Nữ Thống đốc Alaska, Sarah Palin,

một ch́a khóa thay đổi cuộc diện tranh cử Tổng thống Hoa Kỳ sắp tới.

 

Nguyễn Phi Thọ

 

Sau những lần  xuất quân sơ khởi của hai ứng cử viên tổng thống Barack Obama và John McCain, người ta đang định hướng tới ṭa nhà Bạch cung bằng nhiều ngă như kinh tế, chính trị, quân sự, xă hội .v.v. Nhưng ngay sau khi TNS John McCain tuyên bố người đứng phó cho ông là  Thống đốc tiểu bang Alaska, bà Sarah Palin, không những dân chúng, một số đảng viên Cộng Ḥa vô cùng sững sốt mà chính cả TNS Barack Obama và Joseph Biden cũng bàng hoàng trước quyết định lạ lùng của John McCain.

Như vậy, hai vị tổng thống tương lai  là Tin Lành, hai vị phó là Công giáo. Khi TNS Obama chọn ông Joseph Biden làm phó cho ḿnh, ông muốn nhắm tới số cử tri Công giáo.  Joseph Biden là người Công giáo, siêng năng đi nhà thờ, chịu khó rước lễ nhưng lại là người yểm trợ cho việc phá thai một cách tích cựu. Nhưng trên lănh vực chính trị, ông là một “cáo ǵa”. Khi đối đấu với địch thủ, ông luôn luôn là người ở thế tấn công hơn là tự vệ. Cho nên khi Obama chọn lựa ông làm phó, Obama không những chỉ nhắm vào số cử tri Công giáo, mà c̣n nghĩ tới một chiếc dù để bao che cho ông trong những cơn bảo tố phong ba thổi tới từ phía Cộng Ḥa. Mặc dù là một Thượng nghị sĩ khá lâu, Obama chưa lănh hội được nhiều kinh nghiệm về chính trường cũng như chiến trường. Với số tuổi đời trên 66 và hơn 30 năm làm chính trị, chắc chắn Binden c̣n là một cố vấn giỏi cho Obama. Nhưng khối Cộng giáo c̣n xét lại, chưa hẳn v́ Biden là người Công giáo nên họ sẽ bầu cho Obama.

 

TNS McCain cũng chọn một vị phó cho ḿnh, Sarah Palin, Thống đốc tiểu bang Alaska.  Là một phụ nữ trẻ, đẹp và có nhiều nghị lực khi đương đầu với những vấn đề khó khăn. Bà là người Công giáo thuộc thành phần bảo thủ, chống phá thai triệt để, không ủng hộ vấn đề đồng tính luyến ai và bảo vệ quyền sử dụng vũ khí tại Hoa Kỳ. Nhưng bà có thể thiếu kinh nghiệm trên trường chính trị. Sự lo lắng về việc nầy đă được bà giải thích rồi đưa ra một sự so sánh với TNS Barack Obama. Trước kia Obama cũng chỉ là một t́nh nguyện viên không trách nhiệm, trong một tổ chức của cộng đồng mà thôi. Khối cử tri Cộng giáo có thể tin tưởng ở nơi bà, nhưng chưa hẳn đă chịu bỏ phiếu cho ông McCain, v́ ông McCain chưa có một lời minh định rơ ràng là ông hứa sẽ để lại đàng sau “bóng đen” của 8 năm ông Bush làm dân chúng qúa chán nản. Chán nản v́ phung phí tiền bạc cho chiến tranh, giặc giả làm tiêu hao hơn 4000 sinh mạng chiến binh Mỹ, vật giá, xăng nhớt leo thang gây nhiều khốn đốn cho giới nhà nghèo. .v..v.. Đây là một vấn đề cũng làm cho nhiều cử tri khó xử.

 

Trỡ lại vấn đề tôn giáo, trong ngày Đại hội đảng Dân Chủ tại Denver, vị Tổng Giám Mục giáo phận Denver là Charles J. Chaput không được mời tham dự để cầu nguyện và phát biểu. Điều nầy khiến nhiều giáo dân Công giáo bất măn và có thể mang tới bất lợi cho ông Obama. Nhưng cũng có thể ông Obama biết trước, nếu được mời, vị Giám mục nầy chưa chắc đă đến. Nhưng sự vắng mặt của Giám mục Chaput đă nói lên phần nào quan điểm của người Cộng giáo trong cuộc bầu cử sắp tới. Giám mục Chaput, theo Washington Times, ông là người yêu nước mạnh mẻ, có thành tích ủng hộ nhiệt thành nền công lư xă hội và kinh tế theo con đường đức tin của người Công giáo. Tiếng nói của ông có khả năng thuyết phục và rất được tôn trọng trong giới Cộng giáo tại Hoa Kỳ. Một điều khá lư thú, là trong đêm khai mạc Đại hội đảng Dân Chủ ngày 25 tháng 8, tại Denver, Tổng giám mục Chaput lại có mặt cùng với Alveda King, cháu của mục sư Martin Luther King Jr để tham dự buổi canh thức cầu nguyện chống phá thai tại công viên Martin Luther King cũng ở Denver. Hiên nay, cử tri Công giáo có khoảng 47 triệu.

 

Thống đốc Sarah Palin 44 tuổi. Bà là người Công giáo được ca ngợi như là một phụ nữ có nhân cách và ngay thẳng. Bà coi trọng gía trị nền tảng đạo đức gia đ́nh. Bà c̣n nổi tiếng về sự liêm khiết, bằng chứng là bà đă chống lại những việc tham ô của những chức sắc trong đảng Cộng Ḥa mà chính bà cũng là một đảng viên giống họ. Hầu hết những tổ chức có mục đích chống lại tệ nạn phá thai đều vui mừng và ủng hộ sự xuất hiện bất ngờ của bà trong vai Phó tổng thống nếu ông McCain đắc cử. Ông McCain đă chọn một người phó cho ḿnh với đầy đủ những mơ ước mà những ai đang muốn người phụ nữ sẽ lănh đạo đất nước trong tương lai. Bà Palin đă hội đủ những điều kiện đó. Trẻ, tháo vát, đạo đức, tôn trọng sự công bằng trong xă hội và dám chống lại những ung nhọt trong chính quyền, bà Palin sẽ làm cho cán cân giữa ông Obama và McCain thay đổi bất ngờ. Với 18 triệu phiếu đă dành cho bà Hillary, họ mất đi một người đàn bà họ mơ ước, nhưng sự xuất hiện của bà Palin có thể làm cho họ thay đổi. Sự mơ ước vào bà Hillary, nay trở thành sự tin tưởng vào bà Palin.

 

Bà Sarah Palin sinh trưởng tại Idaho, nhưng vài tháng sau đó đă cùng gia đ́nh đến định cư tại Alaska. Năm 32 tuổi bà là Thị trưởng của thành phố nhỏ Wasilla, tiểu bang Alaska. Bà cũng đă từng là một hoa khôi của thành phố nhỏ nầy, một phóng viên về thể thao của đài truyền h́nh. Thích săn bắn và những sinh hoạt ngoài trời. Palin chỉ vừa nhận chức vụ Thống đốc Alaska vào năm 2006. Bà là một người vợ đảm đang đă giúp chồng trong công việc làm ăn về ngành hải sản tại nơi bà cư ngụ. Bà hiện đang có 5 con. Người con trai đầu đang đầu quân trong Quân lực Mỹ, cô gái thứ Bristol đang mang thai với một người bạn trai, nhưng họ sẽ làm đám cưới trong nay mai. Cô thứ ba Willow 14 tuổi, Piper 7 tuổi và một cháu sơ sinh bà vừa sanh hạ tháng tư vừa qua. Gia đ́nh bà Palin là một biểu tượng cho nếp sống hạnh phúc, ấm cúng cũng gần giống như gia đ́nh người Á đông (đông con).

 

Ngả rẽ bất ngờ để tiến vào Ṭa bạch cung bây giờ chính là vấn đề nhân cách và đạo đức. Ông Obama nói rằng ông là người Thiên Chúa Giáo (Tin Lành), nhưng cái cốt lơi tâm linh của ông vẫn là Hồi giáo. Đây là điều người Mỹ đang lo ngại. Một phó tổng thống Công giáo như Joseph Biden có thể cứu văn và giúp được ǵ cho ông Obama? Trên lănh vực chính trị, với tài ba và kinh nghiệm của ông Biden không tuân phục những luật lệ trong giáo hội. Một người Công giáo như thế khó ḷng để cho người Công giáo bầu lên để lo cho ḿnh, đừng nói chi tới lo việc nước. Nhưng bà Sarah Palin lại khác. Là một người Công giáo đạo đức và ngay thẳng, bà sẽ giúp cho ông McCain số phiếu của người Công giáo bảo thủ, chống phá thai, không ủng hộ chuyện đồng tính luyến ái và đưa nước Mỹ trở lại một xă hội tốt đẹp hơn sau những băng hoại v́ nếp sống thiếu đạo đức, thờ ơ với giá trị của gia đ́nh.

 

Bà Palin đă hội đủ những điều kiện và bà Palin sẽ làm cho cán cân giữa ông Obama và McCain thay đổi bất ngờ. Sự xuất hiện bất ngờ của bà Palin đă làm lu mờ h́nh ảnh một Hillary xông xáo, hùng dũng, dương đông kích tây. Qủa thực bà Hillary là một người đàn bà nhưng có cách hành xử như một người đàn ông. Đây không phải là điều người Mỹ mong muốn. Họ muốn một người đàn bà lănh đạo nhưng vẫn giữ được nét diụ dàng hiền thục của một người phụ nữ. Bà Palin đă làm được chuyện đó.

 

Đối diện với bà Sarah Palin là ai? Ông Joseph Biden. Như chúng tôi đă nói ở trên, ông Obama đă lựa chọn ông Joe Biden v́ ông là một nhà chính trị có kinh nghiệm. Ông Biden năm nay 66 tuổi. Trên trường chính trị của một quốc gia trẻ trung và giàu mạnh như nước Mỹ, 66 tuổi được coi là già. Gia đ́nh ông cũng rất tầm thường. Trên ghế nhà trường Joe Biden là một học sinh dỡ. Nhưng cuối cùng ông cũng đạt được mảnh bằng luật sư. Joe Biden có ba người con, và lập gia đ́nh hai lần. Ông Joe Biden là một Thượng nghị sĩ trẻ của nước Mỹ. Joe có một cuộc sống gia đ́nh khá hạnh phúc cho đến nay mặc dù ông phải trải qua nhiều đau thương khốn khổ sau cái chết của người vợ đầu và đứa con gái. Ông Joe Biden đă hai lần ra tranh cử chức vụ tổng thống Hoa Kỳ nhưng đều thất bại. Tuy nhiên ông là một nhà ngoại giao có bản lănh. Điều nầy cho thấy một ứng cử viên giỏi trên nhiều lănh vực, kinh nghiệm về chính trị, chưa hẳn đă làm được tổng thống nước Mỹ. Nó c̣n nhiều điều kiện đàng sau, và sự quyết định chính sách Hoa Kỳ rơ ràng là có một “chính phủ vô h́nh” điều khiển. Nhưng ông Joe Biden có một cái “tội” rất lớn với cử trị Mỹ gốc Việt, là đă chống lại chuyện cho người Việt di cư vào Mỹ vào năm 1975. Tội nầy th́ dù liên danh Obama & Biden có ăn năn, người Mỹ gốc Việt khó ḷng quên và tha thứ.

Ông Joe Binden đă chê bà Palin đă không đề cập ǵ đến vấn đề chiến tranh, năng lượng, thuế má và dân sinh, mà chỉ nặng về những vấn đề không làm ǵ thay đổi cho nước Mỹ. Nhưng ông quên rằng bà Palin đă nói: Năng lượng và an ninh là hai vấn đề đứng hàng đầu nếu liên danh ông McCain đi vào dinh Tổng thống. Câu nói tuy ngắn gọn nhưng rất có hiệu quả với dân chúng Mỹ. Tuy nhiên, vấn đề nầy sẽ được giải đáp khi ông Joe Biden trực diện với bà Palin trong cuộc tranh luận đầu tiên giữa hai vị Phó tổng thống. Sau khi bà Palin chấp nhận sẽ là ứng cử viên Phó tổng thống trong tối thứ ba, Đại hội của đảng Cộng Ḥa, quần chúng hầu như đang nh́n về hai vị Phó tổng thống hơn là hai ông MacCain và Obama. Đây là chuyện chưa bao giờ xảy ra trong các cuộc bầu cử tổng thống Hoa Kỳ.

Chúng tôi không bàn luận ở đây về lănh vực kinh tế, chiến tranh hay xă hội, v́ như độc giả đă biết, mỗi khi tranh cử chức vụ tổng thống, kể cả những chức vụ trong chính quyền như thống đốc, nghị sĩ, dân biểu, thị trưởng, quận trưởng, xă trưởng.v..v, ông nào cũng nói tốt nói hay cho ḿnh. Do đó, cuộc tranh luận giữa ông McCain và ông Obama, giữa bà Sarah Palin và ông Joseph Biden sẽ gây nhiều hứng thú không ngoài chuyện tốt đẹp cho tương lai đất nước. Độc giả sẽ có cái nh́n chính xác hơn chúng tôi trong các lănh vực nầy, sau những cuộc tranh luận của các ứng cử viên trên truyền h́nh. Tuy nhiên c̣n một điều người dân Mỹ đang suy nghĩ là: Ông McCain có đi theo vết chân cũ của  tổng thống Bush hay không? Nếu họ biết chắc  là không, họ sẽ không ngần ngại bỏ cho ông McCain. Những băn khoăn nầy được giảm xuống cũng nhờ sự xuất hiện của bà Palin. Chúng tôi thiết nghĩ đảng Cộng Ḥa đă nh́n ra được sự sai lầm của họ trong suốt 8 năm cầm quyền của ông Bush. Điều nầy không một ông Cộng Ḥa nào dám cải chối căi cày được. Ông McCain cũng hiểu rơ điều đó. Nhưng nếu ông tuyên bố sau khi khi nhậm chức tổng thống, tôi sẽ không làm như ông Bush, có khác nào ông “vạch áo cho người xem lưng”, nhất là làm vỡ mặt ông tổng thống Bush.

 

Vậy th́ nếu ông McCain lên làm tổng thống, nước Mỹ có thay đổi không? Chắc chắn là có nhưng ông McCain chưa tiện nói ra. Ông chỉ nói khơi khơi nước Mỹ nhất định không thay đổi về vần đề an ninh quốc gia và sự tự do của dân chúng Mỹ. Câu nói nầy rơ ràng có hàm ư ông sẽ thay đổi, thay đổi ra sao th́ chưa biết.

 

Đối với hai vị phó tổng thống. Điều không ai chối căi là chỉ nh́n dung mạo thôi, ông Joe Biden có khuôn mặt của một người mưu lược nếu không muốn nói là thâm hiểm. Ngược lại, bà Palin có nét mặt của một người phụ nữ dễ chinh phục khi mới thấy bà lần đầu. Dĩ nhiên bà sẽ khó ḷng đối đầu với con cáo già Joe Biden, nhưng nhờ nét trẻ trung và ngay thẳng, cuộc sống b́nh dị hạnh phúc trong gia đ́nh, dân chúng Mỹ có thể bỏ qua cho bà những vấp ngă khi phải đối đầu với Joe Biden. Nếu bà Palin không xuất hiện, chắc chắn giới phụ nữ Mỹ sẽ xem bà Hillary là một thần tượng của họ, lănh đạo được nước Mỹ trong tương lai. Nhưng sau khi có bà Palin xuất hiện, h́nh ảnh thần tượng Hillary hầu như đă mất dần trong sự phán đoán của giới phụ nữ Mỹ.

 

Với người Mỹ gốc Việt, họ sẽ bầu cho ai? Và ai sẽ thắng trong cuộc bầu cử nầy? Đây là một câu hỏi mà không ông b́nh luận gia người Việt nào dám nói. V́ nếu đoán đúng, họ sẽ trở thành một b́nh luận gia giỏi, được nhiều người vỗ tay tán thưởng và tin tưởng. Nhưng nếu họ đoán sai, chức b́nh luận gia của họ sẽ được đồng bào ném vào thùng rác, bị đă kích đủ thứ, cháy luôn cái danh tiếng b́nh luận gia. Nhưng với chúng tôi, không phải là b́nh luận gia, cũng không phải là nhà làm chính trị hay đang xây dựng sự nghiệp về nó trong tương lai. Chúng tôi chỉ là những người viết báo trung thực. Nói gần nói xa, nói lui nói tới, suy nghĩ tận cùng gốc rễ, cuối cùng người Việt sẽ đi bầu cho liên danh McCain & Palin. V́ sao?

 

Bây giờ  người Việt sẽ bầu cho ai? Có thể v́ cảm tính hơn là v́ những hứa hẹn của các ƯCV. 

 

Về kinh tế, v́ người Việt nắm những cơ xưởng, công ty lớn, là chủ nhân đầu tư  hàng trăm triệu... rất hiếm hoi nếu không muốn nói là không có. Những người Việt may mắn hơn nhờ biết chịu khó, thông minh và thức thời, họ trở thành những triệu phú có cuộc sống tương đối giàu có không thua ǵ những nhà triệu phủ nhỏ của Mỹ. Ngoài ra, đa số người Việt có một cuộc sống b́nh thường th́ rất nhiều, chiếm đại đa số. Do đó, nền kinh tế có trồi trụt bao nhiêu, ảnh hưởng cũng không đến nỗi gây nguy hại nhiều cho họ như những công ty bạc trăm, triệu, tỷ. Và sau 33 năm sống trên đất Mỹ, biết tùy cơ ứng biến, liệu cơm gắp mắm nên sự ổ định về kinh tế đối với họ không đến nỗi khó khăn kể cả những lúc kinh tế Mỹ “sập xệ” như lúc nầy.

Về chính trị, sau 33 năm đă ḥa nhập vào đời sống của xă hội Mỹ, họ nhận thức được rằng không c̣n có chuyện Cộng Ḥa là chống Cộng, Dân Chủ theo Cộng. Chính sách nào của Mỹ cũng được một tập đoàn điều khiển, đứng đàng sau chính phủ. Với những lá phiếu của cộng đồng người Việt không thể thay đổi ǵ được chính sách của Cộng Ḥa hay Dân Chủ đă vạch ra. Nhưng lá phiếu có thể giúp thay đổi được một vài sinh hoạt nhỏ trong cộng đồng mà thôi. Bây giờ, người Việt đă thấm đ̣n là trông nhờ vào Mỹ để lật đổ chế độ CSVN tại quê nhà, thấm đ̣n về những tranh đấu tự do cho tôn giáo, nhân quyền trên quê hương.

Về xă hội, người Việt cũng không c̣n xa lạ và đă quen dần những sinh hoạt an sinh như hàng triệu người dân tứ xứ khác. Họ đă trở thành những người Mỹ gốc Việt rành rơi và chuyên nghiệp hơn cả những người địa phương. Xă hội Mỹ đă đem lại sự b́nh đẳng cho mọi con dân của nước họ, không phân biệt chủng tộc, tôn giáo hoặc chính kiến. Cho nên người Mỹ gốc Việt, đa số hiểu biết những chuyện giúp đỡ và quyền lợi về an sinh, nên sự phân biệt giữa người Việt và Mỹ khó xảy ra. Nếu có, người Việt sẽ phản ứng không thua ǵ người bản xứ hay các sắc dân khác. Họ chỉ muốn biết và cần ghi nhận những kinh nghiệm về quá khứ của một thời binh đao từ những người của thế hệ trước. Nhưng đáng tiếc, kinh nghiệm đó đă không có mà chỉ toàn thấy gây gỗ, tranh chấp, chụp mũ, đố kỵ....

 

Về quân sự. Nước Mỹ không có t́nh trạng bắt lính, nhưng chỉ có những người t́nh nguyện. V́ vậy, quyền lợi của những người nầy được chính phủ đền bù rất xứng đáng. Người Việt đă chán ngấy chiến tranh, nhất là không muốn con em ḿnh bị bắt lính như ở Việt Nam. Một số tuổi trẻ Việt Nam lên đường ṭng quân, đỗ đạt cao và giữ nhiều chức vụ quan trọng trong quân lực Mỹ. Họ là những người hoàn toàn t́nh nguyện hoặc để thoả chí tang bồng. Cha mẹ có cấm cản can ngăn cũng không được. Người Việt không c̣n lo tới chuyện bắt lính.

 

Về tôn giáo. Nước Mỹ không có cảnh các ông tu sĩ nhảy ra đấu tranh để mong làm bá chủ thiên hạ, muốn biến tôn giáo ḿnh thành quốc giáo. Ông nào lên làm tổng thống cũng không dám xía vào chuyện tôn giáo. Sức mạnh tôn giáo Mỹ đúng là để bảo đảm quyền tự do tôn giáo, không phải dùng sức mạnh đó để làm áp lực, khống chế hay đ̣i lật đổ chính phủ. Người dân hoàn toàn được tự do tôn giáo, và không phải sợ chuyện ông tổng thống “kỳ thị tôn giáo”. Các tôn giáo tại Mỹ được đ̣i hỏi những quyền lợi của họ, nhưng trong luật pháp, trật tự, b́nh đẳng. Họ tôn trọng luật pháp và chính phủ; ngược lại chính phủ cũng rất kính nể tôn giáo và các chức sắc trong tôn giáo. Do đó, không có cái cảnh các vị lănh đạo tôn giáo xúi dân bỏ ăn bỏ làm đi biểu t́nh, la hét tôn giáo bị đàn áp, các thầy tu bị sát hại, lại càng không có cảnh “khoác áo thầy tu” để làm mưa làm gió, tự thiêu, tuyệt thực... trên nước Mỹ.

 

Chuyện màu da. Người Việt Nam không dám nói ḿnh là người kỳ thị. Mỹ da màu nâu, đỏ, sậm, đen... đă có mặt ở đất nước nầy hơn 200 năm, họ c̣n chưa dám kỳ thị, người Việt chúng ta mới 33 năm, làm sao dám kỳ thị ai. Bản tính của người Việt vẫn có một chút “ái ngại màu sắc” nhưng không nói ra đó thôi. Họ rất ngại khi đi bầu một ông tổng thống nước Mỹ mà màu da khác màu da trắng, dù biết rằng ông ta giỏi, tài ba, mưu lược và sẽ đem lại cho nước Mỹ thịnh vượng. Điều nầy cũng giống như một người Việt Nam biết một trường học toàn là dân da màu nhưng thầy giỏi, học tṛ đỗ đạt cao. Nếu cho họ một sự lựa chọn với một trường da trắng dù thầy không giỏi bằng, học sinh đỗ đạt không cao hơn, họ vẫn chấp nhận cho con em đi đến trường thứ hai. Nói vậy, chúng tôi tin là độc giả đă hiểu được ư chúng tôi muốn nói ǵ và không cần giải thích thêm.

 

Hiểu như vậy, chúng tôi nghĩ người Việt lần nầy họ sẽ đặt những lănh vực nói trên sang một bên. Như những người Mỹ khác, họ muốn có sự thay đổi, dù biết rằng sự thay đổi đó không mấy làm cho cuộc sống của họ thay đổi theo. Họ sẽ bỏ phiếu theo cảm tính. Nếu xét về cảm tính, liên danh McCain & Palin có lợi thế hơn đối với người Việt. Ông McCain mặc dù lớn tuổi nhưng h́nh ảnh chững chạc, ăn nói từ tốn, lại là một quân nhân đă từng chiến đấu ở Việt Nam. Ông được xem như một anh hùng và có tấm ḷng ái quốc. Họ cũng nghĩ rằng ông McCain sẽ không dại ǵ đi theo vết bùn của ông Bush, mặc dù ông không dám nói ra. Với bà Sarah Palin, bà là một mẫu người chắc chắn phụ nữ cũng như nam giới dành cho nhiều t́nh cảm tốt đẹp hơn xa bà Hillary. Một người vợ đảm đang, khiêm tốn, trọng giá trị đạo đức và biết bảo vệ hạnh phúc gia đ́nh, lại thích đông con, đó là những đặc tính của một phụ nữ giống người mẹ Á Đông. Ngoài ra, nhan sắc của bà lại đẹp và trẻ; cái đẹp phương Tây nhưng phảng phất cái nét duyên dáng của người phụ nữ Việt Nam. Những điều đó chắc chắn không một người đàn ông hay đàn bà nào lại không thích từ một phụ nữ có những đặc điểm như vậy.

      

Sau cùng nói đến chuyện tài ba mưu lược về chính trị, ông McCain chắc chắn đă có, nhưng với bà Palin có thể chưa đủ. Ai cũng biết với phương cách điều hành nước Mỹ, như chúng tôi đă nói trong bài trước, ông Bush là lính kiểng, ông Clinton trốn lính, thế nhưng hai ông đă nắm chức Tư lệnh quân lực hùng mạnh và tối tân nhất thế giới đủ 8 năm. Vậy th́ chuyện trị quốc, b́nh thiên hạ, dù ông nào lên, nước Mỹ cũng vẫn tiếp tục là một nước Mỹ dẫn dắt thế giới tự do. Không có một quốc gia nào có thể thay Mỹ làm chuyện đó.

Nh́n qua những cảm tính của người Việt như thế, chúng tôi có thể kết luận: tổng thống nào sẽ đắc cử lần nầy và người Việt, cuối cùng sẽ bầu cho ai?

 

Là một người không mang tiếng b́nh luận gia, nếu sự tiên đoán đúng th́ cũng tốt cho chúng tôi. Nếu sai, chúng tôi không sợ mang tiếng “B́nh luận gia gà mờ”. Chúng tôi cũng không có tham vọng làm chính trị, sợ đoán sai sẽ mất tin tưởng nơi đồng bào, khó ăn nói trên con đường tiến thân bằng ngă chính trị. Chúng tôi chỉ là những người viết báo. Nếu viết đúng, độc giả nhiều lắm cũng ban cho ai chữ “viết hay” hay “đoán đúng”. Nếu viết sai, thảm họa mang tiếng “nhà báo nói láo” nhưng không ăn tiền. Ở Mỹ không có chuyện dùng ng̣i bút của ḿnh để bẻ cong sự thật kiếm tiền, mua danh; ngoại trừ những loại viết báo vô lương tâm, không liêm sĩ, không kiếm ra tiền nên đành phải viết theo kiểu “đặt hàng” kiếm sống.

 

Chúng tôi nghĩ cuối cùng rồi liên danh McCain & Palin sẽ lănh đạo nước Mỹ trong bốn năm tới. Người Việt sẽ đi bầu nhiều cho hai ứng cử viên nầy. Người Mỹ gốc Việt, tới giờ phút chót vẫn c̣n làm cho họ hoang mang đắn đo suy nghĩ, nhưng cuối cùng lá phiếu sẽ rơi vào thùng với hai tên, v́ cảm tính:  John McCain & Sarah Palin./.