Nói sự thật là phương hại an ninh Quốc gia? (I)

Trần Mạnh Hảo

Thư ngỏ của Trần Mạnh Hảo gửi cơ quan an ninh nước CHXHCN Việt Nam: Nói lên sự thật là phương hại tới an ninh quốc gia ư?


Thưa quư cơ quan An ninh,

Thư ngỏ của chúng tôi chia làm 3 phần:
1. Lời thưa
2. Ngành An Ninh làm nghề chống Hiến pháp?
3. Ai đă chôn chủ nghĩa cộng sản ở Việt Nam

Phần một: Lời thưa:

Tôi là Trần Mạnh Hảo, quê Nam Định, hiện định cư ở Sài G̣n 31 năm, 60 tuổi, tham gia viết văn, viết báo hơn 40 năm qua, hiện là nhà văn nhà báo tự do ngoài biên chế nhà nước, không ăn lương hay nhận bất cứ bổng lộc ǵ của Đảng và Nhà nước Việt Nam; trong những ngày này, cơ quan an ninh Việt Nam đang mở chiến dịch đàn áp, khủng bố, bắt bớ, tra khảo, hành hạ các nhà bất đồng chính kiến v́ họ đă dũng cảm nói lên sự thật tại Việt Nam, v́ họ thực thi đúng Hiến pháp, tôi có mấy nhời thưa cùng quư cơ quan An ninh Việt Nam dưới dạng thư ngỏ.

Những năm qua, chúng tôi đă được (đă bị?) hầu chuyện nhiều vị lănh đạo Đảng - Nhà nước Việt Nam, nhưng tuyệt nhiên chưa được hầu chuyện quư cơ quan an ninh như kiểu Phạm Bá Hải và Nguyễn Ngọc Quang đă “bị hầu”; dù năm 1982, tôi có làm bài thơ “Cho một nhà văn nằm xuống” (Dư luận gọi là bài thơ “Khóc Nguyên Hồng”, hay vụ án “Khóc Nguyên Hồng”) bị ông Hà Xuân Trường, ông Hoàng Tùng là hai ông Uỷ viên trung ương Đảng CSVN, Bí thư trung ương… trong cuộc giao ban của Ban tư tưởng văn hoá trung ương với Hội Liên hiệp văn học nghệ thuật VN tại Hà Nội và cuộc nói chuyện với các nghệ sĩ điện ảnh, sân khấu Sài G̣n, từng lên án chúng tôi, đại ư rằng: “Đảng giao súng cho tên Trần Mạnh Hảo đi đánh Mỹ, nay hắn quay ngược súng bắn vào đảng, phải gông cổ hắn lại…” (Có in trên báo Sân khấu Sài G̣n 1982). Chỉ cần một ông công an khu vực tuyên bố thế là tên Trần Mạnh Hảo đă bị tù mọt gông; nay hai ông to nhất của ngành tuyên truyền, ngành tư tưởng văn hóa của chế độ Đảng trị tuyên bố dữ dằn thế mà tuyệt nhiên, chưa thấy các anh em an ninh mang c̣ng số tám đến nhà, để đưa tên phản động làm thơ họ Trần về tám suối (chín suối là chết, tám suối là c̣ng số tám, là sống dở chết dở = nhà tù) th́ âu cũng là sự lạ trong đời.

 

“Hội nhà văn TP chỉ c̣n cách giao Trần Mạnh Hảo cho cơ công an,” Nguyễn Quang Sáng (Thủ trưởng Hội nhà văn Tp. HCM)
Nguồn: sggp.org.vn
Đến nỗi, nhà văn Nguyễn Quang Sáng, thủ trưởng Hội nhà văn Tp. HCM, nơi thuở ấy là cơ quan biên chế của chúng tôi, đă phải làm một bản báo cáo lên thành uỷ (hiện nay Trần Mạnh Hảo c̣n giữ bản lưu công văn này) là Hội nhà văn TP chỉ c̣n cách giao Trần Mạnh Hảo cho cơ quan chức năng (một tên gọi khác của công an); nhưng số Trần Mạnh Hảo cao, chưa được “bén duyên” với c̣ng số tám và anh em an ninh. Đến tiểu thuyết “Ly Thân” ra đời năm 1989, Trần Mạnh Hảo chỉ bị công an tịch thu sách mà chưa tịch thu người, mặc dù các báo từ “Nhân dân” đến “Tuổi trẻ”… thi nhau lên án đây là cuốn tiểu thuyết phản động, chống đảng loại một. Chúng tôi chỉ bị đuổi ra khỏi biên chế, đuổi ra khỏi đảng, ngồi nhà chờ công an đến bắt mà tuyệt nhiên không thấy anh em an ninh gọi lên đe dọa hay cảnh cáo, th́ chuyện “phúc bất trùng lai, họa vô đơn chí” cần phải xét lại!

Măi đến năm 2002, sau chuyến đi thăm nước Mỹ theo chương tŕnh “Khách mời nước Mỹ” do Bộ ngoại giao Hoa Kỳ mời đi hơn một tháng về, chúng tôi nhận được điện thoại của ông Hoàng Phước Thuận và bà Hạnh thuộc A 25 (công an bảo vệ văn hóa tư tưởng) ở đường Nguyễn Trăi Sài G̣n mời lên để tường tŕnh về chuyến đi Mỹ. Chúng tôi bèn thưa với ông Thuận và bà Hạnh rằng: “Thưa quư cơ quan An ninh, trong Hộ chiếu cấp cho chúng tôi xuất ngoại, có ghi: được quyền đi khắp thế giới mà không thấy ghi rằng sau mỗi chuyến đi nước ngoài về phải lên tŕnh diện công an A 25, nên chúng tôi xin phép không thể chiều ḷng quư vị”.

Năm 2005, trên diễn đàn đại hội nhà văn Việt Nam tại hội trường Ba Đ́nh – Hà Nội, chúng tôi đă đọc bản tham luận lên án Đảng CSVN đàn áp văn nghệ sĩ, trói nền văn học nước nhà, ca ngợi thời phong kiến và thời thực dân phong kiến ở nước ta xưa là có tự do sáng tác, c̣n thời cộng sản không có tự do sáng tác. Chúng tôi đọc bản tham luận này dài gần nửa tiếng, lại đọc trước mặt mấy ông Bộ chính trị là ông Trọng, ông Điềm, có hàng chục ông trung ương uỷ viên và 600 ông bà đảng viên nhà văn ngồi nghe, mà tuyệt nhiên không có tiếng vỗ tay đuổi xuống. Kết thúc bài tham luận của chúng tôi là tràng vỗ tay như pháo nổ của mấy trăm nhà văn đồng t́nh. Măi đến chiều hôm sau, cũng trên diễn đàn đại hội nhà văn tại hội trường
Khổng Minh Dụ, Cục trưởng A25 Bộ Công an: “Đ.M. mày, nếu tao mà tự do, tao c̣n nói mạnh hơn mày nữa!”
Nguồn/Ảnh: vnn.vn
Ba Đ́nh, nhà văn thiếu tướng công an Khổng Minh Dụ (cục trưởng A-25) mới lên diễn đàn phản ứng bài tham luận của chúng tôi; do nói dài, anh thiếu tướng cục trưởng A-25 Khổng Minh Dụ đă bị nhà văn Hồ Anh Thái (vừa được bầu vào Ban chấp hành) ngồi trên chủ tịch đoàn lấy quyền điều hành đại hội mời (đuổi?) anh Dụ xuống trong tiếng la ó của các nhà văn. Trưa hôm đó, trước khi bế mạc đại hội nhà văn, chúng tôi gặp nhà văn thiếu tướng cục trưởng cục A-25 Khổng Minh Dụ ngoài hành lang; ông tướng công an này nh́n tôi đỏ mặt, mắng: “Đ.M. mày, nếu tao mà tự do, tao c̣n nói mạnh hơn mày nữa!”. Nghe câu nói gan ruột đau đớn này, tôi chợt thương xót cho anh Dụ: chính anh làm nghề đe dọa, bắt bớ bọn nhà văn phản động, nhưng tội nghiệp thay, anh cũng chỉ là nạn nhân của chế độ mà thôi; anh cũng bị trói, bị cầm tù tư tưởng tâm hồn (người làm nghề trói người khác cũng chẳng sung sướng và vinh dự hơn những kẻ bị trói)!

Nhớ năm 2003 (hay 2004?), trong cuộc họp hội đồng hương Nam Định tại dinh Thống Nhất (dinh tổng thống cũ), chúng tôi gặp ông đại tướng công an đồng hương Mai Chí Thọ, bộ trưởng công an về hưu, ông bảo tôi: “Mày quê Nam Định cũng là quê tao, thời tao làm bộ trưởng công an, tao đă ra lệnh cho chúng nó bắt mày, nhưng có hai thằng Nam Kỳ là thằng Vơ Văn Kiệt và thằng Vơ Trần Chí cứu mày đấy! Vừa qua, tao có nghe mày đọc thơ trên ti vi về đề tài chiến tranh, cái chết. Mày đọc thơ cảm động quá làm tao rơm rớm nước mắt. Tao chợt nghĩ, hồi đó nói dại mà tao bắt mày, hoá ra bắt nhầm mẹ nó một thi tài, mang tiếng tới muôn đời, hậu thế nó lại chả cười vào mũi cho là sao mấy thằng cha cộng sản hay dị ứng với văn chương thế? Bố không dại ǵ dây vào chúng mày, rách việc!”

Nhắc lại những chuyện cà kê dê ngỗng trên, để thấy rằng bản thân chúng tôi chưa hề có ân oán ǵ với ngành an ninh (trừ có chuyện xưa kia bổ đẻ tôi bị công an xă, huyện bắt nhiều lần, từng bị anh em an ninh ta đánh gẫy răng, sưng má, lộn ruột, bầm tím người chỉ v́ cụ hay làm thơ ca ḥ vè nói xấu cán bộ ăn bớt (ăn bẩn) của dân; hay bố vợ tôi là một người tù chính trị lâu nhất thế giới do cộng sản bắt v́ tội yêu nước theo kiểu riêng của cụ, mà không yêu nước theo kiểu Việt Minh! Nhưng những chuyện ấy xa rồi, coi như chúng không có!).

Viết bài báo này, chúng tôi không xuất phát từ ḷng căm thù, mà từ t́nh tự dân tộc, theo ư một câu kinh Phật mà ông Vơ Văn Kiệt vừa xiển dương nhân lễ Phật đản vừa qua: “Lấy oán báo oán, oán oán trùng trùng, lấy ân báo oán mới diệt được oán”! Theo tinh thần nhà Phật, chúng tôi xin gọi quư vị trong ngành an ninh là “anh em”, chứ một thưa cơ quan, hai thưa cơ quan, nghe nó cơ quan thế nào ấy, chẳng ra làm sao! Bởi tôi thường bị ám ảnh bởi các từ: cơ quan nội tạng, cơ quan sinh dục, cơ quan công an… đến mức bị bệnh nhồi máu cơ tim, trong khi cả nước ta đang mắc bệnh: “nhồi máu cơ quan”!

Phần hai: Ngành an ninh làm nghề chống hiến pháp?

Bớ này anh em an ninh ta (A 42, A 25 và các a, a, a… khác), h́nh như anh em chưa hề đọc bản Hiến pháp nước CHXHCNVN? Anh em chỉ cầm một mớ văn bản pháp luật và dưới luật do nhà nước Việt Nam vi hiến soạn ra để chống lại Hiến pháp, rồi hù dọa các nhà bất đồng chính kiến vô phúc rơi vào tay anh em. Nếu anh em chịu khó ghé mắt vào bản Luật-pháp-mẹ, Luật-pháp-gốc, Luật-pháp-cơ-bản, Luật pháp có hiệu lực cao nhất là Hiến pháp, để đọc kỹ Điều 146 là điều cấm các văn bản luật và dưới luật được soạn ra trái với Hiến pháp, không “phù hợp” với Hiến pháp. Anh em chịu khó t́m hai bài viết của chúng tôi về Hiến pháp mà đọc, hoặc tra từ điển đi t́m ngữ nghĩa từ “phù hợp” ghi trong Điều 146 này với nghĩa: luật pháp nào không giống như in với Hiến pháp, không giống nhau, hợp nhau, trùng nhau, khớp nhau, y nhau với Hiến pháp, không tương ứng, trùng khớp với Hiến pháp đều vi phạm Hiến pháp.

Hiến pháp Việt Nam quy định các quyền của công dân (mà quyền th́ không phải xin): quyền tự do làm người, quyền tự do làm chính trị, quyền tự do tham gia quản lư nhà nước, quyền bàn luận với nhà nước, với Đảng CSVN về mọi vấn đề, quyền tự do báo chí, quyền tự do ngôn luận, quyền tự do thông tin, quyền tự do biểu t́nh, quyền tự do lập hội (hay Đảng!), quyền tự do đi lại, quyền tự do cư trú, quyền tự do ra nước ngoài và từ nước ngoài trở về, quyền bất khả xâm phạm về tài sản, thân thể, tính mạng, quyền bất khả xâm phạm về chỗ ở - nhà ở, quyền tuyệt đối được bảo mật thư tín, điện thoại, điện tín, Internet, quyền không cho bất cứ ai khám xét chỗ ở hay bóc thư, thu máy computer, kiểm soát, thu giữ thư tín hay tài liệu sách vở của công dân nếu không có lệnh của toà án hay viện kiểm sát, quyền không bị bất cứ ai (kể cả công an) xúc phạm danh dự và nhân phẩm, quyền sở hữu tài sản, quyền tự do bầu cử, ứng cử, quyền kiến nghị trưng cầu dân ư, quyền tự do tín ngưỡng, quyền không ai bị bắt nếu không có quyết định của ṭa án (trừ trường hợp phạm tội quả tang), quyền không ai bị coi là có tội và phải chịu h́nh phạt khi chưa có bản án kết tội của ṭa án đă có hiệu lực pháp luật, quyền không bị công an (hay các cơ quan pháp luật) truy bức, nhục h́nh, đánh đập, làm khó, bắt bí, đe dọa, xúc phạm danh dự, nhân phẩm…

Bớ này anh em an ninh, cứ nh́n qua các quyền (không phải xin) trên của công dân mà Hiến pháp long trọng quy định, th́ xem ra, mấy mươi năm qua, anh em an ninh ta chừng như có tội lớn lắm với dân, với nước, tội lớn đến nỗi bẻ hết trúc Nam sơn cũng không ghi hết, tát cạn bể Nam Hải cũng không rửa hết; ấy chính là tội xé tan bản Hiến pháp nước CHXHCNVN trong việc anh em an ninh ta từng vô cớ bắt giam, khủng bố, đàn áp, tra tấn, bỏ tù, cướp PCU máy tính, cướp thư tín, tài liệu, xúc phạm danh dự và nhân phẩm tất cả các anh em dân chủ nào vô phúc rơi vào tay anh em (chỉ v́ anh em dân chủ dám cả gan nói lên sự thật và làm đúng Hiến pháp) .

Anh em an ninh ta ơi, anh em có đánh người vô tội th́ cũng đánh khe khẽ thôi; ví như anh em sở trường về môn tát, bóp, đấm, đá, thụi, quại, lên gối, chơi cùi chỏ, cớ sao anh em lại chơi mấy quả đấm thôi sơn vào mặt tên công dân vô tội Vũ Hoàng Hải yếu hơn sên ở công an phường 18, quận 4 Sài G̣n vừa qua, làm anh Hải gẫy cổ, tí vỡ mẹ nó mặt, trong khi anh Hải chưa có, không có tội mà?

Anh em an ninh ta ơi, trong vụ án oan, vu cáo các nhà sư Bắc giang ăn trộm tượng Phật vừa qua, thấy nghệ thuật bóp dái sư, đốt dương vật nhà sư, đâm kim nhọn vào quy đầu bộ phận sinh dục nhà sư … của anh em thật điêu luyện, tuyệt vời cao siêu mà bọn mật vụ SS của đồng chí Hitler xưa sống lại chắc cũng phải ngả mũ chào thua, phải nhận anh em an ninh Việt nam ta làm sư phụ mất! Anh em tra tấn các nhà sư vô tội này ở Bắc Giang khủng khiếp quá, c̣n gấp tỉ lần nghệ thuật tra tấn của bọn pḥng nh́ Pháp xưa tra tấn tù chính trị! Anh em hăy đọc bản Hiến pháp xem anh em đă vi phạm bao nhiêu điều luật ?

Đơn cử vụ anh em an ninh ta đang khủng bố dă man 5 nhà dân chủ ở Hà Nội chuẩn bị ra tờ báo tự do dân chủ là các vị: Hoàng Tiến, Nguyễn Khắc Toàn, Nguyễn Văn Đài, Dương Thị Xuân, Bạch Ngọc Dương…v́ họ có tội làm đúng Hiến pháp là thực thi quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do thông tin, mới thấy anh em giày xéo lên bản Hiến pháp nước CHXHCNVN hơn cả voi giày mả tổ. Anh em tự nhiên như ruồi xông đại vào nhà người ta, khám xét, lục lọi, lấy đồ đạc y hệt cướp ngày mà không có mảnh giấy của ṭa án hay viện kiểm sát nào cho phép! Anh em an ninh ta hoá cướp hồi nào vậy: tự do cướp PCU máy tính, tự do cướp sách vở, tài liệu hàng mấy chục kư trong nhà các vị nạn nhân của chế độ cường hào ác bá trên, dùng bao tải mang đi như bọn đạo tặc vào chốn không người. Anh em an ninh ta lại biểu diễn nghề cướp ngày mà cắt đường dây điện thoại, cắt đường truyền Internet, phá mobile của người ta (cũng như của hàng chục nhà dân chủ khác) một cách không c̣n coi Hiến pháp ra ǵ nữa th́ thử hỏi, tội của anh em lớn biết chừng nào?

Công dân vô tội Trần Khải Thanh Thuỷ (nữ nhà báo tự do) và công dân vô tội Trần Anh Kim (trung tá cựu chiến binh từ Thái B́nh lên) ở hai thời điểm khác nhau, đang đi trên đường Hà Nội, chợt bị một đám trộm cướp đầu gấu rằn ri vằn vện, mặt mày hung ác xông vào vặn đầu, bẻ tay, bắt cóc lôi lên xe, lại bịt miệng người ta không cho người bị bắt cóc la lên: cướp, cướp, cướp… làng nước ơi cứu tôi với! Lôi đàn bà con gái, lôi người già lên xe bịt bùng rồi, anh em an ninh ta vừa vào vai bọn cướp rất đạt, mới “quang minh chính đại” cười nói dơng dạc, tuyên bố: cô, ông…bị tố cáo là giết người, hăy về đồn công an giải quyết! Rất nhiều người vô tội lương thiện đang đi giữa đường đă bị anh em an ninh dàn cảnh đụng xe, rồi bị bắt bỏ bao bố trong trạng thái bất lương này, bị an ninh bịa đặt cho nạn nhân toàn tội gớm ghiếc: giết người, buôn thuốc phiện, vừa hiếp dâm, vừa đốt nhà, vừa lật đổ chế độ…

 
Cần phải thưởng cho anh em ta huân chương HCM v́ cái công vi phạm Hiến pháp!
Nguồn/Ảnh: vnrc.org.vn
Nguyễn Bá Hải, một thương gia vừa về từ Ấn độ c̣n bị lôi lên cơ quan an ninh, bị an ninh ách chuyến bay sang Ấn độ tại cửa lên máy bay phi trường Tân Sơn Nhất v́ cái tội nực cười do anh em an ninh ta bịa đặt ra: anh Hải bị tố cáo là phần từ khủng bố Casmir mới hăi chứ! Chúng tôi đă bỏ ra nhiều tiếng đồng hồ để nghe các cuộn băng ghi âm cuộc thẩm vấn tràng giang đại hải của anh em an ninh ta với hai anh: Phạm Bá Hải và Nguyễn Ngọc Quang, truyền trên Internet mà vô cùng khâm phục cái tài vi phạm Hiến pháp của anh em ta là quá sức vĩ đại, cần phải thưởng cho anh em ta huân chương Hồ Chí Minh v́ cái công vi phạm Hiến pháp!

Anh em an ninh ta hỏi chuyện (chứ không phải hỏi cung, v́ anh Phạm Bá Hải và anh Nguyễn Ngọc Quang là những công dân tự do, không có tội) lại coi như ḿnh đang hỏi cung kẻ đă bị ṭa tuyên án là có tội là vi phạm Hiến pháp! Anh em không chịu làm giấy mời công dân lên “làm việc” v́ sợ có bằng cớ sau này lỡ công dân kiện th́ chối, nên chỉ gọi điện thoại sai anh Hải đến cơ quan an ninh “mần việc” là vi phạm Hiến pháp! Anh em làm việc mà không đeo bảng tên là vi phạm Hiến pháp! Anh em “làm việc” với công dân trong cơ quan an ninh mà mặc đồ dân sự là vi phạm Hiến pháp! Anh em làm biên bản mà không chịu cho người bị hỏi chuyện đang là công dân tự do một bản làm bằng là vi phạm Hiến pháp! Anh em dùng 5 người thay nhau “quần” một công dân tự do, mà “quần” suốt từ sáng sớm tới nửa đêm liên tục nhiều ngày là vi phạm Hiến pháp! Anh em quát tháo lên rằng: “chúng tôi sẽ khủng bố các anh!” là vi phạm Hiến pháp!

Anh em xưng ḿnh là công an của đảng là vi phạm Hiến pháp! V́ đọc kỹ Hiến pháp, chỉ thấy nói công an là công an nhân dân, phục vụ nhân dân, phục vụ Tổ quốc, Hiến pháp có nói anh em là công an của đảng bao giờ đâu! Anh em vô cớ bịa đặt chụp mũ bao nhiêu tội chết người cho anh Hải và anh Quang là vi phạm Hiến pháp! Anh em hỏi chuyện người ta - những công dân tự do mà liên tục ép cung, liên tục đe dọa là vi phạm Hiếp pháp! Anh em cật vấn đời tư của anh Hải, anh Quang là vi phạm Hiến pháp! Anh em cứ lặp đi lặp lại hàng ngh́n lần “tôi nói anh nghe!”, rằng “tội này anh phạm đúng không?” là vi phạm Hiến pháp!

Anh em vu khống hai anh Hải và Quang chống lại Tổ Quốc, chống lại nhân dân là vi phạm Hiến pháp! V́ anh Hải và anh Quang có chống lại Tổ Quốc bao giờ, thậm chí các anh ấy yêu đất nước ḿnh hơn ai hết. Hai anh này có cắt hàng ngh́n ki-lô-mét vuông đất và biển Việt Nam cho Tầu đâu, có kư giấy bán đảo Hoàng Sa cho Tầu bao giờ đâu mà anh em an ninh dám vu cáo hai anh này bán nước (tức chống Tổ Quốc)! Nghĩa là qua những cuốn băng ghi âm này, anh em an ninh đă biểu diễn tội vi phạm Hiến pháp từ A tới Z! Như vậy, theo đúng Hiến pháp th́ các anh em an ninh ta nhiều tội quá, cần phải bắt và truy tố đưa anh em ra ṭa chứ nào phải đưa các công dân làm đúng Hiến pháp là anh Hải anh Quang ra ṭa, như lời anh em đe dọa!?

Phần ba: Ai đă chôn chủ nghĩa cộng sản ở Việt Nam?