|
Khó khăn ngoại giao vẫn chồng chất cho Hoa Kỳ tại Trung Đông
Apr 18, 2007
Cali Today News - Giữa lúc nhiều
người để ư đến vụ Ba Tư (Iran) bắt giữ 15 binh sĩ người Anh tại vùng ven biển
giữa hai nước Iran và Iraq, th́ t́nh h́nh tại Iraq ít được nói đến, tuy rằng
không lấy ǵ làm thuận lợi hay tốt đẹp hơn, trái với lời tuyên bố đầy lạc quan (có
chủ ư) của ông John McCain mới đây. Gọi là có chủ ư v́ trong số các ứng viên sửa
soạn cho cuộc chạy đua vào Toà Bạch Ốc vào năm tới, ông McCain là người duy nhất
c̣n cương quyết ủng hộ giải pháp quân sự, đổ thêm quân để dứt điểm quân phiến
loạn, đem lại an ninh và b́nh định lănh thổ. Trong khi tất cả những ứng viên
khác, cả Cộng Hoà lẫn Dân Chủ, đều nắm rơ quyết định của đa số dân chúng Mỹ
không c̣n tin tưởng vào một kết quả sáng sủa tại đây. Và với tinh thần thực dụng,
người dân Mỹ đă quyết định lựa chọn giải pháp rút lui, cho dù là họ cũng như hầu
hết các chuyên viên cũng như các chính trị gia thực sự không thể nào biết được
giải pháp rút lui nào là tốt đẹp và êm thắm nhất, v́ tất cả vẫn c̣n lo sợ trước
một viễn ảnh bất an nổi lên liền sau ngày rút quân Mỹ khỏi chiến trường Iraq.
Nếu như t́nh h́nh tại Iraq càng ngày càng tồi tệ hơn, th́ ông McCain sẽ là ứng
viên càng ngày càng mất điểm nhất, và điều đó đă bắt đầu hiện thực, dựa theo các
cuộc thăm ḍ dân ư cho thấy là ông không c̣n giữ ngôi vị số một trong số các ứng
viên bên đảng Cộng Hoà.
Ông McCain chê trách báo chí Mỹ không tường thuật đầy đủ, chỉ chú trọng đến các
tin tức về chiến sự đầy chuyện chết chóc và bom đạn, và ít chịu đề cập đến những
địa hạt khả quan hơn với những thay đổi và cải thiện đang xảy ra trong nước
Iraq. Ông khoe về thành tích là phái đoàn do ông cầm đầu khi đến viếng Iraq đă
đi thẳng từ phi trường về trung tâm thủ đô Baghdad bằng xe hơi chứ không cần
phải bằng trực thăng cho an toàn hơn. « Đoạn đường máu lửa » này được coi như là
khúc nguy hiểm nhất với biết bao vụ nổ bom nội hoá do quân phiến loạn gài đặt mà
Bộ Quốc Pḥng Mỹ đă tốn biết bao công sức và tiền bạc để giải quyết nhưng vẫn
chưa có thể gọi là hoàn toàn an ninh để tự do di chuyển. Ông McCain cố ư lờ đi
nhiều chi tiết nhưng các nhà báo đều có ghi lại là phái đoàn của ông được hộ
tống chặt chẽ trên đoạn đường này, và khi vào được khu an toàn « Green Zone »
trong trung tâm thủ đô, tức là một khu bao quanh Toà đại sứ Mỹ và các phủ bộ của
chính quyền trung ương Iraq, ít có thành viên nào chịu đi thăm viếng ra ngoài
khỏi phạm vi của khu an toàn này. Ông McCain và dân biểu Mike Pence c̣n khoe
khoang là t́nh h́nh rất an ninh khi đến viếng thăm một khu chợ trong thành phố.
Nhưng sau đó khi được báo giới t́m hiểu kỹ hơn, người dân Iraq ở địa phương đă
mỉa mai rằng nếu như t́nh h́nh mà an ninh th́ tại sao các ông nghị sĩ và dân
biểu này khi đi thăm viếng chợ lại phải mặc áo giáp Kevlar hộ thân, với hơn một
đại đội lính Mỹ hộ tống chặt chẽ, chưa kể đến các trực thăng vơ trang bay vần vũ
trên đầu để làm một hàng rào an ninh. Sau đó ông McCain đă phải vội vàng tự thú
xin lỗi về việc « không nói đúng sự thật » trong chương tŕnh truyền h́nh « 60
Minutes ».
Một chi tiết nhỏ cũng đủ nói lên t́nh trạng an ninh tại thủ đô Baghdad nói riêng,
và tại Iraq nói chung như thế nào. Đó là trong chuyến viếng thăm mới nhất của
tân tổng thư kư Liên Hiệp Quốc là ông Ban Ki Moon, trong một cuộc họp báo chung
với Thủ tướng Nouri Maliki của Iraq, đạn pháo kích của hoả tiễn Katuysha (122 ly)
đă nổ và rớt xuống cách chỗ họp báo khoảng 50 thước. Các h́nh ảnh phóng sự đều
cho thấy rơ là tuy ông thủ tướng Iraq không lấy ǵ làm ngạc nhiên hay lo sợ (v́
nhiều nhân viên cao cấp trong chính quyền đă từng bị ám sát hay khủng bố trong
thời gian qua), nhưng rơ ràng là ông Ban Ki Moon tỏ ra lo lắng, hụp đầu xuống
như muốn tránh né hay t́m cách chạy trốn, nhưng bị kẹt v́ có ống kính truyền
h́nh đang thu vào. Đó là chuyện xảy ra ở ngày giữa ḷng của khu an toàn « Green
Zone » ở thủ đô, bên cạnh thủ tướng, tức là biểu tượng của quyền uy và an ninh
cao nhất trong nước.
Tuy nhiên, ngoài những khó khăn v́ t́nh h́nh an ninh tại đây, bề ngoài có vẻ tạm
lắng đọng v́ đa số dân quân phe Shiite đều đă rút lui khỏi thủ đô Baghdad để
tránh khỏi bị đụng độ với hoả lực hùng hậu hơn của quân đội Mỹ, t́nh h́nh chính
trị và ngoại giao tại Iraq cũng không lấy ǵ làm sáng sủa hay có thể hứa hẹn
những bước khai phá lạc quan hơn cho một giải pháp chính trị êm đẹp. Cho dù
người ta nói nhiều đến những sự thay đổi khá quan trọng của Hoa Kỳ trong quyết
định tham dự vào các cuộc hội đàm do Iraq chủ toạ với các quốc gia lân cận như
Iran, Syria v.v. . . để giải quyết hồ sơ an ninh Iraq. Thật vậy, trước đó, TT
Bush vẫn thường lớn tiếng xác nhận rằng Iran và Syria là những quốc gia không có
hảo ư, chỉ chủ trương lợi dụng t́nh thế để khuấy động cho rối loạn và bất an hơn,
và do đó ông không chủ trương Hoa Kỳ cần phải t́m cách nói chuyện với chính phủ
hai quốc gia này, theo như lời chủ trương và cố vấn của Uỷ ban Nghiên cứu Iraq
(Iraq Study Group) do hai ông Jim Baker và Lee Hamilton đồng chủ toạ.
Cuộc họp sơ khởi ở cấp đại sứ đă diễn ra nhưng không đem lại một sự hứa hẹn nào
khác, nhưng cũng không lâm vào bế tắc. Một cuộc họp kế tiếp, ở cấp độ cao hơn,
với sự tham dự của nhiều quốc gia Ả Rập và Âu Châu khác, được dự định tổ chức
tại Thổ Nhĩ Kỳ vào tháng này. Tuy nhiên, lần này khó khăn đến không phải từ các
quốc gia bất hảo Syria và Iran như TT Bush tiên đoán, mà trớ trêu thay, lại từ
ngay phía Thủ tướng Maliki, một đồng minh nhận được sự trợ giúp mạnh mẽ nhất từ
phía Hoa Kỳ, cũng như là điểm tựa cho hy vọng cuối cùng của chính phủ Bush mong
t́m ra một lối thoát ít tốn kém nhất cho Hoa Kỳ.
Nhà báo Jim Hoagland, một chuyên gia kỳ cựu có nhiều quen biết lớn trong lănh
vực ngoại giao, trong một bài viết đăng trên tờ Washington Post vào ngày 1 tháng
Tư, đă kể ra nhiều chi tiết rất lư thú. Theo ông cho biết th́ một chính trị gia
Iraq đă kể lại rằng t́nh h́nh chính trị tại Hoa Thịnh Đốn đă khiến cho người
Iraq tin rằng Hoa Kỳ đang trên đà rút lui, cho dù có những lời tuyên bố cứng rắn
của TT Bush là sẽ ở lại đến khi nào đạt được thành công. V́ lẽ đó, chính phủ
Iraq hiện nay đang sửa soạn cho một t́nh thế mới sau khi Hoa Kỳ rút quân, chứ
không phải chỉ t́m cách đ́nh trệ để níu kéo quân đội Mỹ tiếp tục ở lại để bảo vệ
về an ninh cho họ, như nhiều người ở Mỹ thường chỉ trích và lầm tưởng.
Thủ tướng Maliki và Ngoại trưởng Iraq là ông Hoshyar Zebari đă từng kêu gọi
trong những tháng qua rằng các quốc gia lân cận của Iraq như Saudi Arabia,
Jordan, Ai Cập nên gửi các phái đoàn cao cấp đến thủ đô Baghdad nếu thực sự muốn
có một cuộc họp để thảo luận chương tŕnh giúp b́nh định và tái thiết Iraq. Thế
nhưng v́ sợ những hậu ư chính trị cũng như v́ lư do an ninh, các quốc gia này
cũng như những nước khác như Pháp, Đức, Nga, và các quốc gia thành viên trong
Hội Đồng Bảo An của Liên Hiệp Quốc, và các cường quốc kỹ nghệ khác trong Nhóm
G8, đều t́m cách thoái thác hay chần chờ trong quyết định đến tham dự cuộc họp
tại Iraq, và cuối cùng muốn lựa chọn địa điểm Thổ Nhĩ Kỳ theo lời đề nghị của
Ngoại trưởng Condoleezza Rice.
Lư do chính mà ông Maliki đă không hăng hái trong quyết định gửi ngoại trưởng
Zebari sang phó hội tại Thổ Nhĩ Kỳ là v́ hầu hết các chính trị gia trong chính
phủ tại Iraq đều nghi ngờ về nhiệt tâm của các quốc gia này. Một viên chức cao
cấp trong chính quyền Iraq xin giấu tên để được nói thẳng thừng rằng : « Tại sao
chúng tôi (người Iraq) lại đi đến một nơi họp để quyết định về vận mạng của ḿnh,
mà trong đó đa số các nước tham dự đều là các quốc gia Âu Châu và Ả Rập đă từng
không ủng hộ cuộc chiến giải phóng Iraq (ư nói đă từng chống đối cuộc chiến lật
đổ Saddam Hussein) trước đây ? Tại sao cuộc họp này phải tổ chức trên phần đất
của một quốc gia đang t́m cách hăm doạ và lấn át thay v́ t́m cách giúp đỡ người
dân Iraq ? »
Thật vậy, không ai chối căi được là chính phủ Thổ Nhĩ Kỳ nh́n vùng đất phía bắc
của Iraq với đa số là dân Kurd với một con mắt thiếu thiện cảm v́ nhiều nguyên
do khác nhau. Trước tiên, họ coi đây là một vùng đất cũ của Thổ thời đế quốc
Ottoman, sau khi bị đánh bại bởi đế quốc Anh và phải chia cắt một phần đất để
sáp nhập thành nước Iraq ngày nay. Chính quyền ở Thổ cũng lo sợ một khi khối
người Kurd ở Iraq đ̣i tự trị nếu xảy ra t́nh trạng phân ba tại nước này th́ điều
đó có thể kích thích một số người dân Thổ có gốc Kurd có thể đứng lên hay nổi
loạn để đ̣i sáp nhập với người Kurd tại Iraq để thành lập một quốc gia mới là
Kurdistan. V́ những lẽ đó, nếu như t́nh h́nh bạo loạn bùng nổ tại vùng Kurd phía
bắc Iraq, quân đội Thổ sẵn sàng tấn công sang Iraq để dẹp tan những trại đóng
quân của lính du kích gốc Kurd, cũng như để có thể chiếm luôn thành phố Kirkuk,
với kho tài nguyên trù phú về dầu hoả tại đây. Chính v́ lẽ đó mà chính quyền ở
Ankara, thủ đô của Thổ Nhĩ Kỳ, từ lâu đă chẳng thèm nói chuyện với Tổng thống
của Iraq là ông Jalal Talabani, một người Iraq gốc Kurd và lúc nào cũng xác nhận
là thành phố Kirkuk là của người Kurd. Chính sách không đối thoại với người Kurd
của Ankara đă khiến cho con đường chuyển vận dầu hoả của Iraq xuất cảng ra thế
giới bên ngoài qua biên giới phía bắc với Thổ Nhĩ Kỳ đă bị gián đoạn trong những
tuần lễ vừa qua, càng gây khó khăn cho ngân quỹ của chính quyền Iraq. Cuối cùng,
giải pháp thoả hiệp là các nước sẽ họp kỳ tới tại Ai Cập.
Trong bối cảnh đó, nực cười thay chỉ có Ba Tư (Iran) là sẵn sàng gửi phái đoàn
ngoại giao cao cấp nhất để đến phó hội tại thủ đô Baghdad. Hơn thế nữa, chính
quyền Teheran c̣n lên tiếng cho rằng sở dĩ các quốc gia Ả Rập trong vùng (đa số
theo hệ phái Sunni) đều ngần ngại không muốn đến Iraq là v́ họ không thật sự
muốn có một giải pháp dứt khoát cho hồ sơ Iraq, v́ sợ dẫn đến hậu quả là gây
thiệt tḥi cho phe Sunni (gồm đa số các phiến quân đang tiếp tục chống lại quân
đội Mỹ cũng như không muốn thấy sự lớn mạnh của phe Shiite tại Iraq).
Đó là những t́nh tiết giải thích sự nghi kỵ hay ngờ vực của nhiều phe phái khác
nhau tại Iraq mà nhiều lănh tụ phương Tây cũng như Hoa Kỳ đều không am tường hay
lơ là không để ư đến mỗi khi lên những kế hoạch trọng đại cho một giải pháp mới
tại Iraq. Và v́ thế dễ dẫn đến những thất bại v́ không được sự đồng t́nh của
nhiều người, kể cả những người được coi như là đồng minh cũng như đang được
hưởng ơn mưa móc hay sự bảo vệ an ninh to lớn của Hoa Kỳ, như trường hợp của
chính quyền Maliki hiện nay ở Baghdad.
Theo lời nhà báo Hoagland, đa số người Iraq vẫn c̣n nghi ngờ nhiều về thành tâm
của các quốc gia Ả Rập trong vùng mà đa số theo hệ phái Sunni, cũng như các tổ
chức hay định chế quốc tế, và kể cả Hoa Kỳ, v́ họ cho rằng những quốc gia hay
thế lực này đă bán đứng quyền lợi của dân Iraq để phục vụ cho những quyền lợi
riêng tư hay phe phái, cũng như sẵn sàng hỗ trợ hay làm ngơ cho những nhà độc
tài như Saddam Hussein (miễn là có lợi cho họ) trong nhiều thập niên qua. Chính
v́ lẽ đó mà người Iraq ngày nay có quyền nghi ngờ về bất cứ một chính quyền
ngoại quốc bỗng dưng muốn quan tâm và t́m cách đến « giúp đỡ » cho người Iraq.
Thái độ chống đối hay t́m cách tŕ hoăn kế hoạch thương thuyết ngoại giao hiện
nay của Ngoại trưởng Rice, mang lại nhiều ư nghĩa và hậu quả đáng chú ư. Nó cho
thấy là khả năng của Hoa Kỳ mong đạt được những kết quả như mong muốn tại Iraq
càng ngày càng tiêu ṃn đi, phần lớn v́ sự bất tài, ngạo mạn và thiếu am tường
của chính quyền Bush. Và tệ hơn nữa, là cuộc chiến tại Iraq đang bước vào năm
thứ năm, giữa lúc mà sự kiên nhẫn của đa số người dân Mỹ càng ngày càng tụt dốc
nhiều hơn nữa. Điều này càng khiến cho những người lạc quan nhất cũng không thể
nào tin tưởng hay hy vọng vào một tương lai tươi sáng hay một giải pháp khả quan
nào trong tương lai gần cũng như xa.
Điều trớ trêu là thái độ tŕ trệ của ông Maliki, mang dấu ấn của một quyết định
cứng đầu, xem ra có vẻ như khác với những ǵ các viên chức cao cấp trong Bạch
Cung thường đánh giá về ông. Trong một bản tường tŕnh nội bộ của Cố vấn An ninh
Quốc gia Stephen Hadley thảo ra sau cuộc viếng thăm Iraq vào cuối năm ngoái, ông
Hadley đánh giá khá thấp về ông Maliki, cho rằng ông này không phải là một «
lănh tụ có quyền uy » (strong leader). Và do đó ông đề nghị một số những giải
pháp mà Hoa Kỳ có thể làm để hỗ trợ cho ông có đủ sức mạnh và can đảm để có thể
dứt ra khỏi ṿng ảnh hưởng của giáo sĩ Moktada al-Sadr, nhân vật Shiite cực đoan
khá nguy hiểm cho quyền lợi của Hoa Kỳ tại Iraq. Giờ đây, đến lúc ông Maliki tỏ
quyền uy của ḿnh, trên lư thuyết ông là lănh tụ của một nước có chủ quyền độc
lập, th́ xem chừng như lại gây ra bối rối không ít cho Hoa Kỳ. Ngạn ngữ Hoa Kỳ
có câu rằng « Coi chừng những ǵ bạn ước mơ đó », ngụ ư rằng những điều ḿnh
mong muốn, đến lúc hiện thực nhiều khi sẽ không đem lại những kết quả như dự
tính lạc quan lúc ban đầu.
Nếu nh́n kỹ lại, th́ t́nh trạng này cũng đă diễn ra trước ngày ông Maliki được
chọn làm thủ tướng. Trước đó, thủ tướng đầu tiên do quốc hội lâm thời Iraq chọn
lựa là ông Ibrahim al-Jafari. V́ thái độ thiếu quyết liệt của ông này, nhất là
không chịu dứt khoát tách rời khỏi liên minh với giáo sĩ Moktada al-Sadr, Hoa Kỳ
đă áp lực để t́m người thay thế, và sau đó đă đồng ư lựa chọn ông Maliki v́ nghĩ
rằng ông này có nhiều đức tính cương quyết hơn. Dĩ nhiên, giờ đây Hoa Kỳ phải
nhận lănh hậu quả của sự lựa chọn này, khi mà một ông thủ tướng cứng rắn của
Iraq có thể có những quyết định mà Hoa Kỳ không hoàn toàn hài ḷng, chứ chưa nói
đến việc khó có thể kiểm soát hay lèo lái theo ư muốn.
Trước đó không lâu, trong một cuộc họp mặt thượng đỉnh tay ba với quốc vương
Abdullah của Jordan, TT Bush cũng đă được dịp nh́n thấy thái độ « cứng rắn » đến
gần như xem thường vị nguyên thủ quốc gia của đệ nhất siêu cường của ông Maliki.
Đó là trong chương tŕnh nghị sự và tiếp tân có phần ăn sáng giữa ba người và
sau đó kéo dài các cuộc thảo luận đến phần ăn tối. Tuy nhiên, vào giờ chót, ông
Maliki đột ngột huỷ bỏ một phần chương tŕnh, không chịu tới tham dự ăn sáng, v́
muốn chứng tỏ một sự bực ḿnh hay không đồng ư nào đó với Hoa Kỳ, khiến cho các
giới chức chính quyền Bush phải lúng túng t́m mọi cách để biện minh, cho rằng đó
là v́ lư do ông Maliki bị trở ngại về giờ giấc (điều khôi hài là Baghdad ở gần
Jordan hơn là Washington, và ai cũng biết là ông Bush phải tốn công và mất giờ
cho một chuyến bay dài từ Hoa Kỳ sang tận Trung Đông).
Dường như cái thói quen từ chối ăn uống với ông Bush (một hành vi kể ra cũng khá
« vô lễ » đối với một tổng thống Hoa Kỳ) lại được các lănh tụ Ả Rập thích đem ra
áp dụng mà không sợ bị phản ứng ngược. Mới đây nhất, các nguồn tin ngoại giao
cho biết rằng Quốc vương Abdullah của Saudi Arabia cũng quyết định huỷ bỏ cuộc
dạ yến dự trù tổ chức tại Bạch Cung vào ngày 17 tháng 4 sắp tới. Điều nên nhớ là
TT Bush thường không ưa thích ǵ lắm, nếu không muốn nói là rất ghét, các nghi
thức ngoại giao kiểu này, nên ít khi nào chịu tổ chức các buổi quốc yến (state
dinner) để khoản đăi các vị lănh đạo hay thủ tướng của các quốc gia đến viếng
thăm Hoa Kỳ. Trong suốt 6 năm qua, ông chỉ tổ chức có khoảng 5 lần. Ngược lại,
ông thích tổ chức các buổi tiếp đón tại trang trại riêng ở Crawford, và chỉ
những lănh tụ được ông ưa thích mới được mời về đây. V́ thế cho nên một quyết
định mở quốc yến phải được coi như là một sự trọng vọng đặc biệt của ông Bush.
Và do đó người ta mới hiểu và thấy rơ cái đau của Toà Bạch Ốc trước quyết định
huỷ bỏ vào giờ chót của Quốc vương Abdullah.
Thật ra th́ ông hoàng xứ Ả Rập dầu hoả to lớn nhất thế giới này đă chứng tỏ bản
lănh của ḿnh từ lâu, chứ không phải lúc nào cũng quỵ luỵ TT Bush như các lănh
tụ Blair (Anh Quốc), Berlusconi (Ư Đại Lợi), Koizumi (Nhật Bản), Howard (Úc Đại
Lợi) mỗi khi được TT Bush tiếp đón tại trang trại riêng ở Crawford. Quốc vương
Abdullah, từ hồi c̣n làm hoàng thân nhiếp chính (Crown Prince), cũng đă được đón
tiếp tại Crawford, một phần nhờ vào uy thế của ông hoàng Bandar, đại sứ Saudi
Arabia lâu năm tại Hoa Kỳ, và cũng là bạn thân thiết lâu đời của đại gia đ́nh họ
Bush. Tuy nhiên, sau khi hội kiến với TT Bush, ông Abdullah và đoàn tuỳ tùng lại
lục tục lên xe ra về, chứ không thèm ở lại ngủ đêm tại trang trại riêng này!
Trong năm 2002, có lúc ông Abdullah, trong một dịp hội kiến với ông Bush, đă đưa
ra tấm h́nh chụp các nạn nhân thiếu nhi Palestine bị tàn sát bởi bom đạn của
quân đội Do Thái và hỏi thẳng TT Bush rằng ông có thật sự muốn dấn thân để giải
quyết vụ xung đột giữa Palestine và Do Thái hay không.
Trong thời gian gần đây, quốc vương Abdullah của Saudi Arabia đă có những bước
tiến mạnh dạn và lộ liễu hơn để chứng tỏ quyền uy và ảnh hưởng của vương quốc
giầu mạnh này lên các tiểu quốc trong vùng, như việc lên tiếng áp lực Hoa Kỳ
không nên bỏ rơi quyền lợi của dân Sunni tại Iraq có thể bị sát hại bởi đa số
gốc Shiite, hoặc áp lực các phe phái tại Palestine cùng thoả hiệp để đứng chung
trong một chính phủ đoàn kết để từ đó có thể áp lực Do Thái phải nhượng bộ trong
các vụ thương thuyết hầu giải quyết hồ sơ Palestine - Do Thái. Mới đây, trong
một cuộc họp thượng đỉnh của các quốc gia trong Liên đoàn Ả Rập, quốc vương
Abdullah cũng đă không ngần ngại nói đến việc người Iraq đang bị thiệt hại nặng
nề bởi một « cuộc chiếm đóng phi pháp của ngoại bang »
(illegitimate foreign occupation), cũng như yêu cầu Hoa Kỳ và Âu Châu nên sớm
cởi bỏ lệnh cấm vận phong toả Palestine, sau kết quả bầu cử đưa phe Hamas nắm
quyền, v́ điều này chỉ gây thiệt hại cho người dân Palestine nghèo nàn vô tội.
Rơ ràng đây là những lời nói chỉ trích mạnh bạo nhất từ phía vương quốc Saudi
Arabia về các chính sách của Hoa Kỳ trong vùng Trung Đông, nhưng ngược lại,
chính quyền Bush đă không có những lời phản bác cứng rắn hay dứt khoát.
Những ai tin vào luật nhân quả của nhà Phật th́ cho rằng thái độ bị hắt hủi của
ông Bush, bởi hai lănh tụ Maliki (của Iraq) và Abdullah (của Saudi Arabia),
chẳng qua chỉ là một sự bù trù, một cái nghiệp nhận lănh do những ǵ mà ông đă
gieo lúc trước. Vào mùa hè năm 2003, trong cuộc họp thượng đỉnh của Nhóm G8 (8
nước kỹ nghệ hàng đầu thế giới), tổ chức tại Pháp, ông Bush đă làm bỉ mặt TT
Jacques Chirac của quốc gia chủ nhà một cách không nương tay. Bởi v́ trước đó,
Pháp và Đức là hai trong số các quốc gia Âu Châu thuộc loại đồng minh quan trọng
nhưng lại lên tiếng chống đối kịch liệt nhất chính sách tấn công Iraq của Hoa Kỳ,
nên khiến cho ông Bush và bộ tham mưu của ông ghét Pháp đến mức gần như coi là
kẻ thù. Trong cuộc họp mặt thường niên của Nhóm G8, bao giờ cũng có một buổi
tiếp tân và dạ tiệc chính thức vào buổi tối trước khi chấm dứt và các vị lănh tụ
có thể chụp h́nh chung trong một buổi họp báo ngắn để nói về một bản thông cáo
chung của hội nghị. Tuy nhiên, lần này, sau khi đă họp xong, ông Bush ngang
nhiên ra về, bỏ đi giữa chừng, trước khi hội nghị chính thức chấm dứt, làm bẽ
mặt không ít cho người chủ nhà là TT Pháp, nhưng đồng thời cũng nói lên tính
cách ấu trĩ và nông cạn hẹp ḥi của một vị TT Mỹ.
Giờ đây th́ sự việc lại quay chiều, và chính ông Bush lại nhận lănh cái đ̣n mà
ông đă gieo cho kẻ khác lúc trước, giống như câu thành ngữ « gậy ông đập lưng
ông ».
Mai Loan
Mailoan74@yahoo.com
Houston, Texas
|