AMERICA'S ACUPUNCTURE POINTS
PART 1: Striking
the US where it hurts
By Victor N Corpus
Dịch và cước chú: Phạm Văn Bân
Victor N Corpus is a retired bridadier general
of the Armed Forces of the Philippines (AFP);
former chief of the Intelligence Service, AFP;
and holds a master's degree in public
administration from the Kennedy School of
Government, Harvard University.
Lư thuyết gia Trung quốc nổi tiếng về chiến
tranh hiện đại, Chang Mengxiong, so sánh h́nh
thức chiến đấu của Trung quốc như "một vơ sĩ có
kiến thức sắc bén về các điểm nhược trong cơ thể
để có thể đánh đối thủ sụm bà chè bằng rất ít
động tác." Điều này giống như các huyệt then
chốt trong y khoa cổ Trung quốc. Điểm trúng vào
một nhược điểm sẽ khiến toàn thân bị ảnh hưởng.
Nếu Mỹ gây chiến với Trung quốc, giả sử qua vụ
Đài Loan, th́ Mỹ nên chuẩn bị đối phó đối với
các "huyệt" sau đây sẽ bị "điểm." Mỗi huyệt có
thể đánh Mỹ sụm bà chè với một lực tối thiểu.
1. Tấn công mạch điện từ tính điện tử
(Electro-magnetic Pulse (EMP)
Trung quốc và Nga, hai đối thủ tiềm ẩn của Mỹ,
có khả năng tấn công mạch điện từ tính điện tử,
viết tắt là EMP. Một vụ tấn công EMP có thể xảy
ra từ hỏa tiễn có tầm liên lục địa ICBM
(intercontinental ballistic missile), hỏa tiễn
bắn từ tàu ngầm SLBM (submarine-launched
ballistic missile), hỏa tiễn có tầm xa, hoặc từ
vệ tinh trang bị đầu đạn hạch tâm hoặc không
hạch tâm EMP. Một vụ nổ hạch tâm của một
megaton, tức 1,000,000 tấn TNT hay hơn, ở trên
cao độ 400 cây số ở vùng Trung Mỹ (Omaha,
Nebraska) có thể d́m toàn thể lục địa Mỹ trong
không quá một giây đồng hồ.
Một vụ tấn công EMP sẽ gây hư hại tất cả hệ
thống đường dây điện trên đất Mỹ. Nó sẽ làm tê
liệt các máy điện toán và các khí cụ điện tử
tương tự. Hầu hết các kỹ nghệ và thương mại sẽ
đóng cửa. Trong thực tế, toàn bộ nền kinh tế Mỹ
sẽ ngưng hoạt động. Các vệ tinh nằm trong tầm nổ
EMP cũng sẽ bị hư hại, ảnh hưởng bất lợi cho các
hệ thống chỉ huy quân sự, kiểm soát, thông đạt,
máy điện toán, t́nh báo, theo dơi và trinh sát,
viết tắt là C4ISR (military command, control,
communications, computers, intelligence,
surveillance and reconnaissance). Các hỏa tiễn
liên lục địa bắn từ đất liền sẽ thành vô dụng
trong hầm. Pḥng thủ chống hỏa tiễn cũng chịu
chung số phận. Nói gọn lại, hoàn toàn đ́nh trệ.
Và một xă hội Mỹ mà chúng ta biết đến sẽ bị đẩy
ngược về thời đại Trung Cổ.
Lẽ tất nhiên, Mỹ có thể quyết định đánh trước,
nhưng bây giờ Trung quốc và Nga có phương tiện
đánh trả với hỏa tiễn bắn từ tàu ngầm và gây ra
cùng một hậu quả khủng khiếp như Mỹ hoặc có thể
hơn. Nhưng nếu biết chiến lược "chủ động pḥng
thủ" của Trung quốc th́ khi chiến tranh với Mỹ
trở nên gần kề, chắc chắn Trung quốc không để bị
đánh trước. Họ sẽ khởi động trước thể theo học
thuyết tiên hạ thủ vi cường.
Trung quốc lặp đi lặp lại rằng họ sẽ không là
quốc gia đầu tiên sử dụng vũ khí hạch tâm. Nhưng
một thành ngữ xưa của Trung quốc nói: "Binh tất
yếm trá." Nếu một khi sự tồn tại của Trung quốc
lâm vào thế hiểm nghèo, chắc chắn Trung quốc
không để cho câu tuyên bố trên trói tay và ngăn
chặn họ dành thế tiên phong. Một thành ngữ khác
nói: "Trong t́nh yêu và chiến tranh, tất cả đều
thỏa đáng."
2. Tấn công điện toán (Cyber attack)
Mỹ là quốc gia tiên tiến nhất trên thế giới
trong lănh vực tin học (information technology
IT). Trong thực tế, tất cả ngành kỹ nghệ, sản
xuất, kinh doanh và tài chính, truyền thông điện
tử, các dịch vụ chính quyền then chốt và cơ chế
quốc pḥng tùy thuộc nặng nề vào máy điện toán
và mạng lưới điện toán.
Nhưng sự lệ thuộc nặng nề vào điện toán là một
con dao hai lưỡi. Nó thúc đẩy nền kinh tế và cơ
chế quốc pḥng tiến bộ hơn mọi quốc gia khác;
nhưng nó cũng tạo ra một nhược điểm 1 tiềm ẩn có
thể đánh siêu cường quốc sụm bà chè chỉ với vài
cái gơ trên khoảng một tá máy điện toán xách tay.
Khái niệm mới của Trung quốc về một "chiến tranh
nhân dân" bao gồm các chiến sĩ IT, không chỉ từ
lực lượng quân đội hơn hai triệu lính, mà c̣n từ
một tập hợp 1.3 tỷ dân. Nếu chúng ta cộng thêm
các kẻ truy cập trái phép và các chiến sĩ tin
học từ Nga, Iran, Bắc Hàn, Venezuela, Cuba,
Syria và các quốc gia khác có cảm t́nh với Trung
quốc th́ một vụ tấn công điện toán vào Mỹ sẽ
thực sự đáng sợ.
V́ vậy, nếu mâu thuẫn nghiêm trọng nổ ra giữa
Trung quốc và Mỹ, sẽ có hơn một tá máy điện toán
xách tay được dùng để đột nhập cơ chế quân đội
Mỹ; hệ thống ngân hàng; thị trường chứng khoán;
kỹ nghệ quốc pḥng; hệ thống truyền thông điện
tử; hệ thống đường dây điện; hệ thống nước; hệ
thống ống dẫn dầu và hơi đốt; hệ thống điều
khiển lưu thông xe lửa và hàng không, hệ thống
C4ISR, hệ thống vận hành hỏa tiễn, và các hệ
thống khác làm trụ cột cho lối sống Mỹ.
Nói chung, Mỹ không chuẩn bị thích đáng đối với
loại tấn công này. Mỹ cũng không chuẩn bị đối
phó với một vụ tấn công EMP có thể xảy ra. Các
loại tấn công như thế có thể đánh một siêu cường
như Mỹ sụm bà chè với một lực tối thiểu.
3. Ngăn cấm cung ứng dầu ngoại quốc cho Mỹ
Ngày nay Mỹ lệ thuộc 75% vào dầu nhập cảng.
Khoảng 23.5% nguồn cung ứng dầu nhập cảng xuất
phát từ Vịnh Ba Tư (Persian Gulf). Để cắt nguồn
cung ứng dầu này, Iran có thể đơn giản đặt ḿn
nổi-lên-từ-đáy ở eo biển Hormuz. Nên ghi nhận
rằng Iran có số tồn trữ ḿn nhiều vào hàng thứ
tư trên thế giới, sau Trung quốc, Nga và Mỹ.
Kết hợp với ḿn, Iran cũng có thể phong tỏa eo
biển bằng các hỏa tiễn siêu âm như Yakhonts,
Moskits, Granits và Brahmos được dàn trận ở đảo
Abu Musa và dọc theo đường biển đầy núi non hiểm
trở của Iran đối diện với Vịnh Ba Tư. Hành động
đơn độc này có thể đánh Mỹ sụm bà chè. Không chỉ
Mỹ mà c̣n Nhật Bản (90% nguồn cung ứng dầu xuất
phát từ đây) và Âu châu (60% nguồn cung ứng dầu
xuất phát từ đây) sẽ bị ảnh hưởng bất lợi.
Trong trường hợp có mâu thuẫn nghiêm trọng giữa
một bên là siêu cường Mỹ và đồng minh (chủ yếu
là Nhật Bản và Anh quốc), và bên kia là Trung
quốc và đồng minh (chủ yếu là Nga và Iran), vai
tṛ của Iran sẽ trở nên tối quan trọng về phương
diện chiến lược. Iran có thể chặn đứng hoàn toàn
nguồn dầu xuất phát từ Vịnh Ba Tư. Đây là lư do
chính tại sao Trung quốc và Nga cẩn thận nuôi
dưỡng các mối liên hệ chặt chẽ với Iran về kinh
tế, văn hóa, chính trị, ngoại giao và quân sự,
mà đă có lần Tổng Thống Mỹ George W Bush lên án
là "trục ma quỷ" cùng với Iraq và Bắc Hàn.
Đây cũng là lư do tại sao Iran rất can đảm thách
thức Mỹ có dám tấn công Iran v́ vấn đề chế tạo
hạch tâm hay không. Iran biết rằng họ đủ sức để
gây thiệt hại cho Mỹ. Không có dầu từ vùng vịnh,
các bộ máy chiến tranh của Mỹ và đồng minh sẽ
đúng nghĩa là hết xăng.
Chỉ riêng một quả đấm của Iran hay Trung quốc
hay Nga, hay tổng hợp cả ba ở eo biển Hormuz có
thể làm Mỹ tê liệt. Thêm vào đó, tàu ngầm Trung
quốc và Nga có thể chặn nguồn dầu đến Mỹ và Nhật
Bản bằng cách cấm đường lưu thông của các xà lan
chở dầu đến từ Trung Đông, Phi châu và Châu Mỹ
La Tinh. Mặt khác, thế thượng phong của hải quân
Mỹ chỉ có tác dụng tối thiểu đối với nguồn cung
ứng dầu của Trung quốc bởi v́ đường ống dẫn dầu
đă được nối tới Kazakhstan và sẽ được nhanh
chóng nối tới Nga và Iran. Người ta tự hỏi: giá
dầu sẽ thế nào nếu Iran khóa eo biển Hormuz.
Chắc chắn điều này sẽ đẩy giá dầu vọt cao tới
trời. Hậu quả của giá dầu cao kéo dài có thể làm
bùng nổ lạm phát ở Mỹ và đồng đô la bị giảm giá
nặng nề, ngay cả tuột giá tự do. Sự sụp đổ đồng
đô la sẽ tác động nghiêm trọng đến toàn bộ kinh
tế Mỹ.
Điều này dẫn chúng ta đến một "huyệt" kế tiếp
của Mỹ: tính chất dễ bị hại của đồng đô la.
4. Tấn công đồng đô la Mỹ
Một trong các rường cột chống đỡ cho thế siêu
cường của Mỹ và thế chế ngự kinh tế toàn cầu là
đồng đô la được chấp nhận như là loại tiền tệ
được ưu tiên dự trữ. Các ngân hàng trung ương
của nhiều quốc gia phải lo tồn trữ đô la bởi v́
họ chỉ có thể mua dầu và các hàng hóa khác bằng
đồng đô la Mỹ mà thôi.
Tuy nhiên, sức mạnh kinh tế này của Mỹ là con
dao hai lưỡi và có thể trở thành nhược điểm của
kinh tế Mỹ. Thí dụ, một sự từ bỏ đồng đô la Mỹ
sẽ tạo sự tuột giá tự do và có thể khiến toàn bộ
nền kinh tế Mỹ té nhào.
Điều đáng cho Mỹ kinh hăi là sự kiện Trung quốc,
Nga và Iran có đủ sức để gây ra nạn từ bỏ đồng
đô la và buộc nó phải sụp đổ.
Ngày nay Trung quốc là nước có dự trữ hối đoái
ngoại tệ lớn nhất thế giới, tích lũy được $941
tỷ vào thời điểm 30 tháng 6 và sẽ vượt qua 1,000
tỷ đô la vào cuối năm 2006 - lần đầu tiên trong
lịch sử thế giới. Một quyết định của Trung quốc
chuyển phần lớn dự trữ qua đồng euro hay đồng
yen hay vàng có thể khiến các ngân hàng trung
ương khác rập khuôn. Không ai muốn bị bỏ rơi
đàng sau với một túi bạc đô la sẽ nhanh chóng
không c̣n giá trị nữa. Tâm lư tập đoàn sẽ rất
khó kiểm soát trong trường hợp này bởi v́ sự
sinh tồn kinh tế quốc gia sẽ bị hiểm nguy.
Tâm lư tập đoàn thế giới được kích động bởi bản
chất sinh tồn sẽ được củng cố một cách mạnh mẽ
bởi cơn tức giận ngấm ngầm của nhiều nước ở vùng
Trung Đông, Âu Á, Đông Nam Á châu, Phi châu và
Châu Mỹ La Tinh đă âm thầm chán ghét tính cao
ngạo hiếu chiến được siêu cường đơn lẻ phô bày
qua các chính sách ngoại giao mang tính chất
quân sự và độc đoán. Họ sẽ rất vui để vứt bỏ
đồng đô la và nh́n siêu cường đơn lẻ oằn oại và
sụp đổ.
Nguy cơ sụp đổ của đồng đô la được củng cố thêm
qua khoản thâm thủng chồng chất, tăng nhanh như
hỏa tiễn tới $900 tỷ theo tỷ suất hàng năm vào
tam cá nguyệt cuối năm 2005. Con số này bằng 7%
tổng sản lượng của Mỹ (gross domestic product
GDP), một con số lớn nhất trong lịch sử Mỹ.
Khoản thâm thủng tiền tệ này phản ảnh sự mất
quân b́nh giữa nhập cảng và xuất cảng của Mỹ. Sự
mất quân b́nh này cho thấy kinh tế Mỹ đang mất
thế cạnh tranh, và hậu quả là lợi tức và công ăn
việc làm phải gánh chịu.
Các khoản thâm thủng trong ngoại thương và tiền
tệ được ghi nhận này mang ư nghĩa là Mỹ phải đi
vay $900 tỷ mỗi năm hay gần 2.5 tỷ mỗi một ngày
từ các chủ nợ ngoại quốc (hầu hết là Nhật Bản và
Trung quốc) để trám lỗ hổng giữa các khoản chi
và thu với thế giới. Trong năm tài chính 2005,
$352 tỷ được chi ra chỉ để trả tiền lời cho các
món nợ - một món nợ bộc lên tới $8,500 tỷ vào
thời điểm 24 tháng 8.
Quỹ Tiền Tệ Thế Giới đă khuyến cáo: "Mỹ đang
trên con đường gia tăng các khoản nợ bên ngoài
tới khoảng 40% GDP trong ṿng vài năm sắp đến -
một mức độ chưa hề xảy ra về công trái bên ngoài
đối với một quốc gia kỹ nghệ lớn."
H́nh ảnh thâm thủng ngân sách liên bang của Mỹ
cũng dữ dội. Dennis Cauchon, viết cho tờ USA
Today nói:
Chính quyền liên bang giữ hai bộ sổ sách. Bộ sổ
mà chính quyền công bố có kết luận khả quan:
thâm thủng $318 tỷ trong năm 2005. Bộ sổ mà
chính quyền không nói đến là bản phúc tŕnh tài
chính được kiểm toán căn cứ theo các tiêu chuẩn
kế toán phổ cập. Bản phúc tŕnh này cho thấy một
h́nh ảnh tài chính xấu hơn: thâm thủng $760 tỷ
trong năm 2005. Nếu các khoản chi an sinh xă hội
và chăm sóc y tế (social security and medicare)
được bao gồm th́ khoản thâm thủng liên bang sẽ
là $3,500 tỷ. Quốc Hội đă soạn thảo các nguyên
tắc kế toán riêng biệt - được coi là bất hợp
pháp nếu công ty sử dụng bởi v́ các nguyên tắc
này không tính đến các giá phí quan trọng như
chi phí về quyền lợi nghỉ hưu ngày càng tăng của
công chức và nhân viên quân đội. Năm ngoái, bản
phúc tŕnh tài chính có kiểm toán nói rằng chính
phủ điều hành trên một khoản thâm thủng bằng
$6,700 đối với mỗi gia đ́nh Mỹ. Con số công bố
với đại chúng đẩy mức thâm thủng xuống $2,800
đối với mỗi gia đ́nh Mỹ. Một phân tích của tờ
USA Today t́m ra rằng bản phúc tŕnh tài chính
có kiểm toán - soạn thảo bởi Bộ Ngân Khố - cho
thấy h́nh dáng tài chính của một chính quyền
liên bang tồi tệ hơn nhiều so với các phúc tŕnh
ngân sách chính thức công bố. Theo con số được
kiểm toán, chính quyền đă điều hành trên căn bản
thâm thủng $2,900 tỷ từ năm 1997. Từ đó, con số
thâm thủng chỉ có $729 tỷ. Phần sai biệt bằng
với con số chi tiêu liên bang cho nguyên một năm.
Các thâm thủng to lớn của Mỹ về ngoại thương và
tiền tệ - một món nợ bên ngoài chồng chất và
thâm thủng ngân sách liên bang luôn luôn tăng -
là dấu hiệu rơ ràng của một nền kinh tế mấp mé
bên bờ vực thẳm. Nó kéo đà tuột dốc của đồng đô
la trở nên thẳng đứng. T́nh trạng sinh hoạt kinh
tế như thế sẽ không thể tồn tại lâu dài, và sự
ổn định của đồng đô la lâm nguy nghiêm trọng.
Chỉ cần đẩy một cái là đồng đô la lao vào thế
tuột dốc tự do. Và cái đẩy đó có thể đến từ
Trung quốc, Nga hay Iran, là các quốc gia mà
siêu cường Mỹ đă thường đẩy và dọa nạt bấy lâu
nay.
Chúng ta đă thấy Trung quốc có thể làm ǵ. Đối
lại, Nga và Iran có thể làm thế nào để làm đồng
đô la tuột dốc? Vào ngày 2 tháng 9 năm 2003, Nga
và Saudi Arabia kư một hiệp ước cộng tác dầu và
khí đốt. Nga và Saudi Arabia thỏa thuận "cùng
nhau kiểm soát các động lực giá cả của nguyên
vật liệu trên các thị trường ngoại thương." Một
khi cộng tác với nhau, hai nhà sản xuất dầu và
khí đốt lớn nhất có thể điều khiển mức sản xuất
dầu và mức bán để giữ giá dầu tương đối cao. Đổi
lại, giá dầu cao mà đứng được th́ có thể làm
bùng nổ tỷ lệ lạm phát ở Mỹ và đặt áp lực cực
mạnh trên đồng đô la vốn đă yếu để phát sinh sự
từ bỏ nhanh hơn.
Ngày nay Nga là nước cung ứng năng lượng lớn
nhất thế giới, vượt qua Saudi Arabia trong xuất
cảng năng lượng đo bằng đơn vị thùng dầu (barrel
oil or boe: 13.3 triệu boe mỗi ngày đối với Nga
so với 10 triệu boe mỗi ngày đối với Saudi
Arabia). Nga có lượng dự trữ khí đốt lớn nhất
thế giới. Mặt khác, Iran đứng hàng thứ nh́ so
với Nga về dự trữ khí đốt, và cũng nằm trong
hàng ngũ các nhà sản xuất dầu hàng đầu. Nếu và
khi Nga hoặc Iran, hoặc cả hai, từ bỏ đồng đô la
đang suy sụp nhanh chóng trong các nghiệp vụ
năng lượng th́ nhiều nhà sản xuất dầu sẽ nối
bước. Họ gồm có Venezuela, Indonesia, Norway,
Sudan, Nigeria và Central Asian Republics.
Có nhiều khả năng là ngay cả Saudi Arabia và các
nước xuất cảng dầu khác trong vùng Trung Đông có
thể rập khuôn. Họ sẽ không muốn bị bỏ rơi với
đồng đô la teo nhỏ nhanh chóng khi sự chuyển
hướng từ đô la-dầu hỏa qua euro-dầu hỏa xảy ra.
Một lần nữa, tâm lư tập đoàn sẽ thể hiện, và Mỹ
cuối cùng sẽ bị bỏ rơi với đồng đô la chẳng giá
trị ǵ trong thực tế. Cân nhắc các thái độ chống
Mỹ mạnh mẽ trên thế giới do chủ nghĩa đơn phương
của Mỹ, đặc biệt là ở Trung Đông, th́ một nỗ lực
phối hợp để vứt bỏ đồng đô la nhằm ưu đăi đồng
euro trở nên có lư.
Khi đồng đô la được tách rời tiêu chuẩn vàng
trong tháng 8, 1971, đồng đô la đạt được sức
mạnh thông qua việc sử dụng nó như là một lựa
chọn tiền tệ để mua bán dầu. Một khi đồng đô la
bị từ chối để ưu ái đồng euro hay một loại tiền
khác trong mua bán dầu, đồng đô la sẽ mất giá
nhanh chóng và các ngân hàng trung ương khắp thế
giới sẽ chạy đua để biến qua các loại tiền tệ
khác. Sự chuyển hướng từ đô la-dầu hỏa qua euro-dầu
hỏa sẽ gây hậu quả tai hại cho đồng đô la.
Chuyển hướng này có thể khiến đồng đô la sụp đổ;
và toàn bộ nền kinh tế Mỹ sẽ bị nghiền nát theo
với nó - một cảnh làm hồi tưởng đến sự sụp đổ
của Twin Towers ngày 11-9-2001. Nhưng đồng đô la
sụp đổ sẽ tai hại hơn cả ngàn lần.
Một vụ tấn công thành công trên đồng đô la sẽ
làm Mỹ sụm bà chè với vài động tác tối thiểu. Và
vụ tấn công này có thể đến từ Trung quốc, Nga
hay Iran - hay tổng hợp cả ba - nếu họ quyết
định rằng họ đă bị Mỹ dọa nạt đủ rồi.
5. Cô lập ngoại giao
Năm 1991, khi Liên Xô sụp đổ từ chính sức nặng
của ḿnh, Mỹ nổi lên như một siêu cường duy nhất
trên thế giới. Vào giai đoạn rất quan trọng đó,
lẽ ra là một cơ hội lớn cho Mỹ để thiết lập mối
lănh đạo và chế ngự toàn cầu. Với nền kinh tế
lớn nhất thế giới, sự điều khiển các định chế
tài chính quốc tế, sự lănh đạo to lớn về khoa
học và kỹ thuật (đặc biệt là kỹ thuật tin học)
và quân đội ưu việt có thể giúp Mỹ nắm được thời
cơ để thiết lập một Thế Kỷ Mỹ thật sự.
Nhưng các năm quan trọng sau 1991, Mỹ phải lựa
chọn giữa hai khuynh hướng khác nhau để sử dụng
quyền lực hầu như không giới hạn: nhu lực hay
cương lực. Hành xử nhu lực sẽ cho thấy Mỹ dẫn
dắt thế giới chiến đấu chống nghèo nàn, bệnh tật,
ma túy, thoái hóa môi trường, việc địa cầu trở
nên nóng hơn và các tai họa khác của nhân loại.
Nó sẽ đẩy Mỹ lănh đạo phong trào nói về gánh
nặng nợ nần của người nghèo, các nước đang hoặc
kém phát triển; cổ vơ việc học hỏi ở các vùng
thôn dă để giúp người nghèo bằng cách cung cấp
cho họ phương tiện hội nhập vào nền giáo dục có
phẩm chất; và giúp các nước nghèo ở Á châu, Phi
châu và Châu Mỹ La Tinh xây dựng xa lộ, đường xe
lửa, hải cảng, phi trường, bệnh viện, trường học
và hệ thống truyền thông điện tử.
Rủi thay, các điều trên không xảy ra. Nếu có nỗ
lực nào nhằm áp dụng nhu lực th́ chỉ ở mức tối
thiểu. Thực ra, không phải Mỹ thể hiện nhu lực
trong ngoại giao mà lại là một quyền lực đang
nổi lên ở phương Đông - Trung quốc. Trung quốc
đă bận rộn trong khoảng một thập niên vừa qua để
áp dụng nhu lực tại hầu hết các nước tại Phi
châu, Châu Mỹ La Tinh, Trung Á, Đông Nam Á, Nam
Á và Trung Đông, mang hầu hết các nước trong các
vùng này về phe ḿnh. Thông qua việc sử dụng nhu
lực, trên thực tế Trung quốc đă tạo nên một mặt
trận thống nhất đặt dưới sự lănh đạo êm thắm của
ḿnh.
Mặt khác, Mỹ quyết định sử dụng cương lực là chủ
yếu trong khi hành xử quyền lực của ḿnh. Mỹ áp
dụng chính sách đơn phương và quân phiệt trong
chính sách đối ngoại. Mỹ vất bỏ tổ chức Liên
Hiệp Quốc và ngay cả lời khuyên của các đồng
minh thân thiết. Mỹ áp dụng chính sách thay đổi
chế độ và pḥng ngừa chiến tranh. Mỹ lănh đạo tổ
chức NATO (North Atlantic Treaty Organization)
dội bom Serbia trong 78 ngày do các mục tiêu "nhân
đạo." Mỹ xâm chiếm Afghanistan và Iraq mà không
có biện pháp chế tài của Liên Hiệp Quốc và chống
lời khuyên của các đồng minh Âu châu then chốt
như Pháp và Đức.
Cuộc chiến do Mỹ lănh đạo ở Iraq ban đầu là một
chiến thắng chiến thuật cho Mỹ, nhưng hoàn toàn
là một thất bại về mặt chiến lược. Chiến tranh
Iraq làm Mỹ mất các đồng minh chính ở Âu châu và
bị cô lập, khinh miệt và chán ghét ở nhiều nơi
trên thế giới. Không có nhiều bạn hữu và đồng
minh, Mỹ giống như một "hoàng đế không mặc quần
áo."
V́ thế, trong một xung đột nghiêm trọng giữa Mỹ
và Trung quốc, một nước Mỹ bị cô lập không thể
nào chiến thắng một mặt trận thống nhất toàn cầu
do Trung quốc và Nga lănh đạo.
Điều này dẫn chúng ta đến câu hỏi về đồng minh,
tức là một "huyệt để châm" trong cơ thể của siêu
cường Mỹ, và sẽ đề cập trong phần thứ hai của
phúc tŕnh này.
PART 2: The assassin's mace
Nếu Mỹ có chiến tranh với Trung quốc, học thuyết
quân sự Trung quốc giả sử rằng Mỹ nên nghĩ đến
các vụ tấn công vào một số điểm then chốt dễ bị
hại - nơi mà chỉ một quả đấm sẽ làm tê liệt toàn
thể quốc gia. Trung quốc sẽ nhắm các mục tiêu
như đường dây điện của Mỹ, mạng lưới điện toán,
các đường cung ứng dầu, và đồng đô la. Các điểm
"châm" quan trọng được phác họa dưới đây.
6. Một tam đầu chế rất mạnh
Trước 1991 không ai có thể tưởng tượng được rằng
Trung quốc và Nga sẽ cùng nhau h́nh thành một
mối tương quan khắn khít về chính trị, ngoại
giao, và quan trọng nhất là về quân sự. Trong
hơn ba thập niên trước khi khối Liên Xô tan ră,
Trung quốc và Liên Xô là đối thủ cay đắng với
nhau, ngay cả bắn nhau dọc theo đường biên giới
chung.
Nhưng ngày nay đă thay đổi hoàn toàn. Trung quốc
và Nga ôm lẫn nhau và giúp lẫn nhau đẩy lùi các
tiến bộ quân sự của siêu cường duy nhất vào sân
sau của họ. Thực ra, đây là một chuỗi lỗi lầm
ngu ngốc về chiến lược của siêu cường khiến
Trung quốc và Nga dang tay chào đón lẫn nhau. Sự
thể thế nào?
Khi Liên Xô giải thể năm 1991, lẽ ra đó là thời
điểm tốt nhất cho Mỹ sử dụng nhu lực để kéo Nga
về phe Tây phương. Lúc đó Nga là một giỏ kinh tế,
với giá dầu ở mức $9 một thùng. Nhưng lời hứa
hẹn trợ giúp kinh tế của Mỹ và Âu châu chứng tỏ
là lời hứa rỗng tuếch, và các thành viên trong
tập đoàn Nga là các người thụ hưởng chính trong
các mối tương quan với các thế lực Tây phương.
Kế đó, khối NATO và EU từ từ nghiêng về Đông
phương, thu hút nhiều nước để tạo ra sự liên
minh thỏa hiệp Warsaw trước đây. Serbia, một
đồng minh thân thiết của Nga, bị oanh tạc trong
suốt 78 ngày liên tục. Các vụ thay đổi chế độ
được Mỹ đề xướng và các tổ chức phi chính phủ
được Tây phương tài trợ tại Georgia, Ukraine và
Kyrgyzstan - tất cả là các nước cộng ḥa Nga
trước đây và được xem là sân sau của Nga - cho
Nga một cảm giác bị Mỹ và đồng minh của Mỹ bao
vây. Cũng xảy ra vụ xâm chiếm Afghanistan và
Iraq, sau đó là thiết lập các căn cứ Mỹ và dàn
binh ở Uzbekistan và Kyrgyzstan.
Các hoạt động chính trị địa lư này của Mỹ đă đẩy
Nga vào ṿng tay chờ đợi của Trung quốc, vốn rất
cần nguồn năng lượng, hệ thống vũ khí hiện đại
và kỹ thuật quân sự của Nga do hậu quả Mỹ cấm
vận về vũ khí áp đặt sau biến cố Thiên An Môn.
Ngoài ra, Trung quốc cũng cần một đồng minh đáng
tin cậy và có năng lực quân sự từ phía Nga bởi
v́ đe dọa cảm nhận từ Mỹ.
Củng cố cho cảm nhận trên của Trung quốc là vụ
dội bom rơ ràng cố ư vào Ṭa Đại Sứ Trung quốc ở
Belgrade bởi lực lượng NATO do Mỹ chỉ huy vào
năm 1999; biến cố máy bay do thám năm 2001; sự
rút lui đơn phương của Mỹ khỏi hiệp ước ABM
Treaty năm 2002; cải tiến quan hệ cộng tác quân
sự giữa Mỹ và Nhật Bản; sự bao gồm Đài Loan vào
chương tŕnh Theater Missile Defense; thiết lập
căn cứ quân sự ở Kyrgyzstan chỉ cách 250 dặm kể
từ biên giới Trung quốc gần Lop Nor, vùng thử
hạch tâm của Trung quốc.
Thêm vào đó là tuyên bố của Tổng Thống George W
Bush rằng Mỹ sẽ trợ giúp Đài Loan trong trường
hợp Trung quốc dùng vũ lực đối với Đài Loan;
việc gửi hai hàng không mẫu hạm đến vùng biển
gần Đài Loan trong hai năm 1995-1996; và màn
biểu dương lực lượng hải quân của bảy hàng không
mẫu hạm tụ họp ngoài khơi Trung quốc vào tháng
8, 2004. Các hoạt động quá khích này của siêu
cường Mỹ đẩy Trung quốc ôm chặt cựu đối thủ, Nga.
Cả Trung quốc và Nga đều cần một sân sau an ninh
và đáng tin cậy; và cả hai đều đặt ḿnh vào vị
trí tuyệt hảo để cung ứng điều này. Hơn nữa, sức
mạnh của họ bổ túc cho nhau rất lư tưởng. Phải
nhớ rằng cả hai cùng có vũ khí hạch tâm. Nguồn
năng lượng tràn đầy của Nga bảo đảm rằng Trung
quốc sẽ không hết khí đốt trong trường hợp xung
đột lớn - một ưu thế chiến lược mà Mỹ và các
đồng minh then chốt không có.
Nga cũng đang tiếp liệu cho Trung quốc nhiều vũ
khí hiện đại và kỹ thuật quân sự cần thiết để
hiện đại hóa lănh vực pḥng thủ. Việc này chống
lại một cách hữu hiệu lệnh cấm vận về vũ khí áp
đặt bởi Mỹ và EU vào Trung quốc. Đổi lại, Nga
cần gia tăng thương mại với Trung quốc, ảnh
hưởng và hỗ trợ tài chính của Trung quốc, và
hàng hóa sản xuất cụ thể.
Việc kết hợp Trung quốc và Nga là một trong các
biến cố chính trị địa lư chấn động nhất thời
nay. Tuy nhiên ít có ai lưu ư sự biến chuyển từ
kẻ thù cay đắng thành đồng minh vững chắc về
chính trị địa lư, kinh tế, ngoại giao và quân sự.
Sức mạnh tổng hợp của cả hai chắc chắn vượt qua
thỏa hiệp Warsaw trước đây. Nếu chúng ta cộng
thêm Iran vào, chúng ta có một tam đầu chế có
thể gây ra một thách thức nan giải đối với siêu
cường đơn lẻ. Iran là một nước đông dân nhất và
kỹ nghệ hóa nhất của Trung Đông. Chỉ đứng hàng
thứ hai sau Nga về nguồn hơi khí đốt và cũng là
một trong các nước sản xuất dầu lớn nhất trên
thế giới. Nó cũng là một trong các nước nhiều
núi nhất thế giới, tạo điều kiện lư tưởng cho
việc thực hiện chiến tranh bất cân xứng và kháng
chiến chống một đối thủ siêu việt.
Iran có đường biên giới ở cả Vịnh Ba Tư và Biển
Caspian, hai vùng nhiều dầu và khí đốt nhất thế
giới. Quan trọng hơn hết là Iran kiểm soát cổng
vào Vịnh Ba Tư, tức eo biển Hormuz. Các ḿn hiện
đại nổi-từ-đáy-lên (bottom-rising), thủy lôi và
hỏa tiễn siêu âm được dàn dọc theo các đường
biển ven núi của Iran, canh giữ bởi các kháng
chiến quân "vô h́nh", có thể chặn đứng vô thời
hạn nguồn dầu từ vùng Vịnh ra, trong đó chiếm
23% lượng dầu nhập cảng của Mỹ.
Nhật Bản cũng nhập cảng 90% dầu từ khu vực Vịnh
Ba Tư, và Âu châu khoảng 60%. Trong một xung đột
nghiêm trọng, Iran có thể tước mất một cách hữu
hiệu bộ máy chiến tranh của Mỹ và các đồng minh
then chốt bị lệ thuộc vào năng lượng.
Hăy tưởng tượng bộ máy chiến tranh của siêu
cường bị mất hết khí đốt. Cũng hăy tưởng tượng
một nền kinh tế Mỹ bị trừ đi 23% tổng số dầu
nhập cảng. Con số 23% này có thể lên cao đáng kể
một khi tàu ngầm Trung quốc và Nga bắt đầu đánh
ch́m các xà lan chở dầu tới Mỹ. Tam đầu chế
Trung quốc, Nga và Iran có thể đánh Mỹ sụm bà
chè với vài động tác tối thiểu.
7. Thế bất lợi chính trị địa lư của Mỹ
Một "huyệt" khác của Mỹ trong trường hợp xung
đột nghiêm trọng với Trung quốc (và Nga) là điểm
bất lợi cố hữu chính trị địa lư. Là một siêu
cường đơn lẻ, bất cứ xung đột quy ước nghiêm
trọng nào cũng sẽ bắt buộc Mỹ mang lực lượng đến
trận địa trong thế bất lợi. Nghĩa là Mỹ phải
băng qua Thái B́nh Dương, Ấn Độ Dương, và/hoặc
Đại Tây Dương để mang vật dụng hậu cần và tăng
cường binh lính cho chiến trường.
Làm như vậy, Mỹ sẽ băng qua hàng ngàn dặm truyền
thông qua đường biển (sea lanes of communication
SLOC), tức là có thể dễ dàng trở thành một thách
đố đối với các tàu ngầm chết người của Trung
quốc và Nga đang nằm mai phục với ḿn
nổi-từ-đáy-lên, siêu ngư lôi
h́nh-thành-và-hủy-diệt, và hỏa tiễn siêu âm mà
ngay cả hàng không mẫu hạm cũng không có cách
pḥng thủ nào được biết. Các tàu chuyên chở và
tiếp liệu hậu cần và các xà lan chở dầu đặc biệt
dễ bị hại.
Các hành lang không trung trên đường biển cũng
sẽ bị nhiều rủi ro bởi v́ các hệ thống pḥng thủ
không quân tân tiến trên các khu trục cơ
Sovremenny hay các tàu chiến tương tự của Trung
quốc và Nga. Tóm lại, do địa lư, Mỹ sẽ gánh chịu
tất cả bất lợi khi thực hiện các chiến dịch tấn
công đối thủ ở vùng Âu Á.
Lẽ tất nhiên, Mỹ có "lực lượng sẵn sàng" và "hậu
cần tại chỗ" trong nhiều căn cứ quân sự rải khắp
thế giới, đặc biệt các căn cứ chiến lược bao vây
Trung quốc, Nga và Iran. Nhưng khi cuộc chiến
khởi sự khai hỏa, các căn cứ này sẽ là điểm đầu
tiên bị bắn xối xả liên tục bằng hỏa tiễn tầm
trung và ngắn và hỏa tiễn tấn công địa địa tầm
dài với mạch điện từ tính điện tử, chống radar,
tầm nhiệt, và các đầu đạn quy ước (tức không
phải đầu đạn hạch tâm).
Tiếp theo trận mưa băo hỏa tiễn, phần c̣n lại
của các căn cứ quân sự yếu kém của Mỹ sẽ dễ dàng
bị tràn ngập bởi các vụ đột kích của các đơn vị
thiết giáp Nga và Trung quốc đồn trú trong lục
địa Âu Á. Thí dụ, Trung quốc có bốn đơn vị thiết
giáp lớn thường xuyên ứng trực, bất cứ lúc nào
cũng sẵn sàng băng qua hành lang Yili Corridor
trong tỉnh Xinjiang. Căn cứ Mỹ ở Kyrgyzstan gần
biên giới Trung quốc sẽ không có cơ may nào cả.
Mặt khác, Trung quốc, Nga và/hoặc Iran sẽ hoạt
động qua các đường dây nằm sâu trong lục địa Âu
Á. Khi họ chuyển quân và hậu cần để đáp ứng bất
cứ đe dọa nào, họ sẽ có đường dây truyền thông
và hậu cần tương đối an toàn, sử dụng các xa lộ
nội địa, đường xe lửa và không vận.
V́ Mỹ không thể thay đổi địa lư nên Mỹ và các
đồng minh chính như Nhật Bản và Anh sẽ phải sống
và chiến đấu với sự bất lợi to lớn về chính trị
địa lư. Lẽ dĩ nhiên Mỹ có thể vượt qua trở ngại
địa lư nếu Mỹ tấn công Trung quốc và Nga bằng
hỏa tiễn liên lục địa, hỏa tiễn phóng từ biển và
bom chiến lược trong một vụ đánh đầu tiên bằng
hạch tâm, nhưng Trung quốc và Nga có phương tiện
để trả đũa và tàn phá Mỹ hoàn toàn, cũng như các
đồng minh của Mỹ.
Có vài người trong nhóm tân bảo thủ ở Mỹ tin
rằng một trận chiến hạch tâm sẽ mang về chiến
thắng, rằng không có chuyện hủy hoại hỗ tương
(mutually assured destruction MAD). Cách suy
nghĩ thực sự điên khùng này có thể nói lên ngày
tận thế cho tất cả chúng ta.
8. Tấn công bất cân xứng
Siêu cường Mỹ đặc biệt dễ bị hại trong loại tấn
công bất cân xứng. Một thí dụ cổ điển về loại
tấn công bất cân xứng là vụ 11 tháng 9, 2001. 19
người quả quyết tấn công, trang bị chỉ với kéo
cắt hộp giấy, đă thành công làm sập đổ hai tháp
của Trung Tâm Thương Mại Thế Giới (World Trade
Center) ở thành phố New York và gây tử thương
cho khoảng 3,000 người Mỹ. Cũng nên lưu ư tỷ lệ
bất cân xứng - một thiệt hại không cân bằng nhất
chưa bao giờ ghi nhận trong lịch sử.
Trung quốc, Nga và Iran cũng sở hữu các vũ khí
bất cân xứng được chế tạo nhằm vô hiệu hóa và
đánh bại một siêu cường như Mỹ trong một vụ xung
đột quy ước. Ngày nay số tồn kho hỏa tiễn siêu
âm của họ có thể đánh bại và đánh ch́m hàng
không mẫu hạm của Mỹ. Điều đó cũng đúng đối với
các hỏa tiễn tầm trung và ngắn có gắn đầu đạn
định vị độc lập, ḿn nổi-từ-đáy-lên cực lớn, ḿn
EM52s, và thủy lôi h́nh-thành-và-hủy-diệt SHKVAL
hay "Gió Hú". Hải quân Mỹ không có cách pḥng
thủ nào được biết đến để chống lại các loại vũ
khí này.
Loạn quân Iraq đang thực hiện một h́nh thức
chiến tranh bất cân xứng. Họ dùng các khí cụ
chất nổ chế tạo tại chỗ, bom xe, ḿn bẫy, và ḿn
để chống lại một quân đội hiện đại nhất trên thế
giới. Ưu thế to lớn của Mỹ về vũ khí bị vô hiệu
bởi sự kiện là người lính không thể thấy đối thủ
của họ. Họ đang chiến đấu với một "con ma" - một
quân đội vô h́nh.
Và làm thế nào bạn có thể thắng kẻ thù mà bạn
không thể thấy họ? Có lẽ đây là một lư do tại
sao các báo cáo lính Mỹ tàn sát thường dân Iraq
gia tăng gần đây. Nhưng quay các vũ khí tinh vi
về phía thường dân sẽ không bao giờ mang chiến
thắng về cho Mỹ. Nó chỉ làm mạnh hơn cơn giận dữ
của nạn nhân và gia tăng các vụ đánh bom tự sát
chống lại lực lượng Mỹ.
Liên kết với chiến tranh bất cân xứng là chiến
tranh tiếp nối tự động, nghĩa là phe yếu thế hơn
chờ cơ hội thuận tiện để đánh lại. Và họ đánh
vào lúc và vào chỗ mà đối thủ hoàn toàn không
pḥng thủ.
Thí dụ, nếu Mỹ đánh các hầm cơ sở hạch tâm của
Iran với đầu đạn hạch tâm chiến lược
nổ-trong-hầm-trú-ẩn, Iran có thể chờ cơ hội
thuận tiện cho đến khi họ chế được vũ khí hạch
tâm. Sau đó, Iran có thể dùng tàu ngầm Kilo của
họ, trang bị với hỏa tiễn siêu âm "moskit" cùng
đầu đạn hạch tâm của Iran để đánh vào New York,
hay Washington, DC để trả đũa Mỹ dùng vũ khí
hạch tâm chống Iran. Hoặc người Iran có thể xâm
nhập các khoa học gia hạch tâm vào Mỹ, nơi mà họ
có thể sẽ chế tạo bom "dơ" để cho nổ gần trụ sở
Quốc Hội Mỹ, trong khi Tổng Thống đang đọc bài
diễn văn hàng năm.
Các khả năng chiến tranh bất cân xứng và tiếp
nối tự động là vô giới hạn. Nhiều loại vũ khí đă
có sẵn cho kẻ tấn công kiểu bất cân xứng và tiếp
nối tự động. Nếu một cây kéo cắt hộp đơn giản đă
tạo ra các kết quả khủng khiếp ngày 11-9-2001,
hăy tưởng tượng điều mà các vũ khí sinh vật học
hoặc hóa học được thả từ một máy bay tư nhân có
thể gây ra cho một thành phố đông dân; hoặc các
kẻ truy cập trái phép tấn công hệ thống ngân
hàng Mỹ và các cơ sở hạ tầng then chốt khác và
các dịch vụ căn bản; hoặc các hỏa tiễn địa không
xách tay (man-portable surface-to-air missiles)
tấn công máy bay Mỹ đang cất cánh hoặc hạ cánh
trong nhiều phi trường ṿng quanh thế giới; hoặc
các vũ khí mạch điện từ tính điện tử
không-hạch-tâm đánh vào thành phố New York hay
US Capitol. Ngay cả t́nh báo giỏi nhất thế giới
cũng không thể nào canh pḥng và ngăn chặn được
một kẻ quả quyết tấn công kiểu bất cân xứng.
9. Tấn công vào hệ thống kiểm soát và chỉ huy
của Mỹ
C4ISR viết tắt cho chỉ huy, kiểm soát, thông đạt,
máy điện toán, t́nh báo, theo dơi và trinh sát
(command, control, communications, computers,
intelligence, surveillance and reconnaissance).
Trong t́nh trạng chiến tranh, C4ISR là mục tiêu
hàng đầu bởi v́ đó là trọng lực của đối thủ. Vô
hiệu hóa C4ISR giống như cắt đầu con gà. Nó có
thể chạy ṿng ṿng một lúc, nhưng sẽ sớm lăn ra
chết. Điều này đúng trong chiến tranh.
Có lực lượng vơ trang hiện đại nhất và mạnh nhất
trên thế giới, Mỹ tự hănh diện với C4ISR tân
tiến và tinh vi nhất. Các vệ tinh gián điệp quân
sự của Mỹ có thể thu dữ kiện t́nh báo và truyền
bá trên căn bản thời gian thực (real time
basis). Các vệ tinh theo dơi và trinh sát của Mỹ
rất tinh vi, các thiết bị nhạy cảm của nó, từ
trên cao vài trăm dặm, có thể khám phá các vật
có khổ cỡ nhỏ đến 1/10 mét trên mặt đất. Thiết
bị nhạy cảm của vệ tinh cũng có thể xuyên qua
mây và thời tiết xấu hoặc nh́n trong đêm tối.
Vài vệ tinh gián điệp cũng có thể theo dơi các
vụ điện đàm.
Ngoài thông đạt, t́nh báo, theo dơi và trinh sát,
vệ tinh c̣n được dùng để dẫn đường, đặc biệt
nhất là hướng dẫn hỏa tiễn vận hành, hỏa tiễn
tuần thám, máy bay và các hệ thống vũ khí "tinh
khôn" khác đánh vào mục tiêu. Không có hướng dẫn
của vệ tinh, các vũ khí "tinh khôn" và chính xác
này trở thành bom "câm" và hỏa tiễn mất hướng.
Các tiến bộ của C4ISR nhanh chóng cách mạng hóa
chiến tranh. Ngày nay, ở tầm mức toàn cầu hay
từng vùng, việc thu thập, phân tích, truyền bá,
và hành động căn cứ vào tin t́nh báo đă làm được
trên căn bản thời gian thực hay gần thời gian
thực. Bởi v́ các phát triển này, một nguyên tắc
chiến tranh mới nổi lên trong chiến trường hiện
đại: "Nếu kẻ thù thấy được bạn; bạn sẽ bị giết."
Mỹ hết sức tân tiến trong C4ISR so với Trung
quốc. Trung quốc không thể hy vọng rượt theo và
bắt kịp hệ thống Mỹ một cách nhanh chóng được.
V́ thế, để Trung quốc sinh tồn trong một biến cố
xung đột nghiêm trọng với Mỹ, Trung quốc phải
tận dụng các phương tiện bất cân xứng. Nghĩa là
Trung quốc phải khai triển phương tiện đối kháng
hữu hiệu và vô hiệu hóa C4ISR của Mỹ. Và đó là
điều mà Trung quốc đă và đang làm hơn hai thập
niên nay.
Trung tâm C4ISR của Mỹ nằm ở các vệ tinh có kỹ
thuật tinh vi. Nhưng sức mạnh đó - có vẻ vậy -
lại là một nhược điểm. Vô hiệu hóa hay phá hủy
các vệ tinh then chốt th́ các lực lượng chính
của Mỹ như hàng không mẫu hạm sẽ bị mù, câm, và
chặt đầu. Khái niệm này là một phần của chiến
lược Trung quốc để "đánh bại thế thượng phong
bằng thế hạ phong" có tên là shashaojian, hay "cái
chùy đinh của kẻ ám sát." Nó giống như loại bột
mà phụ nữ giữ trong túi xách để dùng khi bị kẻ
cướp hay hiếp dâm tấn công. Họ xịt bột vào mắt
của kẻ tấn công để tạm thời làm nó mù, cho nạn
nhân th́ giờ để chạy thoát.
Ngày nay Trung quốc có khả năng để nhận diện và
theo dơi vệ tinh. Trong hơn hai thập niên, họ
bận rộn khai triển các vũ khí chống vệ tinh.
Trung quốc khai triển chế tạo các vệ tinh cực
nhỏ có thể điều động được 2 để vô hiệu hóa các
vệ tinh khác. Tới gần vệ tinh mục tiêu và vô
hiệu hóa mục tiêu bằng cách làm nhiễu loạn điện
tử, phát mạch điện từ tính điện tử, bám vào và
thực sự phá hủy mục tiêu, va chạm vào mục tiêu
cho văng ra quỹ đạo, hoặc đơn giản là cho nổ để
bắn rơi vệ tinh. Các vệ tinh cực nhỏ như thế có
thể được phóng thành từng bó bởi các xe phóng
hỏa tiễn lưu động DF21 hay DF31.
Một vũ khí chống vệ tinh khác là dàn bắn tia
laser làm mù hoặc ngay cả phá hủy hoàn toàn các
thiết bị nhạy cảm của vệ tinh. Lẽ dĩ nhiên, nếu
đến mức tệ hại nhất, Trung quốc có thể dùng vũ
khí hạch tâm như là phương tiện cuối cùng, phá
hủy vệ tinh của đối thủ bằng cách cho nổ hạch
tâm ở độ cao. Nhưng việc này chỉ xảy ra nếu
Trung quốc chưa khai triển đầy đủ các lựa chọn
khác khi chiến tranh lớn bùng nổ. Với sự vô hiệu
hóa C4ISR, Mỹ sẽ giống như Mao Trạch Đông nói, "một
người mù cố gắng bắt cá bằng tay không." Tóm lại,
Mỹ sẽ bị đánh sụm bà chè.
10. Tấn công hàng không mẫu Mỹ
Hàng không mẫu hạm là rường cột của thế tối ưu
quân đội Mỹ, phục vụ như một khí cụ chủ yếu cho
dự án quyền lực toàn cầu và chế ngự thế giới.
Trong mục này, Mỹ không có đối thủ. Hiện nay, Mỹ
duy tŕ 12 chiếc hàng không mẫu hạm. Trung quốc
không có chiếc nào.
Từ tháng 6 đến tháng 8, 2004, lần đầu tiên trong
lịch sử hải quân, Mỹ biểu dương lực lượng, tụ
hợp cùng một lúc 7 hàng không mẫu hạm nằm trong
khoảng cách có thể tấn công vùng biển Trung quốc.
Đây là một màn phô trương lực lượng lớn nhất mà
thế giới chưa bao giờ thấy. Nó nhắc cho Trung
quốc rằng nếu Trung quốc dùng vũ lực đối với Đài
Loan, Trung quốc sẽ phải chiến đấu với kiểu đáp
ứng như thế.
Phần trước có nói đến chiến lược của Trung quốc
đánh bại thế thượng phong bằng thế hạ phong là
shashaojian hay "cái chùy đinh của thích khách."
"Cái chùy đinh" không chỉ là đồ xịt cho mù; nó
c̣n là một vũ khí độc ác hơn và chết người hơn,
một cây gậy đóng đinh của thời xưa dùng để đánh
gục đối thủ chỉ với một cú mà thôi. Các đinh của
cây chùy hiện đại của Trung quốc có thể kết liễu
hàng không mẫu hạm.
Đinh thứ nhất gồm các hỏa tiễn tầm ngắn và trung
(chế biến và cải cách DF 21s/CSS-5 và DF 15s)
với các xe có thể điều động và hướng dẫn tái
nhập với tỷ lệ sai lệch 10 mét. Ở cách xa 2,500
km, DF 21s/CSS-5s có thể đánh trúng mục tiêu di
chuyển chậm ngoài biển.
Đinh thứ hai là một loạt hỏa tiễn siêu âm và rất
chính xác, vài loại có tầm 300 km hay hơn, có
thể được bắn từ tàu ngầm, máy bay, tàu nổi hay
ngay cả xe vận tải thông thường (lư tưởng để
dùng tại các vùng đất của Iran dọc theo vịnh Ba
Tư). Các hỏa tiễn siêu âm này bay nhanh hơn hai
lần tốc độ âm thanh (mach 2.5), hay nhanh hơn
một viên đạn của súng trường. Nếu cần, chúng có
thể được gắn các đầu đạn quy ước, chống phóng
xạ, tầm nhiệt, hay mạch điện từ tính điện tử. Hệ
thống pḥng thủ hỏa tiễn Aegis và các vũ khí
pḥng thủ sát cận Phalanx của Hải quân Mỹ không
có hiệu quả đối với các hỏa tiễn siêu âm này.
Một loạt bắn hỏa tiễn xối xả, tiếp theo là các
hỏa tiễn tầm ngắn và trung có hệ thống hướng
dẫn, có thể phá hủy hàng không mẫu hạm. Có 7 hay
15 chiếc hàng không mẫu hạm chẳng là vấn đề ǵ
bởi v́ Trung quốc có đủ hỏa tiễn siêu âm để hủy
diệt tất cả. Không may cho hải quân Mỹ và Anh,
họ không có khả năng để đối kháng lại các loạt
mưa hỏa tiễn siêu âm.
Đinh thứ nhất và thứ hai của "cái chùy đinh của
thích khách" đă đủ để khiến hàng không mẫu hạm
trở thành lỗi thời. Nhưng c̣n một đinh thứ ba
cũng chết người. Đó là hỏa tiễn thủy lôi SHKVAL
hay "Gió Hú" do Nga chế tạo và chuyển qua cho
Trung quốc. Nó giống như một hỏa tiễn ngầm dưới
mặt nước. Cân nặng 6,000 lbs và tốc độ là 200
knots hay 230 mph, trong tầm 7,500 yards. Được
dẫn dắt tự động và với tốc độ nhanh, nó khiến
các hàng không mẫu hạm hay tàu ngầm rất khó
tránh né. Đúng là một hung thần đối với hàng
không mẫu hạm và tàu ngầm; và thêm một lần nữa,
Mỹ và đồng minh không có pḥng thủ nào được biết
để chống lại loại hỏa tiễn thủy lôi h́nh-
thành-và-hủy-diệt này.
"Cái chùy đinh của thích khách" hăy c̣n nhiều
đinh nữa. Đinh thứ tư gồm có các ḿn dưới nước
đẩy đi bằng hỏa tiễn, nổi-từ-đáy-lên, cực lớn,
và được tàu ngầm thả dọc theo lộ tŕnh dự đoán
của hàng không mẫu hạm. Các ḿn dưới nước này
được chế tạo một cách đặc biệt nhắm vào hàng
không mẫu hạm. Chúng có thể được tụ lại thành
từng cụm để đánh xối xả vào hàng không mẫu hạm.
Đinh cuối cùng của cái chùy đinh là tập đoàn máy
bay chiến đấu cũ (Trung quốc có hàng ngàn chiếc)
được cải biến thành máy bay không người lái với
b́nh xăng bổ sung và trang bị với hỏa tiễn chống
tàu thuyền. Chúng cũng được đóng gói chất nổ cao
cấp để sau khi bắn hết các hỏa tiễn chống tàu
thuyền có dẫn dắt chính xác th́ sẽ hoàn tất
nhiệm vụ bằng cách lao xuống mục tiêu theo kiểu
bỏ bom "kamikaze."
Bây giờ nếu chúng ta tổng hợp cái chùy đinh như
một phương tiện làm mù đối thủ và cái chùy đinh
như một cây gậy chiến tranh, người ta có thể
thấy toàn bộ bức tranh Trung quốc sẽ dùng "cái
chùy đinh của thích khách" như thế nào để tống
hàng không mẫu hạm Mỹ vào thùng rác của lịch sử
hải quân. Mặc dù Trung quốc không sở hữu một
chiếc hàng không mẫu hạm nào, nhưng Trung quốc
hoán chuyển toàn thể Trung Hoa lục địa thành một
"chiếc hàng không mẫu hạm thực sự" không thể bị
đánh ch́m và có khả năng hủy diệt tất cả hàng
không mẫu hạm mà Mỹ và đồng minh có thể tập hợp.
Phần đáng buồn cho Hải Quân Mỹ là ngay cả nếu
các nhà lănh đạo và lư thuyết gia Mỹ nhận thức
sự thật kinh khủng rằng hàng không mẫu hạm đă
trở nên lỗi thời trong chiến tranh hiện đại bởi
"cái chùy đinh của thích khách" Trung quốc, Hải
quân không thể thay đổi chiến lược hay hủy bỏ
hàng không mẫu hạm được. Hàng trăm tỷ đă đổ vào
hệ thống vũ trang đó và hàng trăm ngàn công ăn
việc làm sẽ bị ảnh hưởng nếu các con quái vật
khổng lồ đó biến thành đồ phế thải. Ngoài ra,
nếu ngay cả giới chức thẩm quyền của Hải Quân Mỹ
muốn thay đổi chiến lược th́ giới vận động hành
lang tràn đầy ảnh hưởng và quyền lực của kỹ nghệ
quân sự sẽ không cho phép.
V́ thế, nếu và khi xung đột giữa Mỹ và Trung
quốc xảy ra, giả sử qua vấn đề Đài Loan, tội
nghiệp cho cả ngàn thủy thủ Mỹ kém may mắn đang
ở trên hàng không mẫu hạm. Họ sẽ không có cơ hội
sống sót.
Một thử thách cho Mỹ
10 "huyệt" đề cập đến trong bài này giống như
một câu đố có 10 vở kịch. Nó là một "cái chùy
đinh của thích khách" hay cây gậy chiến tranh
của thời xưa với 10 cái đinh. Bất cứ cái đinh
nào cũng có thể đánh Mỹ sụm bà chè. V́ vậy tôi
đưa ra câu đố này cho các tư tưởng gia của Ngũ
Giác Đài, Quốc Hội Mỹ, các nhân viên của Tổng
Thống, các học viện, và mọi người quan tâm đến
Mỹ.
Mỹ chỉ c̣n hai phút cuối trong hiệp thứ tư của
"tṛ chơi vĩ đại," và Mỹ đang thua điểm. Nếu Mỹ
có thể giải đáp kịp thời câu đố th́ Mỹ có thể
nắm được vai tṛ lănh đạo thế giới, và thế kỷ
thứ 21 sẽ thực sự là Thế Kỷ Mỹ.
Mặt khác, thất bại trong sự giải đáp câu đố sẽ
làm rung chuyển Mỹ đến tận nền tảng và khiến
quốc gia vĩ đại này sụp đổ - y như h́nh ảnh sống
động khi Twin Towers sụp đổ. Mỹ thua, và sẽ sụm
và ra khỏi sinh hoạt của phần c̣n lại của thế kỷ
này.
Mỹ hăy thức giấc! |
|
|
|