S.O.S. Hoa Kỳ đang sai lầm trầm trọng về Việt Nam

Nguyễn Đạt Thịnh

 

Trong chiến tranh cũng như trong thời hậu chiến, số phận của Việt Nam bị ràng buộc vào với Hoa Kỳ nhiều hơn số phận của những nước nhược tiểu khác –Nam Hàn chẳng hạn. Hoa Kỳ không có một chính sách nguyên tử kiến hiệu đối với Bắc Hàn, nhưng Nam Hàn không v́ vậy mà nao núng. Trong lúc đó mỗi sai lầm của Hoa Kỳ về Việt Nam đều tạo ra những hậu quả khiếp đảm người Việt Nam phải gánh chịu, dù nước Việt Nam yêu chuộng tự do và dân chủ không c̣n nữa.

Hoa Kỳ xóa bản đồ nước này trong sai lầm lần trước, khi họ hốt hoảng tháo chạy, chỉ v́ không hiểu ván bài đánh tháu năm 1968; hậu quả của sai lầm này là chúng ta bị bỏ lại trên chiến trường, đơn độc đối phó với lực lượng quân sự của cộng sản Bắc Việt đuợc cả Nga lẫn Trung Cộng yểm trợ.

Năm nay họ đang hiểu lầm cuộc tranh đấu bất bạo động của chúng ta cho dân chủ, có thể cũng chỉ v́ bị Việt Cộng bịp như năm 1968. Điều này vô cùng đáng lo, v́ việc thành hay không của đấu tranh dân chủ cũng lại lệ thuộc rất nhiều vào lập trường của Hoa Kỳ.

Chúng ta không tránh đuợc nạn lệ thuộc này, dù ư thức đuợc chính phủ Hoa Kỳ hiện đang chủ trương đỡ đầu cho Việt Cộng trên thương trường thế giới, và trong chính trường Hoa Kỳ.

Hăy hy vọng là lần này họ cũng lầm lỡ ngay t́nh; có hy vọng đuợc như vậy chúng ta mới c̣n tin tưởng để tŕnh bày vấn đề với họ.

 

Họ lầm như thế nào?

Đại sứ Michael W. Marine, người Mỹ có môi trường gần gũi Việt Nam nhiều hơn mọi người Mỹ khác, thấu hiểu vấn đề Việt Nam hơn, để cố vấn cho chính phủ Hoa Kỳ một chính sách Việt Nam đứng đắn. Nhưng chính ông cũng không hiểu biết chính xác, nếu hiểu biết đuợc ông tŕnh bày qua bài ông viết về nhân quyền, về tham nhũng và về chính sách đàn áp đối lập của Việt Cộng.

 

Nguyên văn bài viết của Đại sứ Michael W. Marine về Việt Nam

(bài này do đài phát thanh RFA phổ biến ngày mùng 5 tháng Tư)

Hiện nay đang là một thời điểm đặc biệt đối với Việt Nam. Khi Hoa Kỳ và Việt Nam tái lập quan hệ ngoại giao năm 1995, Việt Nam là một quốc gia c̣n đang hồi sinh sau hàng thập kỷ chiến tranh, và một số thế hệ của đất nước chỉ biết đến sự cô lập quốc tế và cơ chế kế hoạch hóa tập trung. Ngày nay, mức tăng trưởng kinh tế bền vững của Việt Nam chỉ đứng thứ hai sau Trung Quốc ở Đông Á, và các nhà đầu tư toàn cầu đang ngày càng kỳ vọng Việt Nam có thể là "Con hổ châu Á" mới.

Đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam Michael Marine.

 photo courtesy state.gov

Về phần ḿnh, Việt Nam có khát vọng được quốc tế công nhận hơn nữa, tăng cường hội nhập toàn cầu và đạt được tiêu chuẩn thế giới trong mọi lĩnh vực, từ kinh doanh cho đến giáo dục, cũng như từ y tế cho đến cơ sở hạ tầng kinh tế. Việc bảo đảm cho các công dân Việt Nam cũng có các quyền và sự tự do theo tiêu chuẩn thế giới sẽ phục vụ cho chính lợi ích phát triển và an ninh quốc gia của Việt Nam.

Việt Nam cần phải có động thái trao cho các công dân của ḿnh không gian rộng răi hơn để biểu đạt các ư kiến, tự lập các tổ chức để xử lư các vấn đề quan tâm và tham gia vào công cuộc đ̣i hỏi trách nhiệm giải tŕnh, trong đó bao gồm điều quan trọng nhất là quyền được lựa chọn các nhà lănh đạo và những người đại diện cho ḿnh.

Nổi bật nhất trong các động thái của Việt Nam để gia tăng h́nh ảnh trên thế giới là việc Việt Nam mới đây đă gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới, tổ chức thành công Hội nghị Thượng đỉnh APEC và hiện đang rất nỗ lực để tham gia Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc năm sau với tư cách thành viên không thường trực.

Nhưng sự công nhận quốc tế, sự hội nhập vào nền kinh tế toàn cầu và việc thực sự đạt được các tiêu chuẩn thế giới đ̣i hỏi phải có những thay đổi ở Việt Nam và điều đó mang lại một số thách thức thật sự.

Báo cáo Công việc Kinh doanh 2007 của Ngân hàng Thế giới cho thấy Việt Nam đă rơi xuống vị trí thứ 104 trong số 175 nước, giảm 6 bậc, xét về điều kiện kinh doanh thuận lợi ở Việt Nam. Nền pháp quyền c̣n yếu, nhất là cải cách các quy định diễn ra chậm chạp, các chính sách rườm rà, việc thực thi các hợp đồng không nghiêm túc và sự bảo vệ yếu ớt dành cho các nhà đầu tư, là những nguyên nhân của sự tụt hạng này và chúng cũng làm suy giảm ḷng nhiệt t́nh đối với việc kinh doanh ở Việt Nam.

Hơn nữa, như các nhà lănh đạo của quốc gia này đă công khai nh́n nhận, Việt Nam đang bị căn bệnh ung thư là tham nhũng tràn lan, nó làm gia tăng nguy cơ bất ổn và đe dọa tiến tŕnh phát triển. Tham nhũng ảnh hưởng đến mọi giai tầng trong xă hội, và nếu không giải quyết mối đe dọa này một cách toàn diện và công khai, nó sẽ phá hỏng năng lực của đất nước trong việc hiện thực hóa các tiềm năng kinh tế, xă hội và chính trị. Kiềm chế tham nhũng đ̣i hỏi phải có các cơ chế kiểm soát và cân bằng thực sự trong xă hội.

Việc các công dân trong bất cứ xă hội nào, dù là ở Việt Nam hay Hoa Kỳ hay nước nào khác, có khả năng nói ra ư kiến mà không bị lo sợ hoặc bị trả đũa là một sự kiểm soát thiết yếu đối với sự lạm quyền.

Trong khi Việt Nam đến nay đă làm rất tốt và đạt được nhiều thành tựu rơ rệt về phát triển kinh tế-xă hội, bước tiếp theo sẽ đ̣i hỏi Việt Nam phải sử dụng toàn bộ nhiệt huyết và sự sáng tạo của người dân.

Và tôi tin chắc rằng ở bất cứ xă hội nào điều này cũng không thể diễn ra nếu không có một hệ thống cởi mở hơn, một hệ thống cho phép các cá nhân bày tỏ quan điểm một cách ôn ḥa và tự do về mọi vấn đề, bao gồm cả chính trị.

Việt Cộng cho phóng viên ngoại quốc và ngoại giao đoàn vào ngồi trong pḥng xử để chứng kiến, chụp h́nh và quay phim cảnh này. Ông Marine có hiểu tại sao chúng làm như vậy không?

Hiện nay, thật đáng tiếc, ngày càng có nhiều người bị bỏ tù hoặc giam giữ ở Việt Nam chỉ v́ có tội đă bày tỏ quan điểm một cách ôn hoà. Trong số họ có nhà báo Nguyễn Vũ B́nh, luật sư Lê Thị Công Nhân, luật sư Nguyễn Văn Đài, nhà hoạt động v́ quyền đất đai Bùi Kim Thành, luật sư Lê Quốc Quân và linh mục Công giáo Nguyễn Văn Lư.

 

Thực tế là Cha Lư vừa mới bị kết án tám năm tù giam, một h́nh phạt làm cho người ta phân vân nếu như biết rằng tội của ông là nói ra những quan điểm ủng hộ sự thay đổi chính trị.

V́ sự hội nhập quốc tế và phát triển sâu rộng hơn của Việt Nam, Chính phủ Việt Nam cần phải trả tự do cho những người này và các cá nhân khác ngay. Họ cũng cần tiến hành các bước điều chỉnh hoặc băi bỏ một số luật để việc bày tỏ quan điểm một cách ôn ḥa - kể cả các quan điểm chỉ trích nhà nước - không c̣n là việc làm phạm pháp nữa.

Cần phải phân định rơ ràng, Việt Nam đang phát triển tốt về kinh tế, và Chính phủ Việt Nam đáng được khen ngợi về nhiều thành tựu, bao gồm cả việc giảm nghèo đáng kể và những nỗ lực gần đây bảo vệ các quyền của các tín đồ tôn giáo. Nhưng, sau thời gian sống gần ba năm ở đây và được thấy động lực và tài năng lớn lao của người dân Việt Nam, tôi tin rằng Việt Nam c̣n có thể tốt hơn hiện nay rất nhiều.

Tôi cho rằng Việt Nam sẽ không bao giờ có thể đạt được mọi tiềm năng của ḿnh, cũng như không thể thực sự đạt được các khát vọng toàn cầu của ḿnh, nếu không tăng cường nền pháp quyền, giải quyết tham nhũng, bảo đảm các quyền tự do cơ bản của công dân và mở cửa hệ thống chính trị.

(SOURCE: website Ṭa đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam)

 

Sau nhiều lo lắng v́ những sai lầm của Marine, tôi viết cho ông lá thư ngỏ dưới đây:

 

Thư ngỏ gởi Đại sứ Michael Marine

Nguyễn Đạt Thịnh

Thưa ông Đại Sứ,

Như gần 90 triệu người Việt Nam đang sống bên trong và bên ngoài lănh thổ Việt Nam, tôi đă đọc đi, đọc lại bài ông viết thảo luận về những cuộc đàn áp các chiến sĩ Việt Nam tranh đấu cho dân chủ và nhân quyền đang xẩy ra trên đất nước chúng tôi.

Tôi cảm ơn ông về bài viết cởi mở đă giúp chúng tôi hiểu suy tư của ông, và góp ư với ông, góp ư với bộ ngoại giao Hoa Kỳ về những điều quư vị sắp nói với Việt Cộng trong cuộc thảo luận về nhân quyền ngày 24 tháng này tại Hoa Thịnh Đốn.

Ông viết, "… các nhà lănh đạo Việt Nam công khai nh́n nhận Việt Nam đang bị căn bệnh ung thư là tham nhũng tràn lan, nó làm gia tăng nguy cơ bất ổn và đe dọa tiến tŕnh phát triển. Tham nhũng ảnh hưởng đến mọi giai tầng trong xă hội, và nếu không giải quyết mối đe dọa này một cách toàn diện và công khai, nó sẽ phá hỏng năng lực của đất nước trong việc hiện thực hóa các tiềm năng kinh tế, xă hội và chính trị. Kiềm chế tham nhũng đ̣i hỏi phải có các cơ chế kiểm soát và cân bằng thực sự trong xă hội.

Ông có nghe tiếng nói khổ hạnh

của Hoà Thượng Thích Quảng Độ không?

"Việc người dân trong bất cứ xă hội nào, dù là ở Việt Nam, Hoa Kỳ hay bất cứ nước nào khác, có khả năng nói ra ư kiến mà không sợ hoặc bị trả đũa là một cách kiểm soát cần thiết đối với lạm quyền.

"Việt Nam hiện đă đạt được nhiều thành tựu rơ rệt về phát triển kinh tế-xă hội, bước kế tiếp đ̣i hỏi Việt Nam phải sử dụng toàn bộ nhiệt huyết và sự sáng tạo của người dân.

"Tôi tin chắc rằng ở bất cứ xă hội nào điều này cũng không thể diễn ra nếu không có một hệ thống cởi mở hơn, một hệ thống cho phép các cá nhân bày tỏ quan điểm một cách ôn ḥa và tự do về mọi vấn đề, kể cả những vấn đề chính trị.

"Nhưng đáng tiếc là càng ngày càng có nhiều người bị bỏ tù, bị giam giữ ở Việt Nam chỉ v́ có tội đă bày tỏ quan điểm một cách ôn hoà, trong số có nhà báo Nguyễn Vũ B́nh, luật sư Lê Thị Công Nhân, luật sư Nguyễn Văn Đài, nhà hoạt động về quyền sở hữu đất đai Bùi Kim Thành, luật sư Lê Quốc Quân và linh mục Công giáo Nguyễn Văn Lư.

"Cha Lư vừa mới bị kết án tám năm tù giam, một h́nh phạt làm cho người ta phân vân v́ tội của ông là nói ra những quan điểm ủng hộ sự thay đổi chính trị.

"V́ sự hội nhập quốc tế và phát triển sâu rộng hơn của Việt Nam, Chính phủ Việt Nam cần phải trả tự do cho những người này và các cá nhân khác ngay. Họ cũng cần tiến hành các bước điều chỉnh hoặc băi bỏ một số luật để việc bày tỏ quan điểm một cách ôn ḥa - kể cả các quan điểm chỉ trích nhà nước - không c̣n là việc làm phạm pháp nữa.

"Cần phải phân định rơ ràng, Việt Nam đang phát triển tốt về kinh tế, và Chính phủ Việt Nam đáng được khen ngợi về nhiều thành tựu, bao gồm cả việc giảm nghèo đáng kể và những nỗ lực gần đây bảo vệ quyền tự do tín ngưỡng của tín đồ tôn giáo. Nhưng, sau thời gian sống gần ba năm ở đây và được thấy động lực và tài năng lớn lao của người dân Việt Nam, tôi tin rằng Việt Nam c̣n có thể tiến bộ hơn hiện nay rất nhiều.

"Tôi cho rằng Việt Nam sẽ không bao giờ có thể đạt được mọi tiềm năng của ḿnh, cũng như không thể thực sự đạt được các khát vọng toàn cầu của ḿnh, nếu không tăng cường nền pháp quyền, giải quyết tham nhũng, bảo đảm các quyền tự do cơ bản của công dân và mở cửa hệ thống chính trị."

 

Thưa ông Đại Sứ,

Tôi tri ơn ông đă lên tiếng bênh vực quyền đấu tranh bất bạo động của những chiến sĩ dân chủ đang bị Việt Cộng giam giữ nói riêng, và của người Việt Nam chúng tôi nói chung.

 

Nhưng tôi cũng lo lắng v́ điều ông lên tiếng bênh vực không phải là điều mưu cầu chính của chúng tôi. Linh mục Nguyễn Văn Lư và tất cả những người đang bị Việt Cộng giam giữ hay không giam giữ, đang sống bên trong hay bên ngoài lănh thổ Việt Nam đều không thỏa măn nếu sau bài ông viết, và sau cuộc thảo luận ngày 4/24 sắp tới về nhân quyền với những người đồng nghiệp của ông, Việt Cộng trả tự do cho các chiến sĩ dân chủ chúng đang giam giữ.

Không chỉ không thỏa măn thôi, chúng tôi c̣n thất vọng v́ mục đích gần nhất, quan trọng nhất của cuộc đấu tranh của chúng tôi cho dân chủ không đạt đuợc, và ông dự phần trách nhiệm về sự thất bại này.

Mục đích đó là dân chủ hóa cơ cấu lập pháp Việt Nam bằng một cuộc bầu cử tự do, đa đảng, để cử tri Việt Nam có quyền xử dụng lá phiếu của ḿnh như công dân mọi quốc gia dân chủ khác. Tối thiểu họ đă mất quyền bầu cử từ 32 năm nay.

Bầu cử tự do và sử dụng lá phiếu một cách kiến hiệu là vận hội lớn nhất và gần nhất của chúng tôi để ôn ḥa và hợp pháp thực hiện một cuộc cách mạng chính trị mang giá trị căn bản thúc đẩy những tiến bộ trên mọi mặt –bài trừ tham nhũng, cải tổ tư pháp, hành pháp, kinh tế, v.v… .

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Đừng để sự hy sinh của nhiều triệu người Việt Nam đă chết để bảo vệ tự do trở thành vô nghĩa.

Xin ông thử h́nh dung việc ông và những người đồng sự của ông trong bộ ngoại giao Hoa Kỳ "thành

công" trong việc thuyết phục Việt Cộng trả tự do cho các chiến sĩ dân chủ chúng đang giam giữ, khiến ngoại trưởng hay phó ngoại trưởng Việt Cộng đi phó hội trở về khuyến cáo Nguyễn Tấn Dũng kư nghị định lập tức phóng thích toàn bộ những người này chỉ một tháng sau cuộc hội thảo nhân quyền tại Hoa Thịnh Đốn kết thúc.

Ngày đó sớm nhất cũng phải là ngày 24 tháng 5, bốn ngày sau khi cuộc "đảng cử dân bầu" hoàn thành. Sự việc này đẩy lui cơ hội thực hiện một cuộc cách mạng chính trị ôn ḥa xa thêm 4 năm nữa.

Tôi yêu cầu ông và bộ ngoại giao Hoa Kỳ cứu xét lại mục đích của cuộc tranh luận sắp tới giữa quư vị và phái đoàn ngoại giao Việt Cộng, và tôi cũng xin quư vị đồng ư với tôi là nếu trong cuộc bầu cử quốc hội Việt Nam ngày 5/20 cử tri Việt Nam vẫn chỉ có quyền bầu những ứng cử viên cộng sản, đuợc đảng cộng sản công khai

Johnson chỉ c̣n là một pho tượng đá lạnh trong lúc vạc dầu địa ngục Việt Nam vẫn sôi sục nấu nhừ thế hệ thứ Ba của người Việt Nam, trừng phạt họ về tội yêu chuộng tự do.

đề cử hoặc thầm kín cho phép, th́ cộng sản đă thắng Hoa Kỳ keo thứ nh́ bằng cách ḷe bịp.

 

Cuộc ḷe bịp trước xẩy ra năm 1968 tại Việt Nam bằng một xảo thuật quân sự: Việt Cộng đồng loạt tấn công trên 100 tỉnh lỵ, quận lỵ Nam Việt, tấn công cả ṭa đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam, và thất bại thê thảm, tổn thất nặng nề trong tất cả những cuộc tấn công đó.

Thất bại trong giao tranh, nhưng chúng đă thắng trận, v́ thắng trên hai b́nh diện chiến lược và chính trị: thắng lợi là chỉ với một trận đánh duy nhất, sử dụng có 83,000 quân, chúng đuổi đuợc 500,000 quân Mỹ ra khỏi chiến trường Việt Nam, và đẩy đuợc vị tổng thống Hoa Kỳ đương nhiệm, ông Lyndon B. Johnson, ra khỏi Bạch Cung.

Bài học lịch sử đó xẩy ra mới 40 năm nay.

Xin ông đừng để những hy sinh lớn lao của gần 60,000 tử sĩ Hoa Kỳ và nhiều triệu người Việt Nam đă chết để bảo vệ tự do trở thành vô nghĩa.

 

Trân trọng

Nguyễn Đạt Thịnh

 

Tôi hy vọng bộ ngoại giao Hoa Kỳ dịch lá thư ngỏ của tôi, và thảo luận về điều sai lầm của họ tôi nêu trong thư. Tôi cũng hy vọng điều sai lầm tôi nêu ra ảnh hưởng đến nội dung những biểu ngữ người Việt Nam căng lên trong cuộc biểu t́nh ngày 24 tháng Tư sắp tới tại Hoa Thịnh Đốn để những biểu ngữ này c̣n đ̣i quyền bầu cử cho cử tri Việt Nam, ngoài việc đ̣i Việt Cộng trả tự do cho những chiến sĩ dân chủ vô cùng anh hùng của chúng ta.

 

Nguyễn Đạt Thịnh