VN Và Cơn Lốc Toàn Cầu Hóa Hay Những Nỗi Nhục Tháng Tư 

 

 

 

PHAN VĂN SONG . Việt Báo Thứ Sáu

 

 

Tháng Tư là một tháng đầy đen tối, tủi nhục của Việt nam.

Tháng tư nhắc nhở cho mỗi chúng ta, người Việt tỵ nạn cộng sản, những ngày đau khổ của tháng tư năm 1975. H́nh ảnh những cơn mưa pháo bạo tàn xối xả xuống rừng người trốn chạy cộng sản trên con đường Đông tiến, từ Kontum về Qui nhơn; h́nh ảnh của bao người chết đuối khi bơi ra những chiếc tàu để tiến về Nam. Về Nam! Về SàiG̣n, về thủ đô, để may ra … nhưng, rồi Sài g̣n vẫn mất, rồi miền nam Việt nam vẫn rơi vào tay những người vô trách nhiệm, bao nhiêu h́nh ảnh bi hùng măi măi ám ảnh trong mỗi chúng ta..

 

Phải, những người vô trách nhiệm, từ ngày 30 tháng tư năm 1975, đă hoàn toàn thống trị Việt nam, đă đưa Việt nam, một Việt nam ḥa b́nh, không c̣n chiến tranh từ đấy, vào một tụt hậu kinh tế chưa từng có trong lịch sử cận đại Việt nam, kể cả một chuổi dài năm tháng khó khăn v́ những cuộc chiến thi nhau tiếp diễn suốt 3 thập niên.

 

Tháng tư năm nay, năm thứ 31 của những người cầm quyền vô trách nhiệm, và là một tháng tư ô nhục thêm lần nữa đến với dân tộc Việt nam.

Dân tộc Việt nam đă làm nên tội ǵ, mà nay, trên toàn thế giới, hai chữ Việt nam đang gieo vào đầu những người ngoại quốc bao nhiêu nghi kỵ ngờ vực, bởi v́ Việt nam hiện là một nước ăn gian, làm ăn cẩu thả, không tôn trong tiêu chuẩn quốc tế, lại c̣n “dumping” giá cả để cạnh tranh công ăn việc làm một cách bất chánh với những nước nhập cảng. Hàng da giày Việt nam bị đặt chung cùng loại với hàng da giày của những người đại bịp thế giới : Trung Cộng, bằng thứ giá cả ăn gian, khai rẻ để cạnh tranh và phá giá hàng Âu châu. Nỗi nhục cho quốc thể Việt nam đang bị xem như một nước chuyên môn ăn gian như nước Tàu cộng. Nhưng Tàu cộng c̣n có Đài loan, Singapore, Hồng Kông gỡ gạc, chứ Việt nam th́ cô đơn và bù trớt. Mà lỗi tại ai ? Nào phải lỗi ở công nhơn Việt nam, thứ công nhơn ăn lương vào hàng rẻ nhứt của thế giới ? Lương công nhựt ở Việt nam trung b́nh trên dưới 1 dollars một ngày. Chúng ta cũng nên nhớ, chuẩn quốc tế về nghèo đói là dưới 2 dollars một ngày /một người.

 

 Vừa qua, Nhà nước Việt nam thỏa thuận “tăng” mức lương tối thiểu ở Sài g̣n là 55 dollars một tháng, nhưng phải đóng góp thuế “xóa đói giảm nghèo” 10 dollars. Lạ nhỉ! Công nhơn đă nghèo mà c̣n phải bị đóng góp “xóa đói giảm nghèo”? C̣n cán bộ đảng viên giàu nứt đố đổ vách, chơi cá độ thua bạc triệu sao không đóng góp“xóa đói giảm nghèo”? Nhưng thực sự có phải trả lương nhỏ cho công nhơn giúp giá thành hàng hóa rẻ để dễ dàng xuất cảng bị gọi là “dumping” đâu?

 

Nhơn công Việt nam đang bị Nhà nước và Đảng Cộng sản Việt nam hù dọa là v́ Liên Hiệp Âu châu phạt vạ, từ nay sẽ tăng thuế nhập cảng hàng da giày 20% làm cho các nước tư bản đầu tư sẽ bỏ Việt nam đi đầu tư nơi khác, rẻ hơn. Các bạn bè chúng tôi, người viết bài, than phiền: “Hàng hoá Việt nam bị Liên hiệp Âu châu tăng thuế nhập cảng sẽ làm tư bản bỏ Việt nam, bởi từ nay, hàng việt nam sẽ quá mắc, và chắc chắn Việt nam sẽ không cạnh tranh nỗi với các nước sản xuất khác, v́ Việt nam không có chánh sách “trợ giá”.Việt nam chỉ có làm gia công cho các hảng lớn: Adidas, Nike ... Không có hàng Việt nam làm một ḿnh. “Dumping” giá là không phải Việt nam mà do Nike. Như vậy Liên Hiệp Âu châu quá xử ép Việt nam”?.

 

Năm 2003, chúng tôi có dịp gặp lại một người bạn cũ làm Giám đốc một ngân hàng … của Pháp. Cũng như những ngân hàng Pháp khác, ngân hàng này quản lư tiền do những tài trợ giúp đỡ song phương của chánh phủ Pháp cho chánh phủ Việt nam.

 

Ông bạn giám đốc Ngân hàng … cho biết năm ấy, 2002/2003, ông quản lư một ngân khoản khổng lồ cho những tài trợ xây dựng kiến thiết có tánh cách phát triển kinh tế trong chương tŕnh phát triển kinh tế đặc biệt ở vùng SàiG̣n. Ông kể, phần đông những dự án đều mù mờ về cách đánh giá tiền. Dự án viết không rơ ràng, nếu nhơn viên ngân hàng đào sâu vấn đề th́ được trả lời không mặc cảm, rằng “phải có những chi phí lót đường cho: chủ tịch phường, chủ tịch xă, chủ tịch nầy, thủ trưởng nọ…”. Ông bạn giám đốc ngân hàng ước lượng với chúng tôi, con số “khai báo thành thật đă là khoảng trên dưới 20% của tổng số ước lượng dự án.., chưa kể những ước lượng mù mờ…”. 

 

Tôi hỏi, trong trường hợp anh đ̣i hỏi phải có những ước lượng rơ ràng, nếu không anh không tháo khoán? Tôi được ông bạn Giám đốc trả lời: “…tôi bị các sức ép từ nhiều phía, phía Việt nam, dĩ nhiên bằng những mua chuộc mời tiệc liên hoan, quà cáp cho bà vợ, chụp h́nh lén để vu cáo những quá trớn về đạo đức, những sửa chữa trong nhà, xe cộ, dễ dăi đi lại, quên không đưa hóa đơn … những cái ấy cũng dễ tránh, v́ anh từ chối dễ dàng. Nhưng anh c̣n bị các sức ép chánh trị, một do phía Ṭa Đại sứ Pháp khuyên nên “thông cảm và giúp đỡ Việt nam, đừng đ̣i hỏi khó khăn về mặt kỹ thuật, bởi lẽ Việt nam c̣n thơ ấu trong những tính toán quá kỹ thuật? Vả lại, Việt nam đang t́nh trạng chưa cất cánh phát triển nên vẫn c̣n có những ước lượng mất mát không kiểm soát”. Ngoài sức ép của cơ quan Đại sứ Pháp, anh c̣n bị sức ép của chính ngân hàng của anh … v́ vậy, sau 18 tháng, anh xin trở về Pháp, và anh giữ măi kỷ niệm hăi hùng của những ngày tháng làm việc ở Việt nam”. Anh cho biết cảm tưởng của anh là Việt nam đáng yêu, dân Việt nam đáng quư nếu không có những nhơn viên công lực và hành chánh Việt nam. Anh không muốn nói ra “t́nh trạng và năo trạng tham nhũng”. 

 

Ngày nay, Liên Hiệp Âu châu đánh giá Việt nam ăn gian kê khai giá thành rẻ để cạnh tranh, Nhà nước Việt nam“trợ giá” để tạo giá thành rẻ. Thật là nhục! Giá công nhơn ở Việt nam thuộc vào loại rẻ nhứt thế giới. Chỉ giá nhơn công rẻ cũng đủ giúp giá hàng Việt nam xuất cảng rồi. Ăn gian chi nữa. Ăn gian ở đây là những công nghiệp quốc doanh được bù lỗ bằng không đánh giá xăng dầu, năng lượng xử dụng cho giá thành thấp để sản xuất hàng xuất cảng.

 

Thí dụ, khi thầu gia công cho Nike, chấp nhận khoán với Nike là 10 dollars một đôi giầy loại A, giá công nhơn là…, giá sản xuất là… nhưng trong phần sản xuất có nhiều khâu mua “phần làm tại chỗ”: như đế giày, mũi giày và dây giày làm tại Việt nam, để chứng tỏ là Việt nam sản xuất 20% sản xuất. Việt nam ra giá bán lại cho Nike, ba món trị giá 50% đôi giầy, phần c̣n lại do Nike VN sản xuất là công nhơn Nike VN lắp ráp, kiểm soát, vào hộp (hộp cũng do Việt nam sản xuất in, ấn). Tổng cộng 10 dollars giao cho Nike đến cảng Sài g̣n. Qua Pháp, Nike bán lại người tiêu dùng 40 /50 dollars một đôi. Đó là đôi giầy Nike gia công tại Việt nam, Nike không cần biết có trợ giá, nhưng khi những hảng làm đế giày, làm dây giày, làm mũi giày, làm hộp, in, ấn giao khoán 5 dollars mà không chi tiết là chắc chắn có tài trợ, v́ ai cũng biết, các công ty quốc doanh đều làm ăn thua lỗ và được chánh phủ bù lỗ cuối năm. Hễ có bù lỗ là có trợ giá. Mà bù lỗ đó là bù lỗ cho một Công ty quốc doanh đang bị cán bộ quản lư đụt khoét, tham nhũng, ăn cắp vật liệu sản xuất hay quản lư kém, c̣n công nhơn viên của các công ty ấy vẫn bị trả lương chết đói (khoảng 35/40 dollars hàng tháng).

 

Cái nhục là ngày nay, buôn bán th́ bị mang tiếng bán mắc, phải trợ giá bù lỗ để cạnh tranh, nhưng công nhơn lại không được hưởng. Đấy là cái nhục thứ nhứt,

Nỗi nhục thứ hai, cũng trong tháng tư này, Ngân hàng Quốc tế (World Bank) đang đ̣i điều tra về những thất thoát lạm dụng tiêu xài vô trách nhiệm những quỹ tài trợ giúp đỡ trong chương tŕnh ODA (Official Development Assistance). Khi người ngoại quốc nghe nói đến những tên như Bùi Tiến Dũng và đồng bọn chơi cá độ đă thất thoát hàng trăm triệu dollars, ai ai cũng lắc đầu khinh bỉ. Nước Nhựt đ̣i phải đặt lại vấn đề viện trợ, nước Anh cũng thế...

 

Theo thiển ư, chúng tôi đề nghị xử bắn tất cả những tội phạm vự án PMU 18. Chúng tôi cũng đề nghị quư vị ủy viên trung ương Đảng Cộng sản cầm quyền, mỗi người tự nguyện đóng 20% tài sản của ḿnh vào quỹ xóa đói giảm nghèo. Những vị Dân biểu và những ủy viên trung ương Mặt trận Tổ quốc đóng 10% tài sản ḿnh.

 

 Nói nhỏ mà nghe: này quư vị đảng viên Đảng Cộng sản hủ hóa ơi! Các nước tây phương không để các người bị bắn đâu? Dân da trắng đàng hoàng lắm, nhưng với anh Tàu cộng, quư vị sẽ lănh đủ, v́ chuyên bán“đồ dét” (pièces) con người, tức là lục phủ ngũ tạng, tay, mắt, mũi, họng của người chết, nên Tàu cộng xử bắn lẹ lắm, nhờ đó, thị trường “đồ phụ tùng con người” rất thịnh hành.

 

Nếu các Đảng viên giàu hàng tỷ ở Việt nam dám cúng 20% tài sản của ḿnh th́ mới xứng đáng là đảng viên Đảng cầm quyền và chắc chắn sẽ được người Âu Mỹ nể phục. Và đây cũng là một việc làm đáng khen, nên đưa vào chương tŕnh của Đại hội Đảng.

 

 Bị chê ăn gian giá cả, bị chê đục khoét công quỹ và tiền quốc tế tài trợ, đó là hai cái nhục.

Cái nhục thứ ba, Mỹ đang buộc Việt nam phải thả tù nhơn chánh trị mới được hưởng quy chế“ ân huệ đặc biệt buôn bán”. Thật nhục ! Những người thống trị nước Việt nam từng hoa ngôn xảo ngữ là độc lập tự chủ mà phải uốn lưng xin người cho hưởng chế độ đặc biệt buôn bán!

 

Cái nhục thứ tư, đang tạo một hài kịch kiện nước Mỹ rải chất độc màu da cam để được bồi thường. Bồi thường tiền cho ai? Ai là nạn nhơn, từ 1972 đến nay, trên ba mươi năm, Bà Dương Quỳnh Hoa, nạn nhơn số một cũng đă chết. Phải chăng cán bộ nào đó cần tiền để chơi cá độ?!

 

Nỗi nhục thứ năm, trong cơn lốc Hoàn Cầu Hóa ngày nay, Việt nam đáng lư phải sáng suốt lựa chọn một thế đứng chánh trị hợp thời, hợp cảnh, nhưng vẫn bị Trung Cộng vĩ đại gởi bốn phái đoàn sang liên tục trong ṿng một tháng để uy hiếp, ép buộc Đảng Cộng sản Việt nam phải sắp đặt những tên múa rối theo đúng ư muốn của thiên triều. Như vậy, dĩ nhiên, mai này, Đảng cầm quyền Việt nam phải làm c̣ mồi cho Trung Cộng và dân Việt nam thêm lần nữa bị cưỡi cổ.

 

Ngày 19 tháng tư nước Việt nam chúng ta sẽ trở thành An Nam Đô hộ Phủ. Những Nông Đức Mạnh, Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn phú Trọng sẽ là những quan Mậu Tài của thời Sĩ Nhiếp. 

 

31 năm dài dằng dặc những tháng tư đầy uất nhục!

Nước Việt nam sẽ bị xóa tên trên bản đồ thế giới nếu vẫn c̣n những người vô trách nhiệm trị v́.

Trung Cộng cần cửa ngơ ra Ấn Độ Dương nên đă xơi tái Miến Điện (Miến Điện quân phiệt sẵn sàng đứng ngoài ṿng pháp luật và đạo đức của những tổ chức quốc tế để vừa ḷng Trung Cộng).

 

Trung Cộng muốn có cửa ngơ ra Vịnh Thái Lan, nên đang dọn cổ xơi tái Lào và Campuchia để được cảng Thành phố Sihanouk (Sihanouk ville),

Trung Cộng muốn kiểm soát hành lang Nam Thái b́nh Dương, nên đang biến Việt nam thành An nam Đô hộ Phủ.

Singapore chịu ảnh hưởng Tàu (Người gốc Tàu cầm quyền) sẽ không làm hại Trung cộng.

 

Thế là:

Eo Malacca sẽ là eo Tàu, vận chuyển tiếp liệu của Tàu sẽ an toàn. (Ba cửa ngỏ: Ấn độ Dương, Vịnh Thái lan, eo Malacca và hành lang Nam hải! (lạ nhỉ! Biển Việt nam mà bị Tây và Mỹ gọi là Mer de Chine hay China Sea!)

Các dân tộc Miến điện, Ai lao, Campuchia, Mă lai Á, Inđônêxia nghĩ sao?

Dân tộc Việt nam nghĩ sao?

Một ngàn năm đô hộ Tàu (đến năm 900 – Ngô Quyền)

Một ngàn năm sống tương đối tự chủ (Đinh – Lê – Lư - Trần –Lê - Nguyễn, đến 1885)

Từ nay, có lẽ sẽ 1000 năm An Nam Đô hộ phủ?!.

Cơn lốc Hoàn Cầu Hóa hay Cái Nhục của những người đang quỳ gối trước Bắc kinh.

Hồi nhơn Sơn, Tháng Tư đen, lần nhục thứ 31