Trung Đông
Khói Lửa
Nguyễn
Anh Tuấn
SàiG̣n,
25.07.2006
Tại sao Hoa Kỳ thực sự không c̣n ảnh hưởng nhiều lên t́nh h́nh tại Trung Đông?
Những cuộc xung đột đẫm máu và khốc liệt tại chiến trường Trung Đông trong hai
tuần lễ qua giữa lực lượng Hezbollah và quân đội Do Thái tại thủ đô Beirut của
Lebanon cho thấy mối nguy cơ băng hoại của chính sách ngoại giao đầy tham vọng
nhưng hoang tưởng của chính quyền Bush trong vùng Trung Đông. Với sức mạnh tuyệt
luân về quân sự của đệ nhất siêu cường trong đầu thiên niên kỷ mới, các nhà lănh
đạo Mỹ theo khuynh hướng tân-bảo-thủ có tham vọng làm một cuộc cách mạng trong
chính sách ngoại giao ḥng làm thay đổi bộ mặt và cơ cấu chính trị của một vùng
đất từ hơn 60 năm qua đă ảnh hưởng quan trọng đến nền kinh tế toàn cầu cũng như
đă gây ra nhiều xáo trộn trên trường quốc tế.
Trong tham vọng đó, họ mơ nghĩ đến một kế hoạch táo bạo khởi đi từ cuộc chiến
tấn công vào Iraq để lật đổ một chính quyền độc tài (nhưng thực tâm có thể là để
chứng tỏ cho thế giới thấy là không ai có thể cản ngăn hay chống cự nổi sức mạnh
quân sự của Hoa Kỳ), để rồi từ đó thổi một làn sóng dân chủ và tự do vào các
nước từ lâu nằm dưới các thể chế độc tài hay phong kiến, tạo thêm sức mạnh cho
các thành phần ôn hoà trong các nước này để mong dần dần lèo lái hay củng cố cho
các nền dân chủ sơ khai dần dần mọc rễ, và sau cùng có thể bảo đảm an ninh cho
đồng minh Do Thái, vốn lúc nào cũng phải lo đối phó với kẻ thù là các quốc gia Ả
Rập bao quanh.
Thế nhưng sự thật phũ phàng đă không diễn ra êm đẹp như giấc mơ đó. Cuộc sa lầy
của quân đội Mỹ tại chiến trường Iraq, dù đă trên hơn 3 năm chiếm được và làm
chủ t́nh h́nh trên toàn lănh thổ nước này, cho thấy những giới hạn về hiệu quả
khá ê chề của một quân đội hùng mạnh nhất thế giới khi mà các quân cụ tối tân,
tinh vi và tốn kém nhất như phi cơ không người lái và các chiến đấu cơ F-16, xe
tăng Abrams A1 và các phi đạn tầm đích bằng laser cuối cùng vẫn chưa chế ngự
được những quả bom nội hoá được chế tạo một cách lén lút và thô sơ nhưng lại
được trang bị bằng một tinh thần liều chết điên cuồng không sức nào lay chuyển.
Sự lúng túng và khó khăn của quân đội và chính quyền Mỹ lại càng khiến cho t́nh
trạng hỗn loạn trong nước nẩy nở lan tràn; những hậu quả thất nhân tâm của một
chính quyền xâm chiếm và đô hộ (như vụ tra tấn tù nhân tại nhà tù Abu Ghraib và
thảm sát thường dân Iraq tại Haditha) đă trở thành một công cụ tuyên truyền đắc
lực cho các tổ chức Hồi-giáo quá khích dễ chiêu dụ thêm nhiều thành viên hăng
hái gia nhập vào hàng ngũ chống đối hay phiến loạn. Sau cùng nó cũng đă giúp cho
một chính quyền của lân bang đáng ngại là Ba Tư (Iran), vốn cũng là một kẻ thù
của Do Thái và Hoa Kỳ, càng tạo thêm sức mạnh đoàn kết và hỗ trợ từ đa số dân
chúng trong nước.
Những biến động đột ngột có thể ảnh hưởng đến cục diện thế giới hay ít ra là
thay đổi nghị tŕnh ngắn hạn của các siêu cường ngoài dự liệu của mọi người quả
t́nh đă được minh chứng một cách cụ thể trong những tháng ngày nóng bỏng của mùa
hè năm nay. Và điều này lại càng khiến cho mọi người nhận chân ra cái mong manh
của một nền hoà b́nh trên thế giới. Cuộc chiến tại Lebanon không những đă khiến
cho những đề tài nghị sự của khối G8 – cuộc họp thượng đỉnh hàng năm của 8 siêu
cường kinh tế, năm nay được tổ chức tại Nga – đă bị tạm gác sang bên để chú
trọng đến sự khác biệt về chính sách đối phó trong vụ xung đột này giữa Hoa Kỳ
và các quốc gia khác, mà dường như nó c̣n chứng tỏ một phong trào nổi loạn đang
dần dần bùng nổ tại nhiều nơi trên thế giới. Tại Iraq, t́nh h́nh bất an vẫn tiếp
tục ở mức cao và không hứa hẹn một tương lai khả quan hơn, cho dù quân đội Mỹ đă
phối hợp với lưc lượng an ninh Iraq để tăng cường nhiều cuộc hành quân mở rộng.
Tại A Phú Hăn (Afghanistan), trong khi lực lượng của Hoa Kỳ và khối Minh Ước Bắc
Đại Tây Dương (NATO) đang phải chật vật để chỉ đủ giữ ǵn an ninh tại thủ đô
Kabul cho chính quyền của TT Karzai th́ các nhóm quân dân của phe Taliban đă mở
các cuộc tấn công vào một số làng mạc và đốt phá các trường học ở miền Nam. Tại
Ấn Độ, chính quyền này c̣n đang phải lo dọn dẹp đống hoang tàn đổ nát do một vụ
khủng bố phá hoại tại Mumbai mà thủ phạm t́nh nghi dường như là những tổ chức
phiến loạn tại Kashmir thuộc Hồi-quốc (Pakistan), vốn cũng là một kẻ thù của Ấn
Độ. Trong khi đó th́ Bắc Hàn, vốn đang bị Hoa Kỳ và thế giới t́nh nghi là đă thủ
đắc được vũ khí hạch tâm, lại ngang nhiên đem ra thử lửa một số phi đạn một cách
mục hạ vô nhân, xem thường lời cảnh cáo của Liên Hiệp Quốc là có thể bị trừng
phạt. Đó là chưa kể đến việc Ba Tư vẫn tiếp tục theo đuổi chương tŕnh tích tụ
chất uranium trong kế hoạch phát triển năng lượng hạch tâm, vốn đă gây xôn xao
trong dư luận thế giới chỉ mới vài tháng qua.
Điều đáng chú ư trong cuộc xung đột lần này là một sự thay đổi khá đột ngột
trong chính sách ngoại giao của Hoa Kỳ hiện nay. Trong một bước rẽ ngoặt khác
hẳn với chính sách đối ngoại áp dụng tại vùng Trung Đông đă kéo dài từ hơn suốt
60 năm qua, lần này chính quyền Bush quyết định không can thiệp vào cuộc xung
đột này để tạm chấm dứt những cuộc đụng độ giữa Do Thái và phe Hezbollah hay ít
ra là cũng cố gắng mưu cầu một giải pháp thoả hiệp ḥng đem lại hoà b́nh giữa Do
Thái và khối dân Palestine.
Kỳ này, Toà Bạch Ốc muốn t́m cách biến đổi vùng đất này bằng cách cô lập hay
loại trừ các thể chế thường hay hỗ trợ cho các nhóm khủng bố Hồi-giáo quá khích,
cùng lúc với việc thổi một luồng sóng dân chủ vào nhiều nước vẫn c̣n trong các
chế độ độc quyền. Biện hộ cho chính sách này là lập luận cho rằng các chính sách
của các chính quyền tiền nhiệm tại Hoa Kỳ trong quá khứ để mưu cầu một nền hoà
b́nh và ổn định tại vùng Trung Đông cũng đă thất bại dẫn đến kết quả hỗn loạn và
bất an ngày nay, và do đó một giải pháp thay đổi tận gốc rễ cần phải được đem ra
áp dụng.
Trong cuộc khủng hoảng quân sự hiện nay tại Lebanon, TT Bush đă đặt trọng tâm
vào mục tiêu triệt hạ hay làm suy yếu đi tổ chức Hezbollah, thay v́ chú trọng
trước tiên vào việc chấm dứt ngay các hành động bạo lực và trả đũa của đôi bên
mà hậu quả đầu tiên là con số nạn nhân vô tội là các thường dân càng tăng cao và
dễ khiến cho cuộc xung đột này càng ngày càng trầm trọng khó phương cứu chữa.
Khi bị báo giới hỏi về nhận định của ông trong vụ này, TT Bush đă trả lời: “Mọi
người chúng ta đều ghê tởm trước cái chết của những nạn nhân vô tội. Mặt khác,
việc mà chúng tôi nhận chân ra là nguyên nhân gốc rễ của vấn đề này nằm ở tổ
chức Hezbollah. Và vấn đề đó cần phải được quốc tế t́m cách giải quyết bằng cách
nói rơ với chính quyền tai Syria rằng họ cần phải chấm dứt sự ủng hộ với
Hezbollah.”
Đây cũng là sự khác biệt có thể gây nhiều căng thẳng và khó khăn cho Hoa Kỳ với
các đồng minh Âu Châu quan trọng khác, đặc biệt là Pháp, vốn giữ một vai tṛ
quan trọng trong việc mưu cầu một sự ổn định tại một nước đă từng là thuộc địa
của ḿnh. Không những lo ngại trước con số tử vong khá lớn của thường dân vô tội
sau các cuôc oanh kích tấn công dữ dội của không lực hùng mạnh của Do Thái,
chính phủ tại các nước này cũng phải quan tâm đến việc Hoa Kỳ càng tỏ ra ủng hộ
Do Thái th́ lại càng tạo thêm hố sâu ngăn cách với khối Hồi-giáo (mà các nước
phương Tây cũng phải lănh đủ), khiến cho các phong trào quá khích càng dễ tuyển
mộ thêm thành viên, vô t́nh lại biên minh cho những lời tuyên truyền của Osama
bin Laden về một âm mưu của Tây phương muốn khuynh loát khối Hồi-giáo, giữa lúc
mà những rắc rối tại chiến trường Iraq cho liên minh Anh Mỹ vẫn không có dấu
hiệu thuyên giảm.
Trong cuộc họp báo vào ngày thứ Tư 19-07, Phó Tổng Thư Kư của Liên Hiệp Quốc,
ông Mark Malloch Brown tuyên bố với các phóng viên: “Điều cần thiết nhất hiện
nay là phải có một cuộc ngưng bắn. Vùng Trung Đông này vốn đă mang đầy rẫy những
hậu quả thảm hại của những kẻ lúc nào cũng chỉ tin vào một giải pháp quân sự để
giải quyết những vấn đề chính trị trong vùng.” Ông cũng nói tiếp rằng “chỉ có
những người dân vô tội là đă phải lánh chịu những hậu quả của những vụ xung đột
một cách oan uổng”.
Chính quyền mong manh của Lebanon đă khẩn thiết yêu cầu một cuộc ngưng bắn, và
nước Pháp cũng đă yêu cầu Hội Đồng Bảo An LHQ nên thông qua một nghị quyết đ̣i
hỏi các bên phải tạm đ́nh chỉ các hành vi tấn công, đồng thời đưa ra những giải
pháp chính trị và an ninh trong vùng. Pháp cũng đă đề nghị mở ra những “hành
lang nhân đạo” nhằm bảo đảm an ninh cho những thường nhân muốn lánh nạn. Theo
tin tức của chính quyền địa phương, th́ chỉ trong hơn 10 ngày khi vụ xung đột nổ
ra, đă có khoảng vài trăm thường dân bị thiệt mạng, hạ tầng cơ sở của thủ đô
Beirut bị hư hại nặng, và hơn nửa triệu dân (1/8 của dân số cả nước) phải bị di
tản.
Tuy nhiên, chính quyền Hoa Kỳ, qua lời tuyên bố của TT Bush cũng như của Ngoại
trưởng Condoleezza Rice, vẫn tỏ ra b́nh chân như vại trước những lời yêu cầu này
và sẵn sàng tỏ ra chẳng cần phải áp lực Do Thái tạm ngừng tấn công. Việc Hoa Kỳ
càng ngày càng xa rời với lập trường của các quốc gia đồng minh chứng tỏ là quan
điểm của chính quyền Bush hiện nay sẵn sàng hài ḷng để cho không lực tối tân
của Do Thái tiếp tục tấn công các cứ điểm cũng như nơi ẩn trú của lực lượng
Hezbollah với hai mục đích song hành: vừa có thể loại trừ lực lượng này như là
một phần tử nguy hiểm trong vùng, và đồng thời cũng uy hiếp luôn tất cả những
thành phần hay phe phái cực đoan khác. Trong quan điểm của chính quyền Bush,
cuộc xung đột hiện nay không những chỉ là một cuộc khủng hoảng cần phải giải
quyết. Nó c̣n là một cơ hội quư báu để có thể triệt hạ một mối nguy to lớn trong
vùng (là tổ chức Hezbollah), tương tự như việc TT Bush tin tưởng vào chính sách
tấn công Iraq (để diệt trừ một kẻ thù nguy hiểm là Saddam Hussein). Việc quân
đội của Do Thái có thể đánh gục được lực lượng Hezbollah, theo như các cố vấn ở
Bạch Cung hy vọng, sẽ giúp hoàn thành được công cuộc xây dựng một thể chế hoàn
toàn dân chủ tại Lebanon, đồng thời cũng bắn đi một tín hiệu cảnh cáo mạnh mẽ
đến các chính quyền bảo trợ khối Hezbollah là hai nước Syria và Ba Tư.
Thế nhưng đối với các chính quyền tại Âu Châu, việc họ mong muốn một cuộc ngưng
bắn, hay ít ra là một cuộc tạm đ́nh chỉ các vụ tấn công, là nhằm giúp cho các
thường dân tại Lebanon có thể di tản đến những vùng đất an toàn hơn trong lúc
các cường quốc khác đang mưu t́m những giải pháp ngoại giao, cũng như là để ngăn
ngừa cho những vụ căng thẳng tại nhiều điểm nóng trong vùng không có cơ nguy
bùng nổ thêm. Một viên chức ngoại giao Âu Châu xin được giấu tên để có thể trả
lời một cách thẳng thắn đă nhận xét: “Cả hai khối Ả Rập và khối Ba Tư vốn vẫn
tin rằng Hoa Kỳ luôn đồng t́nh với Do Thái. Giờ đây nếu như điều này xảy ra đúng
như họ tin tưởng, th́ sự tức giận này sẽ nổ tung lên như nước vỡ bờ. Điều nguy
hiểm nhất nếu để cho t́nh h́nh này tiếp tục xảy ra là càng ngày Hoa Kỳ càng bị
căm thù và oán ghét, dẫu rằng từ khởi thuỷ Hoa Kỳ cũng chẳng lấy ǵ được cảm
t́nh nhiều trong vùng này.”
Thế nhưng nhiều chuyên viên về Trung Đông đă cảnh cáo về quan niệm khá đơn giản
nhưng đầy nguy hiểm của các nhà lănh đạo Hoa Kỳ, tương tự như điều đă xảy ra
trước khi cuộc tấn công Iraq nổ ra vào năm 2003. Theo họ th́ Do Thái, và đương
nhiên là cả Hoa Kỳ sẽ bị liên luỵ theo, có thể sẽ gặp rủi ro lớn khá nghiêm
trọng nếu như cứ tiếp tục mở các cuộc oanh kích như vừa qua gây nhiều thiệt hại
về nhân mạng cũng như tàn phá hạ tầng cơ sở tại Lebanon. Lịch sử cận đại tại
vùng Trung Đông đă đầy rẫy những thí dụ về hiệu quả giới hạn của sức mạnh quân
sự, điển h́nh nhất là trường hợp của quân đội Do Thái ồ ạt xâm chiếm Lebanon vào
năm 1982, để rồi cuối cùng cũng phải rút lui sau khi không c̣n đủ sức để kéo dài
cuộc xâm chiếm, nhưng đồng thời cũng chính cuộc xâm lăng này đă giúp đẻ ra lực
lượng Hezbollah, mở ra một mặt trận mới của dân quân kháng chiến chống lại Do
Thái.
Những chuyên viên này cho rằng chiến dịch quân sự hiện nay của Do Thái sẽ có cơ
nguy biến dư luận của đa số quần chúng tại Lebanon quay ra chống đối Do Thái
thay v́ phe Hezbollah cho dù chính nhóm này đă chủ động khiêu khích trong vụ
xung đột này. Hơn nữa, v́ sự tàn phá vào nhiều công sở cũng như hạ tầng cơ sở
tại đây, chính quyền tại Lebanon, vốn đang rất mong manh lại càng khó có cơ may
để tạo được sức mạnh của ḿnh, vô t́nh giúp cho những phe phái quá khích có thể
t́m thêm ảnh hưởng trên chính trường Lebanon trong thời gian sắp tới. Đây cũng
là nhận định của ông Robert Malley, một nhân viên đặc trách về các vấn đề Trung
Đông trong Hội Đồng An Ninh Quốc Gia dưới thời TT Bill Clinton, và hiện nay là
chuyên viên tư vấn theo dơi t́nh h́nh tại đây cho một viện nghiên cứu mang tên
là International Crisis Group.
Trong thực tế, cho dù TT Bush vẫn cương quyết tin tưởng vào chính sách cứng rắn
để đối phó với các lực lượng khủng bố, như đă biện minh cho các hành động tấn
công trả đũa tàn bạo của Do Thái lên dân quân Palestine trước đây, tương tự như
hành động của chính quyền Mỹ đối phó với các mối nguy khủng bố sau ngày
11-09-2001, th́ những ai có thể quan sát tinh tế đều nhận ra rằng hiện nay chính
quyền Bush thật ra không c̣n có khả năng để can thiệp mạnh mẽ cho vụ xung đột
này tại Trung Đông. Nói một cách đơn giản, Hoa Kỳ ngày nay không c̣n đủ sức (hay
không muốn) áp lực lên đồng minh là Do Thái tạm đ́nh chỉ các vụ tấn công v́ có
cơ nguy biến các vụ xung đột lan rộng ra gây rắc rối sâu đậm cho toàn cầu, cũng
như không có khả năng (hay không thích) nói chuyện trực tiếp với phe đối nghịch
là Syria và Iran để mưu cầu một giải pháp thoả hiệp.
Giới truyền thông trong thời gian qua có nhắc đến một sự kiện lỡ lời của các vị
nguyên thủ quốc gia (nhưng vô t́nh bị ghi âm nên đă được nhiều người nghe đến)
nhân dịp kết thúc hội nghị G8 tại St. Petersburg ở Nga. Trong lúc tṛ chuyện với
Thủ tướng Tony Blair của Anh Quốc, TT Bush đă b́nh phẩm về nỗ lực của Tổng Thư
Kư LHQ Kofi Annan trong việc mưu t́m một giải pháp ngưng bắn tại Lebanon như sau:
“Cái mà họ (LHQ) cần phải làm là nói thẳng với Syria bảo cho bọn Hezbollah chấm
dứt cái tṛ rải *** ra đó, thế là mọi chuyện sẽ ổn thoả. Tớ cảm thấy như muốn
bảo Kofi gọi thẳng cho Assad (TT Syria) và làm một cái ǵ đi chứ.” Dĩ nhiên, ông
Bush không phải là viên chức cao cấp duy nhất trong chính quyền Mỹ đă văng tục
và bị máy ghi âm những lời vàng ngọc lưu danh cho hậu thế – thành tích này phải
nhường cho ông phó Dick Cheney với những từ ngữ nặng mùi và thô lỗ hơn nhiều –
tuy nhiên điều đó cũng có nghĩa là những lời ông thốt ra trong chốn riêng tư đă
phản ảnh đúng tâm tư và nhận xét của ông.
TT Bush quả thật đă nhận xét rất đúng về vai tṛ của Syria (tuy rằng đă quên
không nhắc đến Iran một cách kỳ lạ) trong vụ xung đột này. Bởi v́ người ta khó
tin rằng Hezbollah, được tài trợ bằng tiền và khí giới bởi hai quốc gia chính là
Iran và Syria, có thể tự tung tự tác ra tay hành động gây máu lửa nếu không có
sự đồng ư hay chuẩn thuận từ trước của hai quốc gia đàn anh bảo trợ này. Thế
nhưng những lời tâm sự của TT Bush cũng đă chứng tỏ rằng hiện nay Hoa Kỳ không
c̣n nắm một vai tṛ hay ảnh hưởng lớn trong vụ khủng hoảng này. Nói một cách
khác, vị nguyên thủ của đệ nhất siêu cường hiện nay cuối cùng cũng chỉ biết đến
khả năng kêu gọi một lănh tụ của một tổ chức yếu kém (LHQ) mà ông vốn đă xem
thường từ lâu hăy đứng ra can thiệp cho một vụ xung đột có nguy cơ dẫn đến một
cuộc chiến rộng lớn trong vùng. Và điều đáng lo hơn nữa, là nếu như không có một
sự can thiệp mạnh mẽ từ phía Hoa Kỳ, rất khó có một cưởng quốc hay tổ chức nào
có đủ sức mạnh để đem lại một sự ngưng bắn được mọi bên chấp nhận.
Thế nhưng khi ông Kofi Annan tuyên bố trước Hội Đồng Bảo An LHQ vào ngày thứ Năm
vừa qua rằng chúng ta cần phải có một cuộc ngưng bắn ngay lập tức cũng như tăng
cường thêm lực lượng đa quốc gia trong chiến dịch ǵn giữ hoà b́nh, th́ đại sứ
Mỹ tại LHQ là ông John Bolton đă thẳng thừng bác bỏ đề nghị này. Ông Bolton cùng
với phe cánh bảo thủ nằm đầy rẫy trong chính quyền Bush trong thời gian qua c̣n
muốn cho Do Thái tiếp tục bầm dập Hezbollah và Lebanon trong một thời gian lâu
hơn nữa. Chính sách đối ngoại của ông Bush rơ ràng là đă tạo nên một t́nh trạng
liên đới giữa những thành phần cực đoan nhất ở mọi phía: từ các lực lượng
Hồi-giáo quá khích như Hamas, Hezbollah cho đến các thành phần cực hữu của Do
Thái, các giáo sĩ nắm quyền tại Iran cũng như tổ hợp bảo thủ Cheney-Rumsfeld
trong chính quyền Mỹ. Những thành phần quá khích này chỉ có cơ hội vẫy vùng hay
múa may trên chính trường khi các phần tử cực đoan đối nghịch đang cầm quyền hay
tung hoành trên chiến tuyến.
Thật ra th́ không phải đợi đến khi ông Bush lên cầm quyền th́ Hoa Kỳ mới phải
đối phó với những mối hiểm nguy để mưu cầu một đường sinh tồn. Trong thời kỳ
Chiến Tranh Lạnh mà TT Kennedy đă từng gọi là “một cuộc chiến tranh tối tranh
sáng dài lâu”, khối cộng sản Sô Viết mới thật là một mối hiểm nguy đáng sợ cho
sự tồn vong của Hoa Kỳ và cả thế giới. Không những phe này có vũ khí hạch tâm,
mà c̣n có đến hàng ngàn quả bom và đầu đạn nguyên tử với tham vọng làm bá chủ
hoàn cầu. Dĩ nhiên, đă có những thành phần cứng rắn sẵn sàng ủng hộ một giải
pháp ra tay đụng độ, một kiểu Đệ Tam Thế Chiến. Rất may là điều đó đă không xảy
ra, những đầu óc khôn ngoan và chín chắn hơn, không cần phải dương oai diệu vơ
để chứng tỏ sức mạnh và trí thông minh của ḿnh, đă thắng những con người chỉ
thích khoe khoang về thành tích cương quyết không bao giờ thay đổi lập trường.
Cuối cùng th́ chính sách cô lập và be bờ (containment) đă thắng, và chế độ cộng
sản tan ră.
Dĩ nhiên, TT Bush không phải là tác giả đă khai sinh ra tinh thần Hồi giáo cực
đoan, thế nhưng có thể là ông đă đẩy cho nó có thêm sức mạnh vươn lên. Không ai
tin rằng các giáo sĩ độc tài cầm quyền tại Ba Tư, những lănh tụ các tổ chức
khủng bố như Hamas và Hezbollah, những tay ôm bom tự sát tại Iraq hay Palestine
là những thành phần có hảo ư nhưng v́ bị hiểu lầm nên đă chọn lựa con đường bạo
động, và do đó chỉ cần đưa ra một giải pháp đền bù thoả đáng là sẽ giúp cho họ
quay về với con đường thiện. Trong thực tế, đa số những thành phần này có thể là
những mối nguy cho lư tưởng tự do và dân chủ trên toàn cầu, và do đó cần phải
được loại trừ thay v́ dụ dỗ hay mua chuộc. Thế nhưng vấn đề là phải t́m ra một
phương pháp nào hiệu quả nhất cho việc ngăn chặn hay “be bờ” cho những thế lực
đó không có cơ may tràn lan khắp nơi.
Trong những thập niên qua, từ thời các TT Carter, Reagan, Bush bố cũng như
Clinton, mỗi khi có các cuộc xung đột tại vùng Trung Đông, Hoa Kỳ lúc nào cũng
liền gửi ngay một vị đặc sứ cao cấp đến viếng Do Thái cũng như thủ đô của các
quốc gia Ả Rập liên hệ với mục đích chính là ngăn chặn cho các vụ đụng độ không
có cơ nguy gia tăng hơn. Hiện nay, chính quyền Bush trên lư thuyết chỉ c̣n có
khả năng ảnh hưởng lên chính quyền Do Thái (nếu như thật sự sáng suốt nhận ra
nhu cầu) nhưng lại không có khả năng ǵ lên hai thủ đô quan trọng khác là
Damacus của Syria và Tehran của Ba Tư.
Hoa Kỳ đă cắt đứt liên hệ ngoại giao với Ba Tư kể từ khi cuộc cách mạng Hồi-giáo
nổ ra tại nước này vào năm 1979. Đối với Syria, mặc dù đă cộng tác với Hoa Kỳ
qua việc cung cấp tin tức t́nh báo về tổ chức al-Qaida sau vụ 9/11 nhưng sau đó
đă không được đáp ứng mà c̣n bị đe doạ và cảnh cáo v́ vụ nổi loạn của quân dân
Iraq trong thời gian qua đă dùng biên giới Syria-Iraq để xâm nhập vào Iraq. Đến
năm 2005, nhân vụ cựu thủ tướng Hariri của Lebanon bị ám sát bởi những thành
phần t́nh nghi là thân với phe Syria, chính quyền Mỹ liền triệu hồi đại sứ về
nước. Chính quyền Mỹ lúc ban đầu hy vọng rằng cuộc chiến tại Iraq lật đổ được
nhà độc tài Saddam Hussein sẽ sớm dẫn đến t́nh trạng thay đổi chế độ tại hai
nước độc tài khác là Syria và Iran. Điều này càng khiến cho chính quyền hai nước
này t́m cách khuấy rối tại Lebanon cũng như tại Iraq và những nơi khác để mong
cho Hoa Kỳ không thể rảnh tay nghĩ đến chuyện dứt điểm ḿnh.
Nhiều người có thể lạc quan tin rằng với sức mạnh quân sự vượt trội, Do Thái có
thể triệt tiêu được Hezbollah. Lịch sử cận đại đă chứng minh điều này là quá lạc
quan đến gần như hoang tưởng. Hezbollah không phải là một lực lượng dân quân
theo nghĩa chính quy mà một lực lượng hùng mạnh hơn có thể đè bẹp một cách dễ
dàng. Nó đă được ăn sâu trong khối dân Shiite chiếm tỷ lệ 40% dân số tại
Lebanon, chiếm được cảm t́nh của đa số dân chúng bởi các hoạt động xă hội và y
tế công cộng tương tự như trường hợp của tổ chức Hamas tại Palestine. Ngoài ra,
nó c̣n là niềm hănh diện cho khối dân này v́ đă góp phần đẩy lui được sức mạnh
của Do Thái sau khi đă tốn hơn 18 năm trời dai dẳng chiếm đóng Lebanon từ năm
1982 nhưng sau cùng phải rút lui vào năm 2000.
Trong thực tế, điều ǵ có thể khiến cho Hezbollah và Hamas chịu từ bỏ vũ khí để
nói đến chuyện hợp tác? Điều chắc chắn là phải có sự thoả hiệp và tương nhượng
từ đôi bên, chứ không thể nào để tiếp tục xảy ra t́nh trạng lộng quyền của Do
Thái, dựa vào sức mạnh quân sự do Hoa Kỳ viện trợ. Muốn giải quyết vấn đề
Hezbollah, Hoa Kỳ cần phải nói chuyện trực tiếp với Syria và Iran, và canh bạc
Hezbollah đ̣i hỏi một giải đáp rộng lớn cho toàn vùng.
Thế nhưng cuối cùng th́ TT Bush cũng không thể bốc điện thoại để nói thẳng với
TT Assad của Syria “để làm một cái ǵ đó”, và Ngoại trưởng Rice cũng không thể
đến viếng những thủ đô Ả Rập quan trọng và liên hệ nhất.
Chẳng trách nào mà một vị nguyên thủ quốc gia của một siêu cường phải thốt lên
lời tự thú mong muốn cho ông Kofi Annan đứng ra nói hộ cho ḿnh.