BARACK OBAMA, Tân Tổng Thống Hoa Kỳ

Sự tức giận và chán nản của dân chúng Mỹ

đă đưa Thượng Nghị Sĩ Barack Obama lên tột đỉnh vinh quang. 

Nguyễn Phi Thọ

Cuộc bầu cử tổng thống Hoa Kỳ đă chấm dứt tốt đẹp, ngoài những dự đoán của các chính tri gia, phân tích gia. Người ta tin cuộc chọn lựa tổng thống lần nầy sẽ xảy ra một trong hai trường hợp: Số phiếu  rất khít khao giữa ông Obama và ông MacCain, hoặc là phải đếm lại phiếu như trường hợp bốn năm về trước giữa ông Bush và ông Al Gore. Nhưng cuối cùng, ông Obama đă thắng ông MacCain hơn gấp đôi số phiếu cử tri đoàn. Ông Obama đă đạt được 349 phiếu cử tri đoàn trong lúc ông chỉ cần 270 phiếu (dư 79 phiếu); nhưng ông MacCain chỉ nhận được 173 phiếu (thiếu 97 phiếu). Ngoài chức vụ tổng thống, đảng Dân Chủ c̣n đạt thêm được 5 ghế ở Thượng viện và 20 ghế ở Hạ viện. Ngoài ra, dân chúng Mỹ cũng tuôn nhau đi bầu đông hơn bao giờ hết kể từ năm 1960. 130 triệu cử tri được chia cho cả hai đảng: 54 triệu cho Cộng Ḥa và 60 triệu cho Dân Chủ.

Sau chiến thắng to lớn của ông Obama dành được chức vụ tổng thống Hoa Kỳ, ông c̣n là vị lănh đạo của khối Tự Do, nắm cán cân thăng trầm, trồi trụt của cả thế giới. Từ Bắc xuống Trung và Nam Mỹ; vượt qua Đại Dương đến Âu Châu, xuống Phi Châu rồi qua Vùng Trung Đông nóng bỗng; băng qua hai cường quốc lớn Trung Hoa và Nga sô, đến vùng Châu Á được mệnh danh là rồng con, rồng mẹ đang vươn lên giữa Thái B́nh Dương... đâu đâu cũng không hết lời khâm phục sự tự do và dân chủ của nước Mỹ, hết lời ca ngợi tân Tổng thống Obama sẽ mang lại cho dân Mỹ một cuộc sống sung măn và một thế giới b́nh yên.

Rồi tất cả mọi chuyện qua đi! Những hứa hẹn, những mong chờ, những viễn ảnh sáng lạng của nước Mỹ trở về nằm thăng bằng trên bàn cân để chờ ông Obama ra tay đưa cán cân thế giới về kinh tế, chính trị, quân sự, xă hội...bên nào lên, bên nào xuống. Bài viết dưới đây chỉ có mục đích t́m hiểu tại sao TNS Barack Obama, một người  Mỹ gốc da màu, chưa có kinh nghiệm về hành pháp, lại đánh bại một TNS John MacCain đầy ḷng yêu nước, một anh hùng trong quân sử, một chính trị gia dày dạn kinh nghiệm?

     Hầu hết các cơ quan truyền thông sau những cuộc thăm ḍ cho biết, chiến thắng của ông Obama đạt được là nhờ vào lúc sự suy thoái về kinh tế của nước Mỹ xuống dốc thê thảm, chiến tranh tại Iraq không có lối thoát. Ngoài lư do chính đáng đó, c̣n những lư do khác, nhưng đối với giới truyền thông và các b́nh luận gia nghĩ rằng không mấy quan trọng. Sự thực có đúng như vậy không?

Theo chúng tôi, chưa hẳn hoàn toàn như vây.

Nếu xét về kinh tế bị suy thoái, sự suy thoái nầy chỉ được nh́n một cách phiến diện. Chuyện tuột dốc của nước Mỹ không đưa lại sự phá sản toàn diện của quốc gia. V́ nếu chuyện nầy xảy ra, các cường quốc trên thế giới như Trung Hoa, Anh, Pháp, Đức, Nhật... đă bị chết ngắt lâu rồi. Nhưng những cường quốc nầy vẫn chưa ngă gục, có nghĩa là kinh tế nước Mỹ vẫn c̣n “vững như bàn thạch”. Nhưng nếu nh́n sư suy thoái về kinh tế của từng cá nhân, trong mỗi gia đ́nh, có thể đúng. Đi đâu, chúng ta cũng nghe người dân than văn, mất job, mất nhà, xăng nhớt, vật gia gia dụng gia tăng..v.v. nhưng những thành phần nầy không thể nói rằng 300 triệu người dân Mỹ đang lănh đủ. Dân Mỹ vẫn sống b́nh thưong, tuy nhiên có phần “thắt lưng buộc bụng”. Khi kinh tế suy thoái xảy ra trên bất cứ một quốc gia nào th́ chắc chắn cuộc sống người dân phải có ảnh hưởng. Nhưng có điều chưa có người dân Mỹ nào phải chạy qua quốc gia khác để sinh sống hay trốn đói. Nghĩa là lúc chưa suy thoái, họ có thể mua sắm xe Luxus, BMW, Mecèdes, nhưng nay phải xài đỡ Camry, Ford, Chevrolet. Lúc trước đi toàn xe mới, bây giờ phải đi chọn loại xe cũ. Ngày trước ở nhà bạc triệu, nay tụt xuống nhà một hai trăm ngàn...Nhưng nh́n tổng quát, cuộc sống người dân Mỹ vẫn không đến nỗi như người ta mô tả. Tuy nhiên, họ vẫn đ̣i hỏi và mong muốn thay đổi. Chúng ta hăy nghe nhà danh hài David Letteman nổi tiếng nước Mỹ nói. Ông là một tay cấp tiến vô cùng chán ghét TT Bush, hàng đêm ông đă dùng show của ông để công kích chính phủ của ông Bush. Nhưng nh́n lại sự đ̣i hỏi thay đổi của dân Mỹ, ông cũng phải đặt lại vấn đề:

     Bản thăm ḍ của tờ Newsweek xác định là 67% người Mỹ không hài ḷng về đường lối của chính phủ và 69% người Mỹ không hài ḷng về chính sách của tổng thống. Chủ yếu là 2/3 số công dân xứ này không hài ḷng và muốn thay đổi. Là đứa cù lần hết mức, tôi chợt nghĩ, 'Chúng ḿnh không hài ḷng cái ǵ chứ?'

 A. Phải chăng v́ ḿnh có điện, nước xài đủ 24 giờ mỗi ngày và suốt 7 ngày mỗi tuần?

B. Hoặc không hài ḷng v́ mùa hè có máy lạnh và mùa đơng có máy sưởi?

C. Hay 95.4% những người không hài ḷng đều có công ăn việc làm?

D. Và họ đầy đủ khả năng bất cứ lúc nào cũng có hể đi chợ mua thức ăn ê hề, hơn là lâm cảnh dân chúng Darfur phải chịu trong năm vừa qua?

E. Hoặc giả v́ chúng ḿnh có khả năng lái xe nhỏ hay xe vận tải suốt từ bờ tây sang bờ đơng nước Mỹ mà chẳng phải xuất tŕnh thẻ căn cước mỗi khi qua một tiểu bang.

F. Hay v́ có hằng trăm khách sạn an toàn và sạch sẽ mà ḿnh có thể ngơi nghỉ dọc đường xa?

G. Chắc cũng có đến mấy ngàn tiệm ăn sơn hào hải vị đến từ khắp nơi trên thế giới chào mời chúng ta là những kẻ chẳng hài ḷng.

H. Hay lỡ khi xe đụng, các nhân viên cứu cấp tới ngay, giúp đỡ mọi sự, thậm chí c̣n dùng trực thăng tải thương chúng ta đến bệnh viện.

I. Quư vị cũng có thể thuộc nhóm 70% số người Mỹ có một căn nhà.

J. Và quư vị bực ḿnh v́ nếu chẳng may hỏa hoạn xảy ra, th́ đám nhân viên cứu hỏa cấp kỳ xuất hiện với những thiết bị hiện đại để dập tắt lửa, cứu sống quư vị lẫn gia đ́nh và tài sản của quư vị.

K. Hoặc giả, khi đang chễm chệ ngồi nhà bỗng có kẻ trộm hay đứa nào vớ vẩn cả gan đột nhập th́ cảnh sát đeo súng, mặc áo giáp sẽ đến bảo vệ quư vị khỏi bị thương tích hoặc thương vong.

L. Và đây là cảnh một khu dân cư không bị đặt bom hoặc bị kẻ có súng có dao hiếp dâm và cướp của: 90% trẻ em có cả điện thoại cầm tay lẫn máy vi tính.

M. Nói chi đến những loại tự do triệt để mà quư vị có về mặt tôn giáo, xă hội và chính trị mà thế giới ghen tị với chúng ta.

        Phải chăng những sự thật kể trên khiến 67% dân Mỹ không hài ḷng?

        Sự thật là, chúng ta là đám dân vô ơn bạc nghĩa nhất và quen thói nuông chiều nhất trần đời. Thảo nào mà cả thế giới khóc nước Mỹ mà lại ganh ghét người Mỹ. Thế giới nh́n chúng ta ở những ǵ tạo thành người Mỹ, là dân tộc nhiều hồng ân nhất thế giới, lúc nào cũng bó tay than văn những ǵ ḿnh chưa có và ghét bỏ xứ sở này mà chẳng biết cảm ơn Thượng Đế nhân lành đă ban cho ḿnh được sống ở đất nước này.

Hiểu như vậy, sự đ̣i hỏi của người Mỹ không phải là được đỡ khổ hơn nhưng muốn được sung măn hơn. Vậy lư do v́ kinh tế để đưa ông Obama lên tổng thống, chỉ là một cái cớ nhỏ trong những lư do chính lớn, muốn sống phủ phê ngập tràn. Họ không bao giờ chịu bằng ḷng với cái hiện tại, trong lúc hàng tỷ người nghèo đói trên thế giới chỉ muốn được hưởng một chút “cơm thừa” của dân Mỹ thôi, họ có thể đỡ khổ hơn, sống lâu hơn, nói chi tới chuyện sung măn.

Dân Mỹ qúa tức giận với Tổng thốntg Bush. Trong 8 năm cầm quyền. Sự thật ông Bush chưa làm được một việc ǵ để cho người dân Mỹ hài ḷng, ngoài việc ông vẫn tuyên bố nhờ công lao của ông đem quân sang Iraq, đánh bại Saddam Hussein nên đất nước Mỹ mới được sống b́nh yên như hôm nay.

Người dân Mỹ không phiền hà về chuyện ông Bush đem quân sang đánh Iraq. Là một quốc gia tự hào có một siêu quân lực hùng mạnh và tối tân nhất thế giới; họ sẵn sàng tham chiến với những ai đụng tới nền an ninh của dân chúng Mỹ. Iraq chưa làm được chuyện đó, nhưng ông Bush đă bày ra cái cớ vũ khí giết người hàng loạt để mang quân sang đánh Iraq. Người Mỹ tức giận về chuyện nói dối của ông Bush. Dân chúng đă bị ông lừa gạt để mang tới một cuộc chiến tiêu hao hàng ngàn tỷ Dollars của dân chúng đóng thuế, hàng ngàn sinh mạng phải chết cho một “cuộc chiến bịa đặt”. Ngoài sự tức giận về sự dối trá, dân chúng Mỹ c̣n bị các quốc gia trên thế giới, qua phong cách của ông Bush, xem là một giống dân háo chiến, khinh mạn và độc đoán. Việc ngăn cản của thế giới, kể cả quốc gia Vatican khuyên can ông Bush không nên tấn công Iraq vội, nhưng cần một sự đối thoại khôn ngoan trước. Ông Bush bất chấp mà chỉ nghe theo đám tài phiệt, dĩ nhiên là dưới sự dẫn đưa của ông Phó tổng thống Dick Cheney. Cuộc chiến đă xảy ra, tiền bạc hàng ngàn tỷ của dân chúng chạy vào đâu, nếu không vào bọn tư bản được qua bàn tay thật hợp lư, hợp pháp, hợp t́nh và đầy ḷng ái quốc là “Bộ Quốc Pḥng”. Khi cuộc chiến Iraq bắt đầu, cũng trên Đất Mẹ, chúng tôi đă nói rằng: Đây là một trận chiến không có chính nghĩa mà chỉ có tiền nghĩa. Đây cũng là trận chiến ông Bush cha không trả được mối thù bất cộng đái thiên với  Saddam Hussein, nên để Bush con lên ngôi trả thù thay cha. Nên sự thất bại tại Iraq chỉ là một kết quả không tránh khỏi. Các nhà lănh đạo trên thế giới  đă biết điều nầy, đă ngăn cản nhưng không thành công.

Trước hơn ba tuần của ngày bầu cử, chúng tôi được lên đài phát thanh Saigon Houston Radio 900 AM để đóng góp ư kiến về vị tổng thống Hoa Kỳ sắp tới, chúng tôi hết hy vọng ông John MacCain đắc cử. Ông MacCain phải ôm hết những “bóng ma kinh hoàng” của tám năm ông Bush để lại. Dù biết rằng ông MacCain sẽ có thay đổi, nhưng không thể thuyết phục được dân chúng Mỹ. Người Mỹ không ghét ông MacCain và bà Palin, và họ cũng không chê trách hai ứng cử viên Cộng Ḥa là thiếu kinh nghiệm. Trong tâm họ vẫn qúy mến với tất cả khâm phục dành cho hai người nầy. Họ c̣n biết cả ông MacCain là một anh hùng, một người con yêu nước và thiết tha với quê hương. Nhưng những h́nh ảnh tốt đẹp vào hào hùng nầy không thể tẩy xóa được những bết bát tám năm cầm quyền của một ông tổng thống Cộng Ḥa như ông Bush. Họ c̣n nghĩ rằng những việc làm và lời nói “đạo đức” của ông Bush chỉ muốn để che dấu những việc làm không chút đạo đức nào của nhóm tư bản đứng sau lưng ông. Chỉ c̣n một con đường cuối cùng chúng tôi hy vọng để ông MacCain đắc cử tổng thống, là ngườøi dân Mỹ sẽ thức tỉnh để đi bỏ phiếu bằng tấm ḷng, bằng sĩ diện của quốc gia, bằng niềm kiêu hănh của một dân tộc mới  hơn 200 năm lập quốc nhưng đang là quốc gia lănh đạo khối Thế giới Tư do. Nhưng cuối cùng, chúng tôi đă lầm.

Người Mỹ hầu như không có ḷng ái quốc. Ḷng ái quốc chỉ được phát sinh từ những thăng trầm vinh nhục của đất nước khi bị tấn công, bị đô hộ. Trên hai trăm năm lập quốc của nước Mỹ chỉ là một chuỗi dài khốn khổ v́ thời tiết, mất mùa, phân tranh. Thế nhưng họ cũng có thời trải qua chinh chiến với người Mễ Tây Cơ hoặc dân Da Đỏ. Nhưng đó chỉ là những cuộc chiến họ gây ra để chiếm đoạt, không ở thế tự vệ như các quốc gia khác. Người Mỹ chưa bao giờ bị quốc gia khác hà hiếp, làm nhục hay bị đô hộ. Chính sự đô hộ đă gây nên ḷng căm phẫn, rồi năy sinh ra tinh thần ái quốc và ḷng yêu nước. Hơn nữa dân chúng Mỹ không có nguồn gốc xuất xứ từ những giống ṇi chủng tộc hàng ngàn, hàng vạn năm xa xưa. Mỗi gia đ́nh người Mỹ đều mang một chủng tộc khác nhau. Người Mỹ gốc Ư, gốc Đức, gốc Nhật, gốc Việt hay gốc Nga..v..v. do đó người ta gọi nước Mỹ là một Hợp Chủng Quốc. Nước Mỹ đa dạng về phong tục tập quán và có vô số truyền thống của nhiều quốc gia trên thế giới kết hợp lại. Người Mỹ cũng không có tính tự ái v́ họ chưa bao giờ bị khinh rẽ. Có bị khinh rẻ mới bị tổn thương. Sự tổn thương tạo ra tính tự ái. Người Mỹ có thể chửi nhau “cạn tào ráo máng”, nhưng v́ quyền lợi (riêng nhiều hơn chung) rồi cũng bắt tay lại với nhau. Chúng ta thấy các chính khách Mỹ khi ra tranh cử, họ cũng chơi nhau những đ̣n thâm độc, những lời nói nhức nhối, đê tiện; nhưng khi đă phân thắng bại, mọi chuyện coi như xí xoá, và c̣n ca ngợi người ḿnh trước đây bôi bẩn, sĩ nhục. Đó là trường hợp bà Hillary Clinton với ông Barack Obama.

Người ta cứ chê bai người Việt, tại sao không bắt chước như người Mỹ? Bắt chước làm sao được khi một ngàn năm bị Tàu đô hộ, một trăm năm bị Tây đô hộ, hơn nữa thế kỷ nội chiến v́ sự cổ xúy của ngoại bang. Tinh thần ái quốc, tự ái dân tộc đă hằn sâu trong con người Việt Nam, cho nên ḷng ái quốc và tính tự ái của người Việt sẽ rất dễ nổi dậy vào bất cứ chuyện lớn hay nhỏ, chuyện trong nhà hay ngoài xă hội. Chúng ta không thể bắt chước kiểu xí xóa dễ dàng như người Mỹ.

Người dân Mỹ muốn sống cho cá nhân hơn là cho tập thể; kể cả  tập thể đó nằm trong giới hạn gia đ́nh. Chúng ta thừa biết dân da màu tại Mỹ chỉ chiếm khoảng 35 %.   Vậy c̣n lại  65%   là người da trắng. Nếu 65% nầy là một tập thể có một tinh thần dân tộc cội nguồn, một ḷng ái quốc nung nấu từ tổ tiên như các quốc gia quốc gia Pháp, Đức, Tàu, Nhật, Ba Lan, Iraq hay Việt Nam... chẳng hạn, th́ sự suy luận của chúng tôi khi nói trên đài  Sàigon Houston Radio đă trở thành sự thật, và liên danh MacCain-Palin đă đánh bại Barack Obama dễ dàng.

        Truyền thông đại chúng của nước Mỹ cũng đóng góp rất nhiều cho chiến thắng của ông Obama, cũng như họ đă từng đóng góp cho sự buông súng nghiệt ngă của Quân Lực VNCH năm xưa. Có lẽ cả thế giới đều ca tụng truyền thông Mỹ như là một thước đo chân lư, b́nh đẳng và công bằng. Chúng ta, những người dân Mỹ gốc Việt, sống tại My,ơ từng “ở trong chăn nên biết chăn có rận”. Truyền thông Mỹ chỉ là một đám làm tiền vô lương tâm, một Business dơ bẩn. Họ có thể đem bán cả Chúa lẫn Phật, luôn cả đấng Alah, họ có thể bôi tro trét trấu lên bất cứ một tôn giáo nào, hoặc dùng đến cả sinh mạng con người, để đạt được mục tiêu nếu mang lại lợi nhuận tiền bạc cho họ. Chúng tôi dám nói rằng, trong cuộc tranh  tài   giữa  MacCain và Obama,  nếu đảng Dân Chủ không đứng trung gian chuyện tiền bạc bơm vào các cơ quan truyền thông lớn,  Obama nắm phần thất bại trong tay, kể cả chuyện dân Mỹ muốn thay đổi. Chính truyền thông Mỹ đă thay đổi nước Mỹ chứ không phải Obama làm chuyện đó. Trong cuộc tranh cử vừa qua, một đứa con nít nếu xem được truyền h́nh, nếu nghe được tiếng Mỹ, th́ cũng nh́n ra được cái đ̣n “tâng bốc dơ bẩn” cho người họ muốn, “triệt hạ vô liêm sĩ” cho người họ không muốn. Bằng chứng như chuyện bà thống đốc Sarah Palin chẳng hạn. Họ đă đưa bà ra để “hành hạ” tới nơi, “bôi bẩn” tới chốn, mà toàn là chuyện chẳng chút liên hệ nào với chức vụ Phó  tổng thống bà đang ra tranh cử. Ḷng yêu nước và đức tính hào hùng của TNS MacCain bị che dấu nhưng chỉ “bơm” lên một cách lố bịch những thành tích tầm thường của TNS Obama, không tương xứng với một con người sắp lănh đạo đất nước. Nếu ở trong nước Mỹ th́ người ta sẽ thấy  “quyền tự do ngôn luận” của nước Mỹ là thế đấy.

Truyền thông ở Mỹ hầu như khuynh đảo hết mọi lănh vực, kể cả hai chữ Dân Chủ và Tự Do. V́ vật chất là trên hết, nên muốn trở thành một nhà hoạt động chính trị, tấm ḷng cho quê hương là chuyện nhỏ, nhưng chuyện lớn là phải biết tính toán lợi hại như một nhà kinh doanh. Do đó, những chính trị gia của Mỹ là những tay kinh doanh giỏi. Nền kinh tế của nước Mỹ đang bị suy thoái trầm trọng, đây không phải là chuyện t́nh cờ hay ngẫu nhiên, nhưng là một sự “suy thoái có tính toán” của những tay đại tư bản giỏi. Chúng tôi c̣n nhớ những năm tháng cách đây gần 33 năm, người Việt sinh sống tại New York đua nhau mở chợ buôn bán thực phẩm Á Đông. Nhưng lập tức, cả đám chợ Tàu đồng loạt xuống giá. Người Việt có thể chịu đựng một tháng, hai tháng, 6 tháng.. nhưng không thể chịu đựng nổi một năm v́ không trường vốn như người Tàu. Thế là chợ Việt bắt đầu rơi như sung rụng, dẹp tiệm, đóng cửa. Sau đó, chợ Tàu bắt đầu trở lại giá cũ và c̣n phồn thịnh hơn trước. Cuộc suy thoái của Mỹ bây giờ cũng chỉ là một h́nh thức như thế thôi. Chỉ có Mỹ mới dám làm chuyện “ném vàng qua cửa sổ” 700 tỷ Dollars để cứu nguy cho một nền kinh tế đang bị suy sụp, nhưng 700 tỷ đối với Mỹ chỉ là món khai vị ăn chơi. Cả thế giới đều “sất bất xang bang” v́ cơn sốt suy thoái kinh tế do Mỹ gây ra, anh chàng khổng lồ Trung quốc cũng bắt chước Mỹ phóng ra gần 500 tỷ để cứu nguy kinh tế cho đất nước họ. Nhưng Trung quốc không phải là Mỹ, 500 tỷ bỏ ra chỉ làm chuyện “ruồi bu” cho một quốc gia có hơn 1 tỷ dân đang sống dở chết dỡ.

Nền kinh tế Mỹ không thể suy thoái rồi đi đến chỗ chết. Nếu chuyện nầy xảy ra, có nghĩa ngày tận thế đang đến.  Rồi đây kinh tế Mỹ sẽ trở lại b́nh yên dù ông Obama  hay ông MacCain lên làm tổng thống, dù có thay đổi hay không. Tại Mỹ, làm chính trị mà không giỏi kinh doanh, cứ lo yêu nước, yêu giống ṇi th́ cũng chỉ uổng phí công sức. Đừng nh́n đâu xa, ngay tại Houston của chúng ta, những nhà hoạt động chính trị giỏi, tha thiết với cộng đồng như Luật sư Hoàng Duy Hùng, Nguyễn Thái Học, Adrew Trần, ra tranh cử dân biểu, hội đồng thành phố, đều rớt rơi như lá mùa thu. Trong lúc dân biểu Hubert Vơ là một nhà kinh doanh giỏi và c̣n bị chê yếu kém về lănh vực chính trị, ông lại đắc cử liên tiếp ba nhiệm kỳ Dân biểu Tiểu bang. Qủa đúng như các cụ nhà ta thường nói “tiền bạc đi trước, chức tước theo sau”.

Người ta cũng không quên nhắc đến giới trẻ. Giới trẻ đă đóng góp khá nhiều trong chiến thắng của ông Obama. Đây là một sự thực. Nhưng chưa hẳn giới trẻ tin tưởng ông Obama là một người giỏi, có thể thay đổi được như ông ta đă hứa. Họ là một lực lượng đông đảo dồn phiếu cho ông Obama cũng chỉ v́ họ qúa bất măn với ông Bush. Cuộc sống của giới trẻ ở Mỹ không thua kém bất cứ một quốc gia nào trên thế giới. Họ có đầy đủ những ǵ họ muốn. Họ không cần phải thay đổi trong đời sống hàng ngày, nhưng v́ là tuổi trẻ, họ luôn cần sự mới lạ, thăng hoa. Họ muốn có một chính quyền thành thật, một nhà lănh đạo thực sự đạo đức chứ không giả dối. Sự sai lầm của chính quyền ông Bush dưới con mắt của giới trẻ là sinh mạng hơn 4000 ngườøi cùng trang lứa với họ phải mất mạng trong một cuộc chiến lừa bịp, vô lư, không chính nghĩa và chỉ có lợi cho một nhóm người. Họ không chủ bại nhưng tuổi trẻ không thể bị ném vào một cuộc chiến do chính nước Mỹ gây ra nhưng không phải v́ an nguy của nước Mỹ nên cần phải  gây ra. Họ không tin lời ông Bush nói: đất nước nầy được b́nh yên nhờ cuộc chiến Iraq, đánh thẳng ngay vào sào huyệt của quân khủng bố trước khi chúng kéo nhau sang Mỹ để đánh chúng ta. Không có một tổng thống Mỹ nào để cho bọn khủng bố cực đoan Hồi giáo xâm nhập vào đất Mỹ, làm giặc như quân đặc công Vietä cộng phá hoại ở miền Nam trước đây. Nếu chuyện đó xảy ra, một là tổng thống chết, hai là dân Mỹ chết. Ông Bush có thể nói dối với những cụ ǵa lẫm cẩm, với những người nhẹ dạ, với những ai xem ông là tài ba, nhưng không thể nói dối với người trẻ, họ thông minh, lập luận có bằng cớ, suy nghĩ bằng đầu óc ngay chính. Nên chuyện ông Bush để cao công lao của ḿnh, chỉ làm cho giới trẻ càng thêm chán ghét. Họ phải dồn phiếu cho ông Obama v́ không c̣n sự lựa chọn nào khác: thay thế bất cứ ai cũng sẽ hơn ông Bush. Câu loan truyền trong quần chúng: TT Bush là một tổng thống tồi tệ nhất trong lịch sử lập quốc của nước Mỹ vẫn c̣n hằn sâu trong trí óc họ.

Đối với tân tổng thống Obama, đất nước Việt Nam của chúng ta bên kia bờ Đại Dương th́ sao? Chúng ta không mong chờ ǵ có sự thay đổi từ ông tân tổng thống nầy. Đường lối cho Việt Nam là chuyện nhỏ, là một phương án đă được hai đảng vẻ ra và cứ thế mà đi, trừ khi có những biến chuyển to lớn xảy ra, có ảnh hưởng đến đất nước chúng ta. Chuyện lớn của ông Obama bây giờ là kinh tế, là Trung quốc, là cuộc chiến Iraq, là mối liên hệ với Âu Châu. Chúng ta đừng đ̣i hỏi ông Obama sẽ làm được ǵ cho nước Việt chúng ta, mà nên tự hỏi chúng ta phải làm ǵ cho quê hương ngay tự bây giờ. (tựa như TT Kennedy đă nói). Chỉ riêng một nhóm người Mỹ gốc Việt bên California đua nhau ra tranh cử trong chính quyền Mỹ, rơi rụng như sâu bọ ăn nhằm thuốc rầy. Đó là kết quả của những “tấm ḷng” đố kỵ, ganh ghét, chia bè chia cánh, mị dân. Hỏi như vậy th́ làm sao đ̣i về tranh cử với Cộng sản Việt Nam, cứu dân, cứu nước?

Cuối cùng, sự đắc cử của tân tổng thống Barack Obama chỉ nói lên một điều: Người dân Mỹ chỉ muốn sống cho ḿnh hơn là cho quốc gia. Cố tổng thống Kennedy từng nói với dân chúng Mỹ: “Đừng hỏi đất nước đă làm ǵ cho bạn, mà phải tự hỏi bạn đă làm được ǵ cho  đất nước”.

Người Mỹ đă không chịu lắng nghe và thực hiện được lời nói vàng ngọc đó. Họ chỉ biết đ̣i hỏi đất nước làm cho họ trước khi họ phải làm ǵ cho đất nước. Mặc dù ông MacCain đă thua cuộc, nhưng nên nhớ 54 triệu cử tri vẫn c̣n tin tưởng và tri ân tấm ḷng yêu mến tổ quốc, tính khí hào hùng của ông. Ngoài ra c̣n hàng triệu lá phiếu bỏ cho ông Obama nhưng ḷng họ vẫn hướng về MacCain. Nước Mỹ quả thực cần thay đổi nhưng không phải thay đổi từ xe cũ sang xe mới, từ nhà nhỏ sang nhà lớn, từ ăn Food stamp Welfare vừa đủ nay muốn ngập tràn dư thừa lên tới cổ họng, lấy tiền của người dân làm hộc máu, đóng thuế ngất ngư để giao cho đám lười biếng, chỉ biết ăn cho no, đẻ cho nhiều.  Đây là những thay đổi hào nhoáng bên ngoài do Dân Chủ chủ trương để mị dân. Nhưng chúng ta chưa mừng vội. Ngay sau khi đắc cử Tổng thống, ông Obama đă lái  “phi thuyền đổi mới” chệch sang hướng bay một chút. Ông nói: “Hôm nay đây, qua cuộc bầu cử nầy, tôi thực sự đă thấy thay đổi đang đến với chúng ta. Nhưng chông gai và chướng ngại c̣n nhiều, chúng ta phải leo lên một con dốc đứng. Chúng ta không thể lên đỉnh dốc đứng kia một sớm một chiều hay một nhiệm kỳ. Nhưng tôi vẫn tràn đầy hy vọng nói với các bạn rằng: Chúng ta sẽ đến đó”.

Ông MacCain cũng muốn thay đổi, nhưng thay đổi của ông chắc chắn là sự thay đổi của trái tim một người yêu mến quê hương. Ông muốn làm lại một nước Mỹ đang bị thế giới nguyền rủa là một quốc gia ngạo mạng, hiếu chiến. Ông muốn thay đổi nước Mỹ bằng một nền kinh tế công bằng cho mọi người, không như thời ông Bush, bọn tư bản ôm trọn cả gói. Ông muốn thay đổi để thế giới thấy rằng nước Mỹ không gây thù gây oán với ai, nhưng ai đó muốn thực sự đe dọa đến an ninh của đất nước nầy, xúc phạm đến danh dự của dân tộc nầy, ông sẽ không tha thứ và trừng phạt đích đáng. Ông muốn thay đổi làm đẹp lại nước Mỹ bằng gía trị truyền thống từ hồi lập quốc, trân qúy mạng sống con người và chống lại những ǵ trái với luân thườøng đạo lư, đi ngược đạo đức nhân phẩm mà Thượng Đế đă ban cho.

Tiếc thay người dân Mỹ, v́ qúa tức giận, v́ qúa chán nản sau tám năm cầm quyền của đảng Cộng Ḥa dưới sự lănh đạo của Tổng thống George W. Bush, họ không c̣n sự lựa chọn nào hơn nên phải “đổi ngựa, thay chiều”, nhưng ḷng họ vẫn xót xa khắc khoải trăm đường./.