Chỉ c̣n ít ngày nữa là đến hội nghị T.Ư lần thứ 15 và liền sau đó là Đại hội
X của Đảng. Các khâu chuẩn bị đă đi đến kết thúc, việc biên tập các dự thảo văn
kiện đă được hoàn tất. Công tác chuẩn bị về nhân sự cũng đang đi đến các khâu
cuối cùng, đă quá thời hạn khóa sổ nhận các đơn thư tố cáo, khiếu nại, góp ư
kiến về nhân sự của đại hội. Nhưng vụ PMU18 đă xảy ra, đang được dư luận trong
nước và ngoài nước rất quan tâm, đang gây phẫn nộ sâu sắc trong mọi tầng lớp
quần chúng.
Vụ PMU18 xảy ra không chỉ là một trường hợp sai phạm cá biệt của con người mà là
một hiện tượng phản ánh những khuyết tật của hệ thống.
Chạy chức, chạy án
Câu hỏi đề ra là Đại hội X có đề cập ǵ đến những bài học cần phải rút ra từ vụ
PMU18 không? Nếu có đề cập th́ ở mức độ nào và đến đâu? Nếu không đề cập th́ hệ
quả sẽ thế nào?
Vấn đề chủ yếu là t́m ra khuyết tật ở hệ thống để sửa chứ không chỉ trừng phạt
cá nhân. V́ nếu chỉ trừng phạt cá nhân mà không t́m ra và sửa các khuyết tật của
hệ thống th́ trị một Bùi Tiến Dũng này, cũng trong môi trường ấy, hệ thống ấy
tất yếu sẽ xuất hiện các “Bùi Tiến Dũng” khác, có thể c̣n nguy hiểm hơn.
Không nghi ngờ ǵ nữa, vụ PMU18 đang đặt ra nhiều câu hỏi rất nghiêm túc về hệ
thống chính trị và phương thức vận hành của hệ thống đó.
Tại sao những sai phạm nghiêm trọng như vậy có thể diễn ra ở mức độ, phạm vi và
khoảng thời gian lâu như vậy, bất chấp bao lần kiểm tra, giám sát của thanh tra
Bộ Giao thông - vận tải, Thanh tra tài chính, Thanh tra Chính phủ, kiểm toán,
quyết toán hằng năm, quyết toán công tŕnh, quyết toán dự án.
Hiệu lực của các công cụ sắc bén này đến đâu và tại sao lại để cả một con voi
chui qua lỗ kim được nhiều lần đến như vậy? Có cách ǵ phát hiện sớm hơn và ngăn
chặn được qui mô của sai phạm hay không?
Bây giờ mới phát hiện là đă có bao nhiêu đơn thư tố cáo về ông Đào Đ́nh B́nh,
ông Nguyễn Việt Tiến, ông Bùi Tiến Dũng được gửi đến các cơ quan Đảng và Chính
phủ, có dấu biên nhận, có thư trả lời hứa sẽ xem xét từ những năm 2002 nhưng các
ông đó vẫn được đề bạt, vẫn được dự kiến vào những vị trí c̣n cao hơn nữa, và đă
lọt qua tất cả các khâu thẩm định về lư thuyết rất chặt chẽ của tất cả các cơ
quan từ bên Đảng đến bên Chính phủ. Tại sao những tiêu chuẩn về năng lực, phẩm
chất cán bộ đă không hề có hiệu lực, phản ánh của cán bộ không được xem xét?
Đó có phải là biểu hiện của chạy chức không? Đă có dư luận số tiền chạy chức lên
tới cả triệu USD. Những ai đă gửi gắm con cái vào PMU18, đă biết con cái kiếm
được bao nhiêu tiền, đă ủng hộ, bao che Đào Đ́nh B́nh, Nguyễn Việt Tiến, Bùi
Tiến Dũng? Họ có được qui trách nhiệm hay không?
Tại sao Bùi Tiến Dũng xuất thân từ một gia đ́nh có nền nếp như vậy, đă từng chịu
khó, lam lũ lao động tần tảo, chắt bóp từng đồng để kiếm sống lại có thể biến
chất, tha hóa nhanh và sâu sắc đến mức như báo chí phanh phui ra, bất chấp giáo
dục chính trị, đào tạo qua các trường Đảng, học viện các cấp, các khóa đào tạo
dài, ngắn, các kỳ kiểm điểm phê b́nh, tự phê b́nh hằng năm để đến trước ngày bị
bắt và khởi tố “ vẫn là đảng viên tốt trong một đảng bộ trong sạch, vững mạnh”,
vừa là tổng giám đốc, vừa là bí thư đảng ủy của PMU18 vừa là thường vụ đảng bộ
Bộ Giao thông vận tải.
Môi trường chính trị, văn hóa, đạo đức nào đă dẫn đến sự thay đổi ghê sợ này,
biến một người tốt thành một kẻ phạm pháp có bài bản đến như vậy? Chính quyền
của dân, do dân, v́ dân ở PMU18 đă hoạt động thế nào và đă được trao vào tay ai
vậy?
Tại sao các phần tử xă hội đen câu kết được với người có quyền sinh, quyền sát ở
PMU18 để khủng bố dă man người nào dám có ư kiến khác, thậm chí khi Bùi Tiến
Dũng, Nguyễn Việt Tiến bị bắt c̣n đe dọa phóng viên ngay trước cửa cơ quan điều
tra C14? Cơ quan bảo vệ pháp luật ở đâu vậy?
Và những ai đă tham gia chạy án cho Bùi Tiến Dũng và Nguyễn Việt Tiến, cơ chế
nào để chạy án, chạy với ai, đến đâu? Thủ trưởng cơ quan điều tra đă thổ lộ là
“chịu rất nhiều sức ép”, “bị điều khiển từ xa từ rất nhiều phía” th́ nhà nước
pháp quyền có hiệu lực thế nào, pháp luật, công lư được thực thi ra sao?
Đảng, Quốc hội, Mặt trận Tổ quốc đều có quyền và trách nhiệm giám sát, trong vụ
việc này tác động thế nào? Từ lâu đă có ư kiến của nhiều đồng chí, trong đó có
cả đồng chí có trách nhiệm trong Bộ Chính trị thừa nhận có biết hiện tượng “chạy
chức”, “chạy tội”, “chạy án”, “chạy khen thưởng”... nhưng chưa hề xác định được
cơ chế chạy, phương pháp, thủ đoạn chạy ở cửa nào... và muốn ngăn chặn việc “mua
chức”, “chạy tội” này th́ phải làm ǵ.
Rơ ràng rằng chỉ trị người chạy mà không chặn được cơ chế, không qui được trách
nhiệm cho người có quyền, có chức, chấp nhận, dung túng và trực tiếp hay gián
tiếp tham gia việc “chạy” này th́ không thể nào sửa được căn bệnh.
Tất cả những câu hỏi này cần được Đại hội X thảo luận, phân tích, làm rơ bản
chất của các lỗ hổng, khuyết tật đó và có phương hướng giải quyết rốt ráo, mặc
dù các câu hỏi đó chưa để lại dấu ấn trong các văn kiện.
Liều thuốc thử phản ứng và hiệu lực của chế độ
Có bao nhiêu vụ PMU18 khác chưa bị lộ trong số hàng ngh́n PMU và hàng vạn công
tŕnh đầu tư sử dụng vốn có nguồn gốc ngân sách nhà nước ở các ngành, các cấp,
mua sắm, sử dụng công quĩ nhà nước?
Theo các điều tra và đánh giá của các cơ quan có trách nhiệm ở nước ta tỉ lệ
tảng băng bị phát hiện chắc chắn không thể quá 5%, vậy th́ h́nh thù của hơn 95%
tảng băng ch́m ở các ngành, các cấp là thế nào, nó di căn đến đâu và tác hại đến
nền kinh tế, đến hệ thống thế nào?
Vụ PMU18 trở nên một trường hợp điển h́nh, một liều thuốc thử phản ứng và hiệu
lực của chế độ chúng ta.
Rơ ràng vụ PMU18 đă đưa ra ánh sáng những lỗ hổng trong hệ thống chính trị của
chúng ta, từ khâu thiết kế và trong khâu vận hành.
Việc điều tra, truy cứu, minh định càng sâu sắc (không dám nghĩ rằng làm rơ được
đến tận cùng) các sai phạm, cơ chế phạm tội, vi phạm pháp luật và kỷ luật Đảng
trong vụ PMU18 là hết sức cần thiết và có lợi cho việc hoàn thiện hệ thống.
Quan hệ giữa quyền lực và giám sát quyền lực trong Đảng và Nhà nước cần phải
tiếp tục hoàn thiện và bổ sung thế nào trước những lỗ hổng nghiêm trọng đă được
phát hiện, các quyền dân chủ của người dân được hiến pháp long trọng xác định
được thực thi và bảo vệ thế nào trong thực tế trước những biểu hiện vi phạm,
tham nhũng, lạm dụng chức quyền.
Quyền được thông tin, trách nhiệm công khai, minh bạch phải được sửa đổi, bổ
sung thế nào để tránh “khép kín”. Trách nhiệm cá nhân, trách nhiệm tập thể đến
đâu? Những qui định nào là lỗi thời, những hoạt động nào là h́nh thức và có cách
ǵ để sửa đổi, bổ sung?
Dưới ánh sáng của các diễn biến mới, các vấn đề dân chủ trong Đảng, quyền hạn và
trách nhiệm giám sát của Ủy ban Kiểm tra phải được nâng cao thích đáng, phương
thức lănh đạo của Đảng, quan hệ giữa Đảng và Nhà nước phải được xem xét và đặt
ra tại Đại hội X.
Mong rằng trong cuộc thảo luận về tất cả các văn kiện, đánh giá, sửa đổi điều lệ
Đảng, quyết định nhân sự... các đại biểu Đại hội X không quên các câu hỏi có
tính nguyên tắc và hệ thống mà vụ PMU18 đă bộc lộ ra trước toàn dân và cả thế
giới.
Nếu làm được như vậy th́ vụ PMU18 sẽ có thể là một cơ hội để đẩy tới cải cách,
để thanh lọc những bọn sâu mọt trong bộ máy, lấy lại niềm tin của dân và khôi
phục tín nhiệm ở bạn bè quốc tế.
Nếu không được đề cập đến và chỉ ra phương hướng giải quyết thích đáng, vụ PMU18
không chỉ là nỗi đau, vết nhơ mà c̣n bộc lộ khả năng rất hạn chế phát hiện và xử
lư được khuyết tật của hệ thống và hệ quả là không thể lường trước được.
Ts Lê Đăng Doanh
Nguồn:
Tuổi Trẻ, ngày 11/4/2006