Nh́n Lại Kết Quả Bầu
Cử
Vũ Linh
Việt
Báo Thứ Tư
...bánh vẽ ông Obama đưa
ra trông quá ngon, hơn một nửa dân Mỹ
muốn thử...
Ứng viên Dân Chủ Barack
Obama đă thắng cử. Chiến thắng của ông
rơ ràng, không ai có thể đặt bất cứ câu
hỏi nào hết. Ông thắng với hơn 65 triệu
phiếu, hay gần 53%, hơn ông McCain gần 8
triệu phiếu. Đây là những con số kỷ lục.
Năm 2000, Al Gore thắng Bush 500,000
phiếu nhưng thua phiếu cử tri đoàn. Năm
2004, Bush thắng Kerry với 3 triệu phiếu.
Trong lịch sử cận đại Mỹ, chỉ có một
tổng thống duy nhất là Jimmy Carter đă
thu được hơn 50% tổng số phiếu, với
50,1%, thua xa Obama.
TNS Obama có những lợi thế to lớn ngay
từ đầu. Nghĩ cho cùng, những lợi thế này
quá lớn và bất chấp mọi cố gắng, ông
McCain vẫn không vượt qua nổi.
Công bằng mà nói, khi lựa TNS John
McCain, đảng Cộng Ḥa đă lựa ứng viên
mạnh nhất của họ. Trong hàng ngũ các ứng
viên Cộng Ḥa chạy đua sơ bộ, không ứng
viên nào khác có tư thế mạnh bằng ông
McCain. Nhưng hiển nhiên là ứng viên
mạnh nhất của Cộng Ḥa trong t́nh huống
hiện nay cũng vẫn chưa đủ để vượt qua
những mô đất quá lớn trước mặt.
Đây là lúc chúng ta có thể kiểm điểm lại
những lợi thế rơ ràng của ông Obama.
Phải nói ngay là có khá nhiều yếu tố đă
đưa ông Obama đến chiến thắng. Chúng ta
sẽ không thể vào chi tiết hết được.
Có hai yếu tố hết sức quan trọng, mà
thật sự không có tính cách quyết định
nên khỏi cần phải bàn nhiều. Đó là các
vấn đề tiền và sự thiên vị của truyền
thông.
Ông Obama đă "lấy tiền đè người", tung
ra hơn bẩy trăm tỷ để
"mua" Ṭa Bạch Ốc
thật. Nhưng vấn đề là đây không phải là
tiền túi của ông, mà là tiền thiên hạ
yểm trợ. Nếu ông McCain có được số tiền
đó th́ ông cũng sẽ không ngần ngại dùng
tiền để mua Ṭa Bạch Ốc như Obama thôi.
Do đó, vấn đề cần xét là tại sao có sự
yểm trợ mạnh mẽ đó.
Sự thiên vị của truyền thông đối với các
ứng viên cấp tiến không phải là chuyện
mới lạ, mà đă có từ cả nửa thế kỳ nay.
Nhưng các ông Nixon, Reagan, Bush (cha),
Bush (con) đều đă vượt qua được khó khăn
ấy. Vấn đề là tại sao McCain không vượt
qua được.
LỢI ĐIỂM # 1: DI SẢN CỦA TT BUSH
Lịch sử cho thấy dân Mỹ là thứ dân ngồi
không yên, luôn luôn t́m cái mới lạ để
tiến lên chứ không bao giờ chịu đứng yên
một chỗ, chứ đừng nói là de lui. Rất ít
khi một đảng được nắm quyền quá hai
nhiệm kỳ. Một biệt lệ xẩy ra khi Phó
tổng thống Bush (cha) được đắc cử tiếp
theo tám năm của TT Reagan. Chẳng qua v́
sự thành công đặc biệt của TT Reagan
thôi. Ngay cả Al Gore cũng không giữ
quyền được sau tám năm tương đối thành
công của TT Clinton.
Bây giờ, sau tám năm của Bush, dân Mỹ
muốn thay đổi.
Ư muốn thay đổi năm nay mạnh hơn bất cứ
lúc nào khác v́ triều đại của Bush là
một chuỗi dài khó khăn ngay từ những
ngày đầu vừa chân ướt chân ráo dọn vào
ṭa Bạch Ốc, cho đến ngày thu xếp đồ đạc
về quê Texas. Chưa hết cơn khủng hoảng
thị trường chứng khoán �dot.com� th́ lại
gặp vụ khủng bố tấn công 9/11. Rồi đến
cuộc chiến Afghanistan và Iraq. Vài
tháng trước khi về quê, lại bị vụ khủng
hoảng tài chánh. Nội bộ đảng Cộng Ḥa
th́ hết x́-căng-đan về gái và trai, đến
lem nhem tham nhũng trong đám dân biểu
nghị sĩ. Và cả hai, ông Bush và đảng
Cộng Ḥa bên Quốc hội, đều xài tiền như
nước!
Dân Mỹ chán ngấy mấy ông Cộng Ḥa đến
tận cổ. Mà ông McCain cũng không chứng
tỏ được ông có khả năng hay ư chí muốn
tách xa khỏi TT Bush.
LỢI ĐIỂM # 2: KHỦNG HOẢNG TÀI CHÁNH
Dân Mỹ vẫn có thành kiến đảng Dân Chủ là
đảng của nhà nghèo và trung lưu, đảng
của Nhà Nước bao che cho dân, lo cho họ
nhiều hơn là đảng Cộng Ḥa, là đảng của
dân nhà giàu, của tài phiệt. Tám năm
thống trị của �tài phiệt Cộng Ḥa� theo
lập luận của phe Dân Chủ đă đưa đến t́nh
trạng khủng hoảng nhà cửa, khủng hoảng
ngân hàng, trực tiếp đe dọa nhà cửa, và
công ăn việc làm, đời sống hàng ngày của
dân nghèo và trung lưu.
Cho đến giữa tháng Chín, cuộc chạy đua
vẫn ngang ngửa. Rồi cái mà truyền thông
gọi là �bất ngờ Tháng Mười� nổ bùng từ
tháng Chín qua những xáo trộn của thị
trường chứng khoán, những cảnh các đại
ngân hàng liên tục xập tiệm, cảnh Nhà
Nước tung hàng trăm tỷ tiền thuế của dân
ra để cứu vớt các tài phiệt - cho dù
h́nh ảnh đó là sai hoàn toàn- đă làm dân
Mỹ tránh xa Cộng Hoà và gần lại với Dân
Chủ hơn. V́ họ nghĩ Dân Chủ cũng là đảng
có khả năng điều hành kinh tế giỏi hơn
đảng Cộng Ḥa là đảng mạnh hơn về quốc
pḥng và an ninh.
Chính ông McCain c̣n củng cố thành kiến
này khi thú nhận ông cũng không rành về
vấn đề kinh tế cho lắm. Chẳng hiểu ông
quá thật thà hay quá lẩm cẩm. Có khi là
cả hai!
Bây giờ là lúc đời sống kinh tế là vấn
đề sinh tử trước mắt. Hai phần ba dân Mỹ
cho rằng kinh tế là ưu tư hàng đầu của
họ. Do đó cũng là lúc trao con thuyền
quốc gia cho Dân Chủ. Thêm vào đó, tâm
lư quần chúng, như bầy con trẻ, là khi
gặp khó khăn th́ dễ có ư nương tựa vào
Nhà Nước hơn. Bây giờ t́nh h́nh rối beng,
nên lập trường của phe Dân Chủ, gia tăng
sự can thiệp của Nhà Nước, được chấp
nhận dễ hơn.
LỢI ĐIỂM # 3: MÀU DA ĐEN
Các báo cấp tiến một mặt ca tụng cuộc
bầu cử năm nay có tính cách lịch sử v́
là lần đầu tiên một ứng viên da đen làm
đại diện cho một chính đảng và có hy
vọng vào Ṭa Bạch Ốc. Mặt khác họ cũng
rao giảng trong cuộc chạy đua này rằng
màu da của ứng viên không là yếu tố quan
trọng. Hai mệnh đề hoàn toàn trái ngược!
Nếu màu da không là vấn đề th́ sao lại
coi chuyện ông Obama làm tổng thống là
biến cố lịch sử?
Nếu không phải v́ màu da th́ làm sao
giải thích 97% dân da đen ùn ùn bỏ bà
Hillary, vợ của người đă từng được dân
da đen gọi là "Tổng thống da đen đầu
tiên", để chạy theo Obama? Ông Obama đă
làm ǵ cho dân da đen để được sự hậu
thuẫn đó?
Thật ra, màu da của ông Obama đă là một
yếu tố cực kỳ quan trọng.
Không phải v́ lá phiếu ông thu được từ
khối dân da đen. Từ thời TT Johnson đến
giờ, khối dân da đen luôn luôn bỏ phiếu
cho ứng viên Dân Chủ với tỷ lệ trên dưới
90%, bây giờ ông Obama có được 97% phiếu
của dân da đen cũng không có ǵ đáng nói.
Người ta cũng để ư thấy ông Obama lại
thua tại tất cả những tiểu bang nhiều
dân da đen tại miền Nam. Rơ ràng là ông
Obama đă thắng nhờ phiếu của dân da
trắng trung lưu tại các tiểu bang bản lề
vùng đại hồ, và dân da trắng trẻ và trí
thức khắp nơi, chứ không phải nhờ phiếu
dân da đen.
Một số lớn những thành phần trẻ và trí
thức không để ư đến màu da của Obama
thật. Nhưng không ít người vẫn mang mặc
cảm kỳ thị và tội lỗi nên đă bỏ phiếu
cho ông để hoặc là chuộc lỗi, hoặc là
chứng minh ḿnh đă văn minh hơn.
Và yếu tố quan trọng nữa là màu da đen
đă trở thành bức b́nh phong làm bia đỡ
đạn cho ông Obama. Bất cứ lời chỉ trích
hay đặt vấn đề nào của phe Cộng Ḥa cũng
được biến ngay thành chuyện kỳ thị da
màu. Làm cho ông McCain nhiều khi há
miệng không được. Thậm chí có lúc lại
c̣n phải ra mặt bênh vực Obama, là người
đàng hoàng, đáng phục chứ không đáng sợ.
LỢI ĐIỂM # 4: THÔNG ĐIỆP KHÁC BIỆT
TNS Obama là người không có quá tŕnh.
Do đó thông điệp của ông bắt buộc phải
là những hứa hẹn về tương lai. TNS
McCain trái lại có quá tŕnh dầy cộm, và
ông luôn luôn nhắc nhở mọi người về
những thành tích đó.
Kết quả thực tế là người ta nghe một
thanh niên trẻ nói về những hứa hẹn cho
một tương lai đẹp đẽ, và một ông già cứ
nhắc lại những chuyện oai hùng quá khứ.
Thông điệp của Obama cũng là
"thay đổi
toàn diện", một thứ cách mạng ôn ḥa
trong dân chủ. Trong khi thông điệp của
McCain là cải cách, chống tham nhũng và
thối nát của Hoa Thịnh Đốn. Trước những
khủng hoảng liên tục đe dọa đến nhà cửa,
việc làm, và túi tiền của người dân,
tham nhũng ở thủ đô là chuyện quá nhỏ,
dân Mỹ không để ư tới.
Ông Obama cũng giữ vững chiêu bài duy
nhất: "Thay Đổi và Hy Vọng" từ đầu đến
đuôi, luôn luôn nói về tương lai lâu dài
cho cả thế hệ trẻ.
Trong vấn đề này, ông McCain rơ ràng đă
thua xa. Thông điệp của ông thay đổi
thường xuyên. Từ sự thiếu kinh nghiệm
của Obama, đến Iraq; lúc th́ chống tham
nhũng ở Hoa Thịnh Đốn, lúc th́ nêu vấn
đề thuế; hết la hoảng vụ mục sư Wright
th́ lại tung hô Joe The Plumber; từ tay
khủng bố Bill Ayers đến chủ trương tái
phân lợi tức từ dân giàu cho người nghèo
nhuốm mùi xă hội chủ nghĩa,
McCain không có sự tập trung vào một chủ
đích rơ rệt, khiến cho phe đối lập có
thể mô tả ông như một người theo cơ hội
chủ nghĩa, nói và làm lung tung, miễn
sao cá nhân ḿnh thắng được th́ thôi.
Vẫn bận rộn t́m kiếm lư do để thuyết
phục người ta bỏ phiếu cho ḿnh. Khác
với Obama là có một viễn kiến lâu dài
cho đất nước.
Cũng không ai phủ nhận được biệt tài nói
rất giỏi, rấy hay, rất có lư, rất hùng
hồn của ông Obama không cần biết nói sai
hay nói đúng, nói láo hay nói thiệt.
Trong xă hội tân thời, có hai nghề cần
miệng lưỡi nhất, đó là luật sư và chính
trị gia. Không có miệng lưỡi th́ đừng hy
vọng chen chân vào những nghề này! Oabma
là luật sư đi làm chính trị, là hợp cách!
LỢI ĐIỂM # 5: GUỒNG MÁY VẬN ĐỘNG TRANH
CỬ
Ông Obama bị chỉ trích là không có một
chút kinh nghiệm về quản lư. Ông phản
ứng bằng cách khoe tài quản lư cuộc vận
động tranh cử của ông. Thoạt nghe th́
thấy như căi chầy căi cối. Nhưng nh́n
lại cho kỹ, sự thành công của ông một
phần rất lớn là nhờ tổ chức vận động bầu
cử hầu như tuyệt hảo của ông.
Từ đầu đến đuôi, rất quy mô, rất hiệu
quả, rất kỷ luật.
Ngay từ đầu, ông đă thành công trong
giai đoạn khó khăn nhất: hạ được bà
Hillary và cả guồng máy chính trị của
đảng Dân Chủ.
Ông tạo ra được một sự hậu thuẫn gần như
cuồng tín trong giới trí thức khá giả và
trẻ, chẳng những thu được tiền mà c̣n
thu được tài năng về thông tin điện toán
của họ để dùng trong cuộc chạy đua. Cuộc
vận động tranh cử của Obama đă là một
chiến dịch tiếp thị chính trị -political
marketing- quy mô, tân tiến, tốn kém, và
vĩ đại chưa từng thấy.
LỢI ĐIỂM # 6: NHỮNG SAI LẦM CỦA ÔNG
MCCAIN
Đă vậy, ông McCain cũng đă phạm phải
nhiều lỗi lầm nghiêm trọng trong cuộc
chạy đua với ông Obama.
Lỗi lầm lớn nhất có lẽ là đă tấn công
ông Obama không đúng chỗ, không trúng tử
huyệt.
TNS Obama có hai nhược điểm lớn nhất là
quá tŕnh quá mong manh, và lập trường
thiên tả nhất trong các ứng viên tổng
thống từ trước đến nay. Đúng ra, đây
phải là mũi dùi tấn công của phe Cộng
Ḥa. Trong cuộc chạy đua với ông Obama,
bà Hillary đă tung ra cái quảng cáo gọi
là �ba giờ sáng�. Đại ư th́ bà đặt vấn
đề nếu nửa đêm, ba giờ sáng, có một biến
cố khẩn cấp liên quan đến vấn đề an ninh
quốc gia, th́ ông Obama đă sẵn sàng chưa?
Đây là lập luận nặng kư nhất của Hillary
đánh Obama, và ngay sau đó, hậu thuẫn
của Obama rớt đài mau chóng tại Ohio,
Pennsylvania, Virginia, v́ mọi người
thấy rơ Obama chưa sẵn sàng. Chỉ tiếc
cho bà Hillary là quảng cáo tung ra quá
muộn, sau khi Obama đă nắm chắc số phiếu
cử tri cần thiết để loại bà.
Nếu so với bà Hillary th́ ông McCain c̣n
có tư thế sẵn sàng trả lời chuông điện
thoại vào lúc ba giờ sáng hơn bà Hillary
rất xa. Vậy mà v́ lư do nào đó, ông đă
không khai thác yếu tố quan trọng này.
Đă vậy, ông lại tự phá đi cái lập luận
trẻ tuổi thiếu kinh nghiệm chống Obama
này khi lại chọn bà Palin đứng cùng liên
danh. Bà thống đốc này c̣n trẻ hơn Obama
và có quá tŕnh mỏng manh không thua ǵ
ông Obama. Làm cho ông McCain không thể
dùng lập luận �ba giờ sáng� được nữa.
Điểm yếu thứ hai của Obama là lập trường
cấp tiến thiên tả, nói như Obama nói là
�san sẻ sự giàu có�. Lập trường này nghe
rất nặng mùi xă hội chủ nghĩa, đi ngược
lại những giấc mộng tự lực cánh sinh, tự
do làm giàu của đại đa số dân Mỹ, kể cả
thành phần tiểu thương. Quan trọng hơn
nữa, đây là vấn đề liên hệ trực tiếp đến
túi tiền của thiên hạ trong những ngày
kinh tế bất ổn. Vấn đề đóng thuế cực kỳ
quan trọng, nhưng ông McCain không giải
thích rơ ràng một cách cụ thể và dễ hiểu
cho mọi người, mà cứ lập đi lập lại lập
luận tổng quát ông Obama sẽ tăng thuế,
trong khi ông Obama nói rất rơ ràng minh
bạch là ông sẽ cắt thuế cho 95% dân Mỹ.
Ông McCain thực sự phải đợi đến lúc anh
Joe The Plumber xuất hiện với câu hỏi
giản dị của anh th́ mới xác định được
lập trường về thuế của ông một cách rơ
ràng hơn, tạo sự chú ư của dân Mỹ nhiều
hơn.
Nhưng cũng không khác ǵ quảng cáo
"ba
giờ sáng" của bà Hillary, ông đă t́m ra
vũ khí quá muộn.
Một yếu tố quan trọng khác đă không được
ông McCain chú tâm ngay từ đầu.
Trong t́nh thế hiện tại, rất có nhiều hy
vọng đảng Dân Chủ sẽ thắng lớn tại Quốc
hội, thậm chí có thể c̣n chiếm được đa
số tuyệt đối kiểm soát được cả Hạ Viện
lẫn Thượng Viện. Với sự đắc cử của
Obama, đảng này sẽ nắm luôn Hành Pháp.
Trong vài năm tới, sẽ có ít ra là hai
hay ba thẩm phán Tối Cao Pháp Viện về
hưu. Với một tổng thống Dân Chủ và một
quốc hội Dân Chủ, thế nào những thẩm
phán này cũng sẽ được thay thế bằng
những thẩm phán �phe ta�. Như vậy cả ba
ngành Lập Pháp, Hành Pháp, và Tư Pháp,
sẽ đều do một đảng kiểm soát trọn vẹn.
Thêm vào đó, giới truyền thông cũng đă
hoàn toàn chui vào trong mền của ông
Obama rồi.
Đây là một t́nh trạng tập trung tất cả
tứ quyền (hành pháp, lập pháp, tư pháp
và báo chí) trong một phe, cực kỳ tai
hại, v́ Dân Chủ sẽ có dịp thao túng toàn
diện chính trường Mỹ, để lại những chính
sách thiên tả có ảnh hưởng rất lâu dài.
Tốt hay xấu th́ chưa biết, mà chỉ biết
là guồng máy chính quyền sẽ không c̣n sự
cân bằng và kiểm soát lẫn nhau nữa. Chưa
nói tới việc ban tranh cử của Obama sẵn
sàng trừng phạt đài truyền h́nh nào nêu
câu hỏi hóc búa và hứa hẹn vận động Quốc
hội làm luật đóng cửa các đài phát thanh
địa phương, vốn có lập trường và quần
chúng bảo thủ hơn.
Đây phải là điểm mà ông McCain phải nhấn
mạnh ngay từ đầu, nhưng lạ lùng thay,
không ai nghe ông McCain rung chuông báo
động ǵ hết.
Thay v́ chú tâm vào các vấn đề thực sự
quan trọng nêu trên ngay từ đầu, ông
McCain lại tập trung mũi dùi tấn công
vào những chuyện thật sự? lăng nhách, có
tính cách cá nhân, không liên hệ trực
tiếp đến đời sống của cử tri, chẳng gây
tác động ǵ, mà chỉ thấy dân Mỹ nhún vai.
Ông McCain tố ông Obama có liên hệ với
guồng máy chính trị bẩn thỉu Chicago.
Chính trị gia nào mà không có liên hệ
với một guồng máy chịnh trị bẩn thỉu?
Ông tố Obama có liên hệ với tài phiệt
Rezko đang bị ra ṭa. Th́ chính ông
McCain cũng từng liên hệ với tài phiệt
Keating đă từng bị tù. Ông tố Obama có
liên hệ với cựu khủng bố Bill Ayers,
nhưng đó là chuyện của thời thập niên 60
khi chống chiến tranh Việt Nam là chuyện
b́nh thường. Không ai tin Obama là một
tên khủng bố.
V́ không nói về chính sách mà đánh cá
nhân nên McCain bị truyền thông tố là
chơi bẩn. Uy tín của ông bị sứt mẻ nặng
nề.
LỢI ĐIỂM # 7: SỰ CHỌN LỰA BÀ SARAH PALIN
Thêm vào đó, nghĩ cho cùng việc ông
McCain lựa bà thống đốc Sarah Palin cũng
đă là một sai lầm chiến lược quan trọng.
Không phải v́ bà này là một mụ nhà quê
ngớ ngẩn như truyền thông cấp tiến mô tả.
Bà Palin chắc chắn đă gây chấn động và
huy động tinh thần khối bảo thủ như
McCain mong đợi thật. Bà thu hút được lá
phiếu cơ sở và sau khi thất cử vẫn được
64% đảng viên cho rằng sẽ là lănh tụ
Cộng Hoà trong tương lai (so với 12% hay
11% của các nguyên thống đốc Mitt Romney
hay Mike Huckabee). Nhưng cái lợi này
nhỏ hơn cái hại lớn.
Ông Obama từ trước đến giờ không ăn bứt
được v́ thiên hạ vẫn c̣n nhiều câu hỏi
rất lớn đối với ông. Ông là ai, lập
trường thế nào? Khả năng ra sao? Kinh
nghiệm ở đâu? Bất ngờ ông McCain chọn bà
Palin, một người không ai biết đến, cũng
chẳng có kinh nghiệm ǵ ghê gớm. Như đă
bàn ở trên, ông McCain mất ngay cái vũ
khí �kinh nghiệm� để dùng chống Obama.
Nhưng quan trọng hơn nữa, tất cả các câu
hỏi đặt ra cho Obama bây giờ được chuyển
qua bà Palin, dĩ nhiên với sự tiếp tay
tích cực của truyền thông. Người ta đặt
câu hỏi về bà Palin nhiều hơn là lo sợ
về ông Obama. Dù sao th́ ông Obama, sau
gần hai năm tranh cử, đă trở thành một
khuôn mặt quen thuộc hơn khuôn mặt mới
toanh của bà Palin.
Số phiếu bà Palin huy động được trong
khối bảo thủ cuối cùng th́ cũng chưa
bằng số phiếu của các thành phần phụ nữ
và độc lập nghi ngờ bà mà chạy qua bên
kia! Qua những câu hỏi ấy, người ta cũng
đâm ra nghi ngờ sự tính toán của ông
McCain và khả năng xét đoán của ông luôn.
LỢI ĐIỂM # 8: Ư TRỜI!
Cách đây một năm, ưu tư lớn nhất của dân
Mỹ là cuộc chiến Iraq và vấn đề an ninh
nội bộ chống khủng bố. Ông McCain hưởng
lợi lớn v́ ông là người được dân Mỹ tin
tưởng có khả năng và kinh nghiệm cần
thiết để ứng phó với các vấn đề quốc
pḥng an ninh. Cách đây nửa năm, giá dầu
xăng tăng vùn vụt. Ông McCain kêu gọi
khoan mỏ dầu mới và được ngay sự đồng ư
của hơn hai phần ba dân Mỹ.
Ngày nay, nhờ sự thành công của kế hoạch
đôn quân của TT Bush, t́nh h́nh Iraq
lắng dịu, tin tức Iraq biến khỏi mặt báo.
Giá xăng cũng đột ngột rớt từ hơn bốn đô
xuống c̣n khoảng hai đô một ga-lông.
Chẳng ai thắc mắc chuyện khoan mỏ dầu
nữa.
Hai lợi thế then chốt của ông McCain bất
ngờ biến mất.
Trong khi đó, cuộc khủng hoảng tài chánh
nổ bùng ra. Mà trong đầu người dân Mỹ,
kinh tế tài chánh chính là sở trường của
đảng Dân Chủ.
Bảo sao sự hậu thuẫn của ông McCain
không rớt? Ư trời?
Cuối cùng th́ bánh vẽ ông Obama đưa ra
trông quá ngon, hơn một nửa dân Mỹ muốn
thử. Bốn năm tới sẽ là thời gian chúng
ta xem tài làm bánh thật của tổng thống
Obama. Giới truyền thông và những người
ủng hộ Obama đang say sóng, vui mừng
nhẩy múa, nhưng giới kinh tế tài chánh
có vẻ dè dặt hơn nhiều. Trong hai ngày
ngay sau khi TNS Obama đắc cử tổng thống,
thị trường chứng khoán rớt ngay 1.000
điểm, 10%. Kinh tế Mỹ mất 1.500 tỷ
(9-11-08).