Ôn Cố nhi Tri Tân

Cả hội trường im phăng phắc, gần hai răm cặp mắt hướng về tấm bục gỗ trên sân khấu. Sau tấm bục đó là một cụ già, khoảng 70 tuổi, mái tóc bạc phất phơ. Cụ mặc bộ bà ba trắng đơn giản, đôi mắt linh lợi ẩn hiện sau cặp kính lăo. Dáng dấp cụ có vẻ hiền ḥa, như một người ông, chân chất và khoan thai. Dù gặp ở bất cứ trong hoàn cảnh nào, chúng ta chắc chắn sẽ có cảm t́nh với cụ ngay.

Nhưng chúng ta lầm. Lầm to. Đàng sau khuôn mặt và dáng dấp hiền ḥa đó, là cả một trí óc đầy mưu lược chết người. Cụ già đó không đứng trước mặt hai trăm cử tọa gồm 170 sinh viên sĩ quan và 30 cán bộ các cấp của trường Đại Học Chiến Tranh Chính Trị Đà Lạt để nói chuyện tâm t́nh của người ông từng trải và đám cháu trẻ tuổi đang háo hức việc đời mà là những mưu mô thủ đoạn trong nghề binh vận, t́nh báo.

Cụ già đó là Nguyễn Văn Đông, bí danh Năm Cang; trưởng ban Binh Vận của Trung Ương Cục Miền Nam (tức cục R). Nói rơ ra, đó là nhân vật số một trong ngành t́nh báo chiến lược của quân đội Việt Cộng, tác giả của những biến cố có tầm cỡ như vụ đột nhập, xâm chiếm hậu cứ của Thiết Đoàn 1 Kỵ Binh ở G̣ Đậu, B́nh Dương mà đă gây cho quân lực VNCH những tổn thất to lớn vừa về nhân mạng, vũ khí và cả uy tín.

Cụ bị quân ta bắt trong một cuộc hành quân càn quét ở miền Đông Nam phần và đang bị giam giữ điều tra tại Cục An Ninh Quân Đội.
Để giúp cho các sĩ quan tương lai có thêm hiểu biết về âm mưu thủ đoạn của cộng sản, trường Đại học CTCT đă dàn xếp với cục ANQĐ, mời cụ Năm Cang đến trường để nói chuyện trong phạm vi của môn học về Binh Vận.

Cụ Nguyễn Văn Đông đă xác nhận rằng cụ không là một người hồi chánh, mà là một tù binh. Câu nói đầu tiên là cụ chê bai ngành an ninh t́nh báo của QLVNCH rất kém cỏi, và công tác giáo dục binh sĩ về binh vận, địch vận của ngành CTCT chưa có hiệu quả tích cực. Do đó, phía Việt Cộng đă rất dễ dàng xâm nhập, mua chuộc, đe dọa để gài
người và lập ra mạng lưới t́nh báo, nội tuyến.

Cụ đă kể lại hai câu chuyện có thật về công tác binh vận và đă đưa ra những nhận xét rất chính xác về QLVNCH. Chuyện rất dài, nhiều chi tiết thú vị. Tôi chỉ xin kể sơ lược một chuyện mà tôi c̣n nhớ nhiều. Nhưng sau 40 năm thăng trầm, có nhiều chi tiết về thời gian, không gian, tên tuổi tôi không thể nhớ hoàn toàn chính xác (xin các niên trưởng thuộc Thiết Đoàn 1 KB và Sư Đoàn 5 BB bổ túc, đính chính nếu có sai sót):

Thượng Sĩ X quê quán ngay ở quận Bến Cát, tỉnh B́nh Dương. Tham gia quân đội từ trước năm 1954 và đang phục vụ tại hậu cứ Thiết Đoàn 1 KB ở G̣ Đậu, tỉnh B́nh Dương. Quận Bến Cát cũng như hầu hết các quận khác của B́nh Dương nằm trong lănh thổ Chiến Khu D nổi tiếng của Việt Cộng. Đa số các gia đ́nh dân chúng đều có con cái theo phe Việt Cộng và bản thân họ cũng là thành phần rất tích cực. Dù chỉ cách thủ đô Sài G̣n khoảng trên 30 cây số, vùng đất phía Bắc tỉnh lỵ B́nh Dương được coi là vùng bất khả xâm phạm của VC từ nhiều năm cho đến khi Sư Đoàn 1 BB Hoa Kỳ nhận lănh trách nhiệm hành quân. Những năm đó, Sư Đoàn 5 BB của VN rất yếu kém, không có khả năng tác chiến và b́nh định trong một vùng lănh thổ rộng răi đầy dẫy mật khu của địch.

Thượng Sĩ X có nhiều bạn bè cùng quê, bạn học cũ, bạn nhậu, dĩ nhiên! Trong số bạn thân, có một ông tên Y. Y chỉ là một nông dân thuần túy, có vợ và các con c̣n đi học. Hai ông X và Y quen nhau từ nhỏ, biết hết tính t́nh, sở thích của nhau. Và chẳng có ǵ để nghi ngờ t́nh bạn trong sáng này.

Một hôm, trong buổi nhậu đă gần tàn, ông Y hỏi mượn ông X một cái bi đông nhựa cho
con trai sắp dự hai ngày cắm trại của trường Trung Học Trịnh Hoài Đức tổ chức. Ông X. sốt sắng: ‘Tưởng ǵ. Chuyện nhỏ. Ngày mai đi uống cà phê tôi sẽ mang ra cho.
Cả bi đông, cả bao vải, cả cái ca nhôm nữa. Có cần gà mên không? Cắm trại xong, bảo
thằng nhỏ giữ lấy mà xài về sau, khỏi trả. Trong này thiếu giống ǵ.’

Đúng, chuyện nhỏ! Thiếu giống ǵ! Bởi v́ quân đội VNCH ngày đó trang bị, tiếp liệu
dồi dào kiểu con nhà giàu như bạn đồng minh Hoa Kỳ. Ngoại trừ việc mất mát vũ khí là phải khai tŕnh, lập biên bản, điều tra... C̣n những vật dụng linh tinh th́ cứ vào kho mà lấy, ngay cả chẳng cần thiết áp dụng nguyên tắc một đổi một. Các quân dụng loại này có thể t́m thấy bất cứ xó xỉnh nào: trong một góc nhà, gầm giường, xó bếp hay tại các cửa hàng bán chợ trời...

V́ thế, Thượng Sĩ X không mấy thắc mắc việc ông bạn Y lâu lâu xin cái này, cái nọ. Khi th́ tấm poncho, khi th́ đôi giày cũ... Đến độ c̣n xin cả cọc sắt kẽm gai về
rào lại cái vườn. Có khi c̣n xin cả chất nổ dẻo C-4 nói là để mồi lửa, đun bếp cho mau bắt. Loại C-4 này có sức công phá rất dữ dội, anh em binh sĩ chúng ta khi hành quân vẫn sử dụng để đun nước pha cà phê cho nhanh.

Một hôm đẹp trời Mùa Hạ, ông Y rũ ông X đi bắt cá ở khúc sông vắng phía Tây B́nh Dương. “Phải chi có vài ba trái nổ đem theo tha hồ mà bắt về nhậu.” Ông X. liền dúi cho bạn hai trái lựu đạn MK-2 và nói: “Ông ra trước đi, tui c̣n lo vài việc trong trại rồi theo sau cũng không muộn.”

Quan hệ giữa hai ông bạn vẫn thắm thiết.

Ông X vẫn luôn hào phóng giúp đỡ bạn mỗi khi bạn cần xin xỏ các vật liệu quân đội mà không một chút nghi ngờ.

Một hôm, Thượng Sĩ X nhận được một lá thư trên phong b́ không có tên người gửi.

Ông lấy làm ngạc nhiên, chẳng biết cơ quan, pḥng ban nào gửi văn thư cho ḿnh. Ông lật đật xé phong b́ lấy thư ra đọc. Lá thư được đánh máy không rơ nét trên một tờ
giấy cũng chẳng trắng trẻo ǵ. Khuôn mặt ông đang b́nh thường bổng đỏ lên và tái
dần lại. Đôi môi ông run run, hai tay lẩy bẩy. Mắt ông nḥa lên trước những hàng chữ trên đầu trang thư:

Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam Việt Nam
Ban Chỉ Huy Quân Sự tỉnh Phước B́nh Thành

Thư cám ơn,

Thay mặt tỉnh ủy Phước B́nh Thành, chúng tôi cám ơn ông Nguyễn Van X... đă đóng góp giúp đỡ mặt trận trong thời gian qua một số quân trang quân dụng như sau:

Chúng tôi ghi nhận tinh thần yêu nước chống Mỹ Ngụy của ông NVX... Và mong rằng trong tương lai, ông X sẽ góp nhiều phần tích cực hơn cho pḥng trào giải phóng dân tộc...
Kư tên.

Thượng Sĩ X ngồi phệt xuống, tay ṿ lấy lá thư. Tâm trí mê muội đi một lúc lâu. Sao
lại có chuyện này? Thằng Y có liên quan ǵ với VC? Mà sao nó gài ta vào chuyện động trời thế này hở trời?

Thay v́ làm một việc khôn ngoan là tŕnh báo ngay với pḥng An Ninh đơn vị để xin ư kiến. Ông X cứ băn khoăn suy nghĩ t́m cách tự gỡ rối cho bản thân. Vả lại, cái việc mà chúng ta gọi là khôn ngoan đó cũng chẳng dễ dàng ǵ. Ai ở trong quân đội cũng biết về ngành An Ninh. Nó cũng giống như hoàn cảnh người tù cải tạo mà phải lên làm việc với cán bộ trực trại, an ninh hay giáo dục vậy. Chỉ mua thêm lo âu, rắc rối và nguy hiểm đến sự nghiệp và an toàn bản thân. V́ thế, chúng ta không lạ khi rất nhiều anh em quân nhận dính vào các hoàn cảnh như Thượng Sĩ X đành phải câm nín, tự lo liệu hơn là lên gặp mấy khuôn mặt lạnh lùng, đầy đe dọa của mấy ông An Ninh Quân Đội.

Thăm ḍ, theo dơi một thời gian, bọn Việt Cộng biết ông X đă không tŕnh báo ǵ với cơ quan an ninh. Biết đúng tẩy con bài, chúng bắt đầu áp dụng phương pháp vừa ve vuốt, vừa doạ dẫm để buộc Thượng Sĩ X phải dần dà sa chân vào băi lầy không lối
thoát. Người ta thấy ông X có nhiều em cháu bà con từ quê lên thăm, vào tận khu gia binh trú qua đêm. Họ lân la làm quen với anh em binh sĩ, mời mọc cà phê thuốc lá, nhậu nhẹt tưng bừng. Họ dần dần biết hết các ngơ ngách, các trạm gác, ụ súng, hầm hố, giờ giấc sinh hoạt, canh gác, thói quen của anh em binh sĩ trong đơn vị, sở thích của các sĩ quan chỉ huy... Trong lúc nhậu nhẹt nghiêng ngả, họ t́m cách hỏi cách sử dụng các loại xe tăng. Tưởng ai chứ con cháu ông thượng sĩ thường vụ th́ ai mà e dè làm chi.

Xin cho phép bỏ qua giai đoạn này v́ nó kéo dài lâu lắm, và thêm nhiều t́nh tiết gay cấn, để kể đến đoạn kết thúc bi thương.

Thời này chiến tranh chưa leo thang ác liệt, nên chưa có lệnh cắm trại ứng trực 100%. Hôm đó, h́nh như là cuối tuần. Anh em binh sĩ đi phép 50%, chỉ c̣n lại 50% trong đơn vị mà một số đă nhảy dù ra chợ B́nh Dương nhậu nhẹt, thăm các em gái vườn chôm chôm, măng cụt. Trong trại, ông thượng sĩ và một đám “con cháu” cũng bày tiệc nhậu nhẹt. Đến gần nửa đêm, toàn trại bỗng nghe nhiều tiếng nổ kinh hồn. Lửa cũng lan nhanh gây nhiều đám cháy lớn. Tiếng người chạy rầm rập. Đàn bà trẻ con trong trại gia binh khóc la um sùm. Người ta thấy những chiến xa nổ máy, vừa chạy ra phía cổng vừa bắn xối xả vào các khu doanh trại. Quân sĩ choàng tỉnh sau cơn ngủ chưa bén nhưng không biết hướng nào mà chống đỡ. Một phần đă ngă gục trong đợt tấn công bằng chất nổ C-4, một phần bị ḱm lại v́ hỏa lực từ những chiến xa của “quân ḿnh”.

Đoàn xe tăng cứ như chạy vào chỗ không người. Chúng ḅ ra cổng và chạy qua thành phố định tấn công vào ṭa tỉnh, tiểu khu và Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn 5 ở Phú Lợi, cách đó chừng mấy cây số.

May mắn thay, sau những giây phút hoang mang, hỗn loạn, binh sĩ ta lấy lại tinh thần. Họ nhảy lên những xe tăng c̣n lại chạy đuổi theo những xe đă bị địch cướp đoạt. Cuộc rượt đuổi và bắn phá như trong cinema. Bọn VC chạy măi rồi bị vướng vào đường cụt, hay sa vào các hóc hẻm mà không biết cách cài số de. Th́ ra, chúng đă chịu khó học nổ máy, lái xe... nhưng lại không biết cách lùi. V́ thế những con cua sắt đă làm mục tiêu lư tưởng cho các xạ thủ của Thiết Đoàn 1 KB.

B́nh Dương được cứu thoát sau trận tập kích có đặc công, nội tuyến thần sầu đó. Quân lực ta lẽ ra đă học một bài học đắt giá. Những rồi vẫn có những đơn vị, những cá nhân tiếp tục rơi vào cặm bẫy binh vận của địch.
Rải rác đó đây vẫn xảy ra những vụ nội tuyến mà đa số các quân nhân phản bội là do yếu đuối, bị ràng buộc t́nh cảm, tài chánh, bị đe dọa... hay v́ quá ngây thơ về kẻ địch nên không nh́n thấy những diễn biến rất nhẹ nhàng, khôn khéo trong diễn tŕnh binh vận của VC.

Ngày nay, hơn 40 năm sau biến cố B́nh Dương vừa kể, chúng ta lại có dịp ôn lại để đánh giá đúng mức việc Cộng Sản đang t́m cách xâm nhập cộng đồng một cách tiệm tiến để áp dụng nghị quyết 36 qua việc tổ chức các buổi văn nghệ mà mới nh́n qua, có vẻ hiền lành, vô hại. Cái khổ tâm của những tổ chức đoàn thể cộng đồng người Việt là e
ngại bị gán cho những tĩnh từ “Cực Đoan, Độc Đoán”, “nh́n đâu cũng thấy địch”. Không phải chỉ những phụ nữ hiền lành, các thanh thiếu niên vô tư; mà ngay nhiều anh em cựu chiến sĩ từng bị lừa bịp, tù đày trong chế độ cộng sản cũng đă thiếu cân nhắc khi nói: “Người ta tổ chức văn nghệ, có bài hát lời ca nào tuyên truyền đâu mà chống lại họ.” Chúng ta hoàn toàn thông cảm những nghệ sĩ trong nước t́m cách ra ngoại quốc du lịch, ca hát để đem giọng ca phô trương với đồng bào hải ngoại, hay để kiếm tiền,kiếm danh... Chúng ta không đem danh nghĩa cộng đồng, đoàn thể để chống lại những cá nhân nhỏ bé đó.

Nhưng chúng ta cần nhận định một nguyên tắc đầu tiên: Khi c̣n trong cuộc chiến (dù
chiến tranh vũ lực trước 1975 hay đấu tranh chính trị hiện nay), th́ vẫn c̣n giới
tuyến giữa hai bên. Chúng ta phải luôn cảnh giác về những âm mưu xâm nhập nhập của
địch mà thường là khởi đi từ những việc nhỏ nhặt, nhẹ nhàng, vô hại để dần dà tiến đến những sự việc hệ trọng chính vào lúc mà chúng ta đă bị ru ngủ, vướng vào một cách êm thấm.

Những năm trước đây, chỉ có những nghệ sĩ đi qua một cách lẻ tẻ. Rồi đến những tổ chức rầm rộ hơn với những chương tŕnh văn nghệ có chủ đề rất thách đố (Người Ấy và Tôi, Em Chọn Ai, Duyên Dáng Việt Nam , Thảm Đỏ). Từ những nghệ sĩ VN chưa có vấn đề, dần đến những nghệ sĩ từng bị cộng đồng lên án về những hành vi chính trị tiếp tay cho địch (Nguyễn Ngọc Ngạn trong vụ Paris 40, Nguyễn Cao Kỳ Duyên, Trịnh Hội trong vụ Úc Châu mới đây. Chuyện bố con Nguyễn Cao Kỳ th́ đă quá rơ).
Chúng ta có thể nh́n thấy những vụ tổ chức này không nằm ngoài kế hoạch tấn công
văn hóa của cộng sản. Có những bàn tay từ bên VN tiếp sức cho bọn đầu nậu ở
hải ngoại. Cứ cho rằng những người tổ chức th́ v́ ham tiền ham danh mà vô t́nh làm công cụ cho cộng sản đă đành. Chúng ta lại thấy có những cơ quan truyền thông trong cộng đồng, v́ thiếu thông tin về những thành phần bất hảo trên, mà loan tin, quảng cáo cho chúng, vô t́nh đi ngược lại tinh thần chung, gây ngộ nhận trong quần chúng, gây trở ngại cho kế hoạch chống cộng của chúng ta.
Đôi lúc nh́n sinh hoạt cộng đồng, chúng tôi vẫn liên tưởng đến thời gian trước 1975.
Vẫn những thách thức từ phía đối phương; vẫn những chiến sĩ ngày đêm lăn ḿnh trong lửa đạn chiến đấu; mà luôn luôn tồn tại nơi hậu phương những con buôn thủ lợi, những tên phản bội đê hèn làm nội gián cho địch, và luôn có một tầng lớp quần chúng rất “vô tư” hành sử hoàn toàn theo bản năng, thị hiếu, suy luận dựa trên những cảm tính đơn sơ trước một kẻ địch đầy mưu ma chước quỷ. Chúng ta không phải ngây thơ mà không biết rằng cộng sản đă cài người của chúng trong những chuyến vượt biển một cách an toàn. Chúng ta không phải không biết trong thành phần cựu tù nhân trong chương tŕnh HO có nhiều anh em có những vướng mắc mà phải cam kết hoạt động cho cộng sản để được đi định cư. Có những anh lỡ lầm làm ăng ten trong tù, c̣n lưu bút tích; cộng sản chắc không ngu ǵ không lợi dụng họ để sử dụng ở hải ngoại. V́ thế, thời gian gần đây, nhiều tên đă bắt đầu lộ diện công khai, nhất là sau chuyến Mỹ du của Nguyễn Minh Triết. Bọn đón gió trở cờ từng ngo nghoe nay cũng lên tiếng ḥa điệu với loài ếch nhái kia.

Trong lănh vực báo chí, cũng có nhiều hiện tượng nổi lên. Vừa qua là các tờ báo Việt Weekly ở California , Vietnam Weekly News ở Dallas . Một tờ tạp chí phát hành rộng răi trên nhiều thành phố, mang một cái tên từa tựa tạp chíuổi Trẻ của đoàn Thanh Niên Cộng Sản bên Việt Nam . Cùng một cách tŕnh bày tên báo, mẫu chữ.

Họ là ai? Toàn là những người chưa hề có kinh nghiệm, khả năng viết lách, làm báo. Nhưng họ dám đứng ra làm những tờ báo rất đẹp, in bằng Digital, nhiều trang màu giấy láng mà lại biếu không. Thậm chí quảng cáo cũng rất rẻ. Chúng tôi là những người làm báo nhiều năm trên đất Mỹ, từng biết rằng nghề làm báo là v́ mục đích thông tin nghị luận chứ không thể trông cậy vào phần tài chánh thu nhập. Vậy th́ người khổng lồ nào đứng đằng sau để chi tiền cho những tờ báo trên? Hỏi tức là trả lời. Nhất là những bài vở lấy từ các trang mạng bên Việt Nam với cách hành văn và ngôn ngữ mà cộng sản thường xài. Có phải trước hết, họ muốn cho người iệt hải ngoại từ từ quen thuộc với ngôn ngữ để rồi dần dà họ sẽ khôn khéo chuyển qua các thể tài chính trị xă hội tuyên truyền cho cộng sản?

Dĩ nhiên, là những người đấu tranh cho tự do dân chủ, sống trên xứ sở dân chủ tự do, chúng ta không có quyền ngăn chặn những hoạt động như thế.

Nhưng với những ai từng thực sự lo âu khi bước chân lên chiếc thuyền mỏng manh để vượt Thái B́nh Dương trong sóng gió và đe dọa của công an tuần duyên, của hải tặc Thái Lan; những ai từng đứng ngồi thấp thỏm chờ đợi trên lề đường Thống Nhất để nhận tấm “hộ chiếu” HO; xin hăy biểu lộ một thái độ chính trị đúng của người quốc gia chống cộng bằng cách tẩy chay, lên án những hoạt động văn hóa nội gián do cộng sản tiến hành. Xin hăy tuyên truyền, giải thích cho thân nhân, bạn bè về những âm mưu ly gián của bọn nằm vùng, tay sai cộng sản.

Cuộc chiến vẫn c̣n tiếp diễn cho đến khi nào dân chủ tự do toàn thắng chế độ cộng sản độc tài.

Đỗ Văn Phúc