Soi bóng ḿnh trong gương
Tại các nước Tây Phương nhất là tại Hoa Kỳ, mỗi lần chào mừng
năm mới Dương Lịch, người địa phương thường cố gắng nồi tiếp một
tập quán văn minh rất đáng ca ngợi. Ấy là việc "xét lại" nếp
sống thường nhật vừa qua của họ, rồi âm thầm chọn ngay lấy một
mục tiêu nào đó - cố nhiên là mục tiêu tốt đẹp - để theo đuổi
suốt trong năm tới.
Người Việt ta trái lại, thường đón Xuân Âm Lịch bằng
cách nói thật nhiều về Xuân, về Tết, về con vật làm chủ năm mới,
và về mọi thứ tập tục cổ truyền của cha ông thủa xưa. bất luận
tốt hay xấu, bất luận hữu ích hay đă lỗi thời; mà tuyệt nhiên
không bao giờ nghĩ tới việc lợi dụng chút thời giờ nhàn rỗi buổi
đầu Xuân để tự xét lấy tâm tính hạnh kiểm ḿnh, hầu ấn định một
số "nghị quyết"(resolution) : sửa đổi và thăng tiến. Điều này có
nghĩa là ta thực sự "ăn tết" theo cái nề nếp ăn uống ruợu chè
hưởng thụ, vui chơi thỏa thích tời mức tối đa. Rồi cuộc đời lại
vẫn đâu vào đó mà thôi chẳng có ǵ thay đổi cả.
Thiết nghĩ riêng cộng đồng người Việt lưu vong chúng ta
- qua bao năm chung đụng với ngoại nhân - nên thử bắt chước họ
một lần, nhân dịp mừng Xuân Bính Tuất này xem sao. Nghĩa là ta
hăy tự soi bóng ḿnh trong gương để xem ta có những ưu điểm nào
nên ǵn giữ để truyền thụ cho hậu thế, và những khuyết điểm nào
nên đạp đổ ngay bây giờ, nhằm cải thiện bản thân ta, tức cũng là
cải thiện "con người Việt-Nam" nói chung vậy.
Trước hết, ta thấy lớp người lớn tuổi, có óc bảo thủ bất di
dịch, luôn luôn tự hào là Việt-Nam ta có "bốn ngh́n năm văn
hiến", vốn gịng dơi "Con Rồng cháu Tiên" có nhiều đức tính tốt
đẹp hơn nhiều dân tộc khác tại Á Châu. Sự tuyên dương có tính
cách máy móc này có lẽ, tự nó, đă là một đức tính quư báu rồi.
Dân nước nào mà chả tự hào về nguồn gốc của họ? Dân Phù Tang tự
coi họ là con cháu Thái Dương thần Nữ. Dân Trung Hoa tự xem ḿnh
là cái rốn của vụ trụ. Dân Nhật Nhĩ Man cũng bao phen hống hách
chọn ngồi cao nhất "trên đầu" tất cả các ṇi giống khác từ khắp
Âu sang Á. Chả ai hoài công đi tranh căi với họ làm ǵ. Nay ta
hăy quay về với chuyện nhà của ta, với lập thuyết cho rằng ṇi
giống ta có nhiều đức tính hơn thiên hạ.
Đúng chăng? Và nếu đúng vậy, th́ ta có nên tự vấn xem tại sao
Việt-Nam:
- bị lệ thuộc nước Tầu trên dưới ngàn năm?
- bị thực dân Pháp đô hộ gần một trăm năm?
- bị quân phiệt dầy xéo năm năm? Và sau hết,
- bị lũ Việt Gian tôi mọi Nga Tầu tàn hại 60 năm qua - tính cho
tới lúc này - mà ta vẫn chưa đạp đổ được?
Trong bầy nhiêu mối quốc hoạ thảm sầu chồng chất đó, ắt
thế nào cũng có một lư do hoặc nhiều lư do chính đáng, mà ta
không chịu để tâm nghiên cứu, hoặc là ta cố ư làm ngơ đi đó
thôi. Nay ta hăy lấy hết can đảm và liêm trực để nh́n thẳng vào
thực tế, khác nào ông thầy thuốc bắt buộc v́ nghề nghiệp và
lương tâm phải nh́n thẳng vào bệnh trạng bệnh nhân, trước khi
quyết định chữa trị.
Hơn bao giờ hết, đây chính là lúc chúng ta hăy thành thực
với chính ḿnh, hăy "tiên trách kỷ, hậu trách nhân" , hăy đào
bới các hành vi hạnh kiểm ḿnh cho tới chỗ sâu hiểm tận cùng của
nó, th́ mới mong t́m được giải đáp cho các câu hỏi trên.
Người ngoại quốc, nếu mà có khả năng theo dơi được đều đặn các
câu chuyện trao đổi thường nhật của người Việt-Nam ta, ắt không
khỏi ngạc nhiên tự hỏi duyên cớ nào khiến chúng ta luôn luôn
nhắc nhở đến hai chữ "ĐOẢN KẾT".
Chẳng hạn: Tại sao? Tại sao văn chương ta đầy dẫy những câu kêu
gào đoàn kết? Nào là:
"Nhiễu điều phủ lấy giá gương, người trong một nước phải thương
nhau cùng"
"Bầu ơi thương lấy bí cùng, tuy rằng khác giống nhưng chung một
giàn"
"Khôn ngoan đối đáp người ngoài, gà cùng một mẹ chớ hoài đá
nhau"
"Đoàn kết là sống chia rẽ là chết" (lời
ông Bảo Đại tuyên bố khi thoái vị) v.v….
1.- Không c̣n hồ nghi ǵ nữa. Sở dĩ người Việt đời đời kiếp
kiếp kêu van "Đoàn Kết" nhưng chẳng bao giờ t́m thấy nó ở đâu
cả, ấy chỉ v́ người Việt đă "hơn" thiên hạ ở chỗ... không bao
giờ biết đoàn kết và sẽ măi không bao giờ chịu đoàn kết với nhau
dù trong bất cứ trường hợp nào, kể cả trường hợp "Vong gia thất
thổ" đang hiển hiện trước mắt. Tán gia bại sản v́ quân thù địch,
v́ lũ Việt Gian Cộng Sản cướp biển, đất đem dâng cho ngoại bang.
Có thể nói một cách thẳng thắn rằng sự "thiếu vắng đoàn kết" -
mang cái đặc tính "di truyền" hết sức quái lạ - giữa người
Việt-Nam với nhau, đă là một trong những nguyên nhân trọng hệ
đưa đến t́nh trạng lưu vong tập thể ngày nay.
2.- Nguyên nhân thứ hai là tấm ḷng thờ ơ lănh đạm, là thái độ
tiêu cực bất cần, của đại đa số nhân dân Việt-Nam trước đời sống
chính trị của đất nước. Đây là một khuyết điểm to tát mà ta cần
tự ḿnh soi sét để chấn chỉnh lại. Chúng ta có thói quen bỏ mặc
việc nước nhà ( hay hay dở,
tốt hay xấu) cho những kẻ khôn lanh xảo quyệt dùng
thủ đoạn cướp lấy quyền lănh đạo quốc gia một cách quá dễ dàng,
như cướp một nải chuối, buồng cau phía sau vườn nhà ta vậy. Dẫu
có bất b́nh chăng, th́ bất quá cũng chỉ biết ngồi chửi đổng một
ḿnh trong bóng tối, chứ chẳng có cá nhân nào nẩy ra được sáng
kiến sách động một phong trào quần chúng đấu tranh cả. Rồi v́
tính nết lười biếng cố hữu của mỗi người, hoặc v́ tinh thần cầu
an lo sợ bất trắc, gian nan, tù tội, kẻ nọ nh́n người kia không
thấy động tĩnh ǵ, bèn giữ thái độ im lặng chịu đựng cái hoàn
cảnh bị đè nén bóc lột. Ấy thế là bọn cuờng quyền, bọn tham ô,
bọn măi quốc cầu vinh, cảm thấy yên ổn, cứ việc hành động theo ư
muốn, chẳng c̣n biết sợ hăi ai nữa cả.
3.- Nguyên nhân thứ ba c̣n tai hại hơn nhiều, mà lại là nguyên
nhân rất khó cho người có tâm huyết đối phó hữu hiệu. Ấy là sự
nhẹ dạ cả tin, sự thơ ngây quá đáng đồng nghĩa với "ngoan cố",
là cái xu hướng đồng loă với kẻ thù, với bọn cầm quyền áp bức,
mà càng ngày ta càng bắt gặp trong đại đa số quần chúng. Dễ thấy
hơn hết là quần chúng lưu vong hải ngoại hiện nay.
Không cần dài ḍng, cứ theo lẽ phải mà xét, th́ người nào đă bỏ
nước ra đi mà được các nước có ḷng nhân đạo xếp vào hàng "tị
nạn Cộng sản , nhất thiết không thể nào quay lại sống chung với
chế độ mà ḿnh đă ghê tởm xa lánh. Ấy thế mà lạ lùng thay, khi
tập đoàn CS trong nước mở ra chiến dịch gọi là "Về thăm quê
hương" ( theo Nghị Quyết 36
của chúng) với trăm ngh́n thủ đoạn đê tiện dấu kín
bên trong, th́ lại thấy lắm kẻ mệnh danh "tị nạn" , "cựu tù nhân
chính trị /HO" ùn ùn kéo nhau lấy chiêu bài
"nhớ quê hương", về
hưởng lạc, mang "áo gấm về làng", khoe khoang làm giầu cho chế
độ CS, nuôi sống chúng bằng đồng tiền mồ hôi nước mắt của ḿnh,
bất chấp mọi lời khuyên răn sáng sủa hợp lư của các tổ chức đấu
tranh chống cộng ở hải ngoại này!
Có một điều quái gở mà ta không sao hiểu nổi, ấy là hầu hết, nếu
không nói tất cả - những kẻ tham gia chiến dịch "về thăm quê
hương" kia đều là nạn nhân thực thụ của chế độ CSVN, đă từng nếm
mùi tù tội nghiệt ngă một thời gian, đă có cha mẹ, hoặc anh em,
họ hàng ruột thịt bị CS sát hại năm xưa một cách dă man tàn ác!
Ta không hiểu nổi hạng người này, v́ lời nói chính nghĩa đă bị
gác ngoài tai, v́ kẻ trong cuộc đă quá mê muội, quá ngây thơ tin
tưởng nơi lời đường mật của kẻ thù tới tŕnh độ sẵn sàng nắm lấy
bàn tay chúng mà chẳng biết gớm tay ḿnh!
Đối với kẻ thiếu hiểu biết chính trị đă đành đi một nhẽ.
Nhưng với các phần tử mệnh danh "trí thức" mà lại cũng vênh váo
nhẩy vào ṿng tay đồi phương không chút hổ thẹn, ôm ấp chúng
mạnh hơn, th́ ta biết nói sao đây? Phải chăng dân tộc Việt-Nam,
nếu bảo là dân tộc có nhiều đức tính hơn môi dân tộc láng giềng
chung quanh, hẳn là đă mắc phải mặc cảm tự tôn sai lầm rồi.
Trên đây mới chỉ là vài ba khuyết điểm trên "b́nh diện
chủng tộc" của người Việt-Nam chúng ta, những khuyết điểm đóng
góp khá nhiều vào t́nh trạng điêu linh nó cứ tiếp diễn từ ngàn
năm trước cho tới nay. C̣n nhiều và thật nhiều những thoái tật
xấu xa khác mà chúng ta đă không thẳng thắn mà nh́n nhận để sửa
chữa . Trái lại chúng ta c̣n khư khư ôm chặt lấy nó rồi lại quay
ra than trời trách đất rằng sao ṇi giống ta luôn luôn chịu trầm
luân khổ ải.
Đă tới lúc chúng ta phải cương cường thừa nhận việc chúng
ta "không đoàn kết" chứ không phải là "thiếu đoàn kết". Bởi lẽ
chúng ta có "đoàn kết" bao giờ đâu mà bảo là "thiếu hay thừa".
V́ không đoàn kết nên khó xây dựng được tinh thần cộng đồng, nên
phải sống trong t́nh trạng hỗn loạn, vô kỷ cương, vô trật tự xă
hội - dù là xă hội lưu vong. Kẻ thù c̣n mong đợi ǵ hơn nữa mà
không múa hát trước nếp sống ră nát của chúng ta?
Đă nói th́ phải nói cho tới cùng. Ta không biết hợp
quần trước đại nạn. Ta thờ ơ với quốc sự khiến cả một chế độ sụp
đổ. Ta c̣n để cho đồng bào ta ngây thơ tin tưởng vào việc làm
xảo quyệt của kẻ thù chung ngay giữa lúc ao bèo đă cạn gốc. Tất
cả đều là hậu quả của một quá khứ chểnh mảng, một quá khứ mà
người có trách nhiệm không hề để tâm vun quén cho một nền giao
dục thích nghi với đất nước. Chúng tôi muốn nói tới một nền
"giáo dục tinh thần" chứ không nói tới một nền học vấn đơn
thuần. Dân tộc ta phải được rèn đúc cho có một căn bản đạo đức
vững chắc để có thể phân biệt được ngay Chính với Tà, để không
bị lừa gạt mà mang lấy họa.
Việt-Nhân.