phát triển ODA của các nước rót vào thêm 2 tỷ nữa. Như vậy tiền từ nước ngoài đưa vào Việt
Nam chiếm trên 1/4 tỷ trọng của GDP rồi. Nếu không có các nguồn tiền đó, thử hỏi GDP của ta c̣n lại bao nhiêu?”


Như vậy chúng ta cũng thấy rơ mức thu từ nước ngoài (Việt Kiều, lao động nước ngoài, đầu tư, viện trợ) và bán tài nguyên chiếm một tỉ lệ rất lớn trong tốc độ phát triển của chúng ta. Thử hỏi nếu không có những yếu tố này th́ tốc độ phát triển của chúng ta c̣n bị hạn chế tới chừng nào. GDP đă thấp lại c̣n phân bố không đồng đều, phần lớn số tiền thu được từ viện trợ, đầu tư nước ngoài và bán tài nguyên đều rơi vào tay các cán bộ, viên chức, như vậy người dân khổ lại thêm khổ, ngửa tay ra nhận được số tiền c̣m cơi và bị những lời ngon ngọt của Đảng làm mờ mắt, nhiều người không thấy được thực trạng bất công đang xảy ra với ḿnh, c̣n suốt ngày tung hô, ca ngợi Đảng là tài t́nh, sáng tạo.

Hiện nay những người nông dân bị mất đất mất nhà đang ngày đêm lâm vào cảnh màn trời chiếu đất, họ và những người công nhân lao động quần quật để nhận được số tiền c̣m cơi nhưng chẳng biết kêu ai, tuy vậy nhiều người khác vẫn chăn ấm nệm êm, suốt ngày ca ngợi tung hô Đảng CS. Những con người như vậy thật vô nhân đạo, họ cũng chỉ v́ chưa tới lượt ḿnh hoặc đang làm tay sai cho Đảng được hưởng nhiều phúc ấm nên mới có thể vô tâm như vậy. Chắc chắn Đảng CS rồi đây sẽ sụp đỗ, đến giai đoạn khủng hoảng, thoái trào của ḿnh, bất cứ một thế lực độc tài đê tiện nào rồi cũng bị giải thể, rồi những kẻ xôi thịt cũng sẽ bị trừng trị nghiêm khắc!