Tội Ác Hồ Chí Minh

 

Thư Của Giáo Sư Nguyễn Thiện Tâm Từ SG Gửi Toàn Dân Việt Nam (3):

Ông Hồ Nặng Tội Với Dân VN; Việt Kiều Kiện VC Ra Quốc Tế

 

Bản văn sau đây là “Thư của Giáo Sư Nguyễn Thiện Tâm gửi toàn dân Việt Nam”   Vậy GS Nguyễn Thiện Tâm là ai? Người thật hay ảo ? Ông Bùi Tín đă nói trên đài Á Châu Tự Do, xác nhận rằng đúng là có người này thật, từng đi du học Nga về và dạy ở một vài Đại Học VN. Ông Bùi Tín nói, không kể việc gửi qua Internet, bản văn này do GS Tâm đưa học tṛ photocopy ra 1,000 bản giấy và lưu hành nhiều nơi ở quốc nội.. Phần chót bản văn như sau.

 

Không chỉ Tố Hữu, mà sự nhầm lẫn tội nghiệp này c̣n bắt đầu từ Hồ Chí Minh.

Tại đại hội 2 của Đảng Lao động Việt Nam, ông tuyên bố: “Cách mạng Việt Nam phải học nhiều kinh nghiệm của cách mạng Trung Quốc, kinh nghiệm và tư duy Mao Trạch Đông đă giúp chúng tôi hiểu thấu đáo hơn học thuyết Mác-Ănghen Lênin, Stalin. Những người cách mạng Việt Nam phải luôn luôn ghi nhớ và biết ơn MTĐ về sự cống hiến to lớn đó.

 

Và cũng tại đại hội này, ông tuyên bố: “Ai đó có thể sai chứ đồng chí Stalin và đồng chí Mao Trạch Đông th́ không thể nào sai được”.

 

Trong lúc Nguyên soái Diệp Kiếm Anh nói đại cách mạng văn hóa giết 20 triệu người, đấu tố, tra tấn 100 triệu trong đó có 300 đại lăo công thần đă sáng lập ra nên nước Cộng hoà Nhân Dân Trung Hoa.

 

C̣n giáo sư Lưu Ái Cầm, con gái cố chủ tịch Lưu Thiếu Kỳ nhận xét: “Mao bản tính lật lọng, qua cầu rút ván, biến ân thành oán, ghen tỵ hiền tài, đa nghi Tào Tháo” (Lưu Thiếu Kỳ & Ân óan Trung Nam Hải, trang 65).


Hồ chủ tịch đâu có biết rằng Mao Trạch Đông khét tiếng tàn bạo đă tiêu diệt gần hết những đồng chí đại công thần có công nhất trong những người lănh đạo khai sinh ra nước Cộng Ḥa nhân dân Trung Hoa, như nhận xét của Diệp Kiếm Anh vừa nêu, nên sự nghiệp của Mao được đánh giá 3 phần công 7 phần tội.


C̣n cái xă hội chủ nghĩa Trung Quốc mà chủ tịch Hồ Chí Minh ca ngợi “thề noi gương” th́ họ đă quẳng vào sọt rác từ lâu rồi v́ nó quá bê bối, tŕ trệ, lạc hậu. Đảng Trung Quốc đă và đang ra sức sửa sai. Nhưng v́ sai quá nên sửa măi vẫn chưa ăn nhằm ǵ. Chứng cớ: Tạp chí Đông Hướng ra số tháng 7 năm 2004 đưa tin: “Đảng cộng sản Trung Quốc đă thành lập ban thăm ḍ dư luận quần chúng đối với Đảng do Ủy viên thường vụ Bộ Chính trị Ngô Quan Chính làm trưởng ban, kết quả như sau:
- Về hài ḷng đối với công tác của Đảng và Chính quyền địa phương: khu tự trị Tây Tạng cao nhất đạt 60% c̣n lại là dưới trung b́nh.
- Bắc Kinh 45%, thành phố Thiên Tân 42%, 28 tỉnh thành phố đều ở mức nguy hiểm dưới 20%, các tỉnh Hà Nam, Sơn Tây, Giang Tây, An Huy, Giang Tô, Hồ Bắc và thành phố Trùng Khánh ở dưới mức nguy hiểm (chỉ đạt 15%). Nguyên nhân chủ yếu để quần chúng không hài ḷng v́ phẩm chất cán bộ quá kém: quan liêu, tham nhũng, ức hiếp chiếm đọat của dân v.v


C̣n Việt Nam ta nếu tiến hành thăm ḍ th́ sao? Nếu được tự do bỏ phiếu tín nhiệm của dân đối với Đảng th́ chắc chỉ c̣n 1 đến 2% người tín nhiệm Đảng (có lẽ do thiểu năng trí tuệ hoặc tâm thần) V́ sao? Xin thưa Hội Minh Bạch Quốc Tế (quốc tế ) gồm 17 tổ chức quốc tế dùng sự lượng định của hàng ngàn chuyên viên cao cấp nhất TG để chấm điểm mỗi quốc gia về t́nh trạng tham nhũng tại nước đó, chỉ số cao nhất là 10 điểm, có nghĩa là xứ đó không có tham nhũng th́ Đan mạch, Thụy điển, Úc, Anh quốc đứng đầu bảng gần như ḥan hảo: 9 điểm. Nh́n chung ta thấy các nước tự do dân chủ chiếm đa số phần đầu bảng, c̣n các xứ độc tài và cộng sản th́ chen lấn nhau ở cuối bảng.


Việt Nam chúng ta nằm phần cuối bảng bi đát này với chỉ số 2,4 đồng thuyền với 4 nước Sudan, Cônggô, Lybi và Irắc. Nhưng điều ghê rợn hơn nữa là có cơ quan nghiên cứu đă cho Việt Nam số điểm là 1,4 chót bảng. Xin xem sự thật này ở Việt Nam qua các đơn kiện của công dân Phạm Thi Ứng bị đương kim chủ tịch tỉnh B́nh Thuận cướp đọat 8000m2 đất. Vụ chính quyền huyện Thoại Sơn cướp trắng toàn bộ tài sản của ông Phạm Minh Quang đă nêu ở trên. Vụ kiện của 14 vị lăo thành cách mạng ở xă Thanh Nê Kiến Xương, Thái B́nh kiện Phó Chủ tịch tỉnh Hoàng Đ́nh Thạch cùng Bí thư tỉnh ủy Bùi Sĩ Tiếu mua rẻ đất của dân bán cho công ty, thiệt của dân đến gần 200 tỷ!


Gần đây nhất, ngày 4 tháng 11 tại trụ sở quốc hội hơn 200 cán bộ nông dân Hà bắc kêu gào “Quốc hội ơi, Quốc hội ơi! các ông đại diện cho dân mà để cho chính quyền dẫn công an về cướp của chúng tôi thế à?”
Những chuyện tương tự về cướp bóc của các cán bộ cộng sản đối với dân tính không hết đếm không xuể, nên có những bài thơ tuyệt tác:


Phản chiến


Tổ quốc trong anh máu thắm tận nguồn
Tổ quốc chúng gào đầu lưỡi
Hăy cảnh giác!
Khi anh đầm ḿnh máu mê trận mạc
Chúng đưa con du học nước ngoài
Rúc kín lâu đài du hư trên ngai
Hăy cảnh giác!
Bọn mặt bự dẻo mồm
Thời nào chẳng nhân danh Tổ quốc
Cao giọng hùng hồn không tiếc máu xương
Máu xương lầy đỏ nghiệp đế vương
Hăy cảnh giác!
Sau chiến tranh chúng lại chiến tranh
cuộc chiến tranh một phía
Người sống sót trở về oằn lưng sưu thuế
Chúng lấy máu đúc vàng
Độc quyền ngự trị nghênh ngang
Độc quyền nghĩ
Độc quyền nói
Độc quyền ráo trọi
Dân đen chỉ một quyền được … đói
Và thêm nữa là quyền sợ hăi
Triền miên …
Hăy cảnh giác!
Dân đen
Cảnh giác!
Ḷng ta yêu vô cùng Tổ quốc
Chúng luôn moi làm bẫy đánh lừa
Sập lại chính đời ta
Đến cả con cháu ta
Vào kiếp chó
Canh túi vàng chúng nó


Bùi Minh Quốc


Sự tùy tiện và ngu xuẩn trong các chủ trương chính sách của Đảng.
Nghị quyết Quốc Hội số 49NQ/TVQH do Trường Chinh kư 20.6.1961 cho phép chính phủ bắt giam công dân vào “trại cải tạo” mà không cần có ṭa án xét xử trong thời hạn 3 năm và khi hết hạn đó th́ chính quyền có thể gia hạn và cứ thế kéo dài vô thời hạn. Trong số nạn nhân đó không chỉ có các người thuộc Đảng phái chống đối sĩ quan và công chức làm việc với Pháp trước đây đă chịu qui phục chính quyền mới mà c̣n có những trí thức, nhà văn nhà báo giáo sư đă từng tham gia kháng chiến chống Pháp, bất đồng với chính sách của Đảng. Hàng chục vạn người này bị tù đày hầu như vô thời hạn; vợ con bị trù úm đối xử tàn tệ đă phải bỏ ḿnh ở các “trại cải tạo” này. Than ôi, Nghị Quyết 49 này lại được lặp lại một lần nữa 36 năm sau với qui mô rộng lớn hơn, dưới tên gọi là “Nghị Định 31/CP do Vơ Văn Kịêt kư ngày 14.4.1997. Cả hai cán bộ lănh đạo chóp bu này đă kư hai văn bản pháp luật mâu thuẫn với Hiến Pháp Việt Nam (do ngu si, do ẩu và vô trách nhiệm của hai vị chóp bu ăn hại nàỵ). Thật là họa vô đơn chí. Chẳng thế mà Olivier Todd, một nhà văn nhà báo Pháp đă từng ủng hộ chế độ HN trước 1975 th́ cho rằng Đảng cộng sản VN đă thiết lập một quốc gia Stalinit nhất thế giới.


Thưa các vị, từ trang đầu tôi đă viết, không hiểu sao nhà nước ta lại thực thi một chính sách phát xít và nhiều nghịch lư như vậy ?


Xin dẫn chứng thêm:
Kư họa Tuổi Trẻ Cười ngày 15.6.2004 viết “kư 13 hợp đồng ma để chiếm đọat 7 tỷ ḥan thuế, Tổng giám đốc Công ty đồ hộp Hạ Long (chỉ) bị 36 tháng tù treo…!
Báo Pháp luật TP.SG ngày 16.7.2004 một số tờ báo lớn của ngành tư pháp đăng bài phỏng vấn nguyên chủ tịch UBNDTP Hoàng Văn Nghiên nói “Tôi chỉ từ một chiếc xe đạp rách thuở hàn vi mà ngày nay vốn liếng “của tôi” đă lên tới 500 triệu Mỹ kim.”

Như chúng ta biết, Hoàng Văn Nghiên chỉ là con rệp, con muỗi (so với các ông cán bộ chóp bu) mà vốn liếng có tới 500 triệu Mỹ kim th́ liệu các ông thực thi chuyện bán mười mấy ngàn km2 đất, biển cho Trung Quốc có tới bao nhiêu tỷ Mỹ kim? (thứ trưởng ngoại giao Lê Công Phụng thú nhận rằng so với hiệp ước Pháp Hoa năm 1897 phía Việt Nam mất hơn 10.000 cây số vuông trong vịnh Bắc bộ” th́ báo Nhân Dân ca ngợi “đây là hiệp ước công bằng, rất công bằng”?(!)
Đúng là giọng mẹ ḿn báo Đảng!

Để có thực tế trả lời cho khách quan, xin mời các vị lên Lạng Sơn. Trải qua hàng ngàn năm bắc thuộc các thế hệ vua chúa phong kiến không để ngoại bang cướp đất. Thế mà Cộng sản đă bán đất cho Tàu. Chứng cứ là Ải Nam Quan, Thác Bản Giốc, Suối Phi Khanh không c̣n nữa!

Nghịch lư có quá nhiều không có cách nào kể ra cho hết, xin nêu ra đây lời dạy của Các Mác “Tất cả mọi bi kịch xẩy ra đều do sự ngu dốt” Dân Việt Nam ta đang hứng chịu quá nhiều bi kịch do con người ngu dốt đẻ ra Chính Sách ngu dốt. Điều lạ nữa là các thế hệ lănh đạo Việt Nam không cảm thấy ḿnh ngu dốt nên đă tàn phá đất nước này không biết đến bao giờ mới ngóc đầu lên được.

Xin các vị tự hỏi: Tại sao chủ nghĩa cộng sản bị toàn thế giới lên án và từ bỏ, mà Việt Nam ḿnh lại cứ phải xă hội chủ nghĩa trong khi nước xă hội chủ nghĩa hùng mạnh như Liên Xô và các nước Đông Âu đều đă sụp đô?? Và như cố anh hùng Trần Độ nói: “Hàng trăm nước trên TG văn minh giàu có hơn ta nhiều mà không phải là nước xă hội chủ nghĩa, làm ǵ có Đảng lănh đạo”.

Xin thưa lư do thật đơn giản, theo tối kiến vĩ đại của Lê Duẩn là làm chủ tập thể. Làm chủ tập thể là của tập thể (của nhà nước), không ai thực sự làm chủ, tức là kho vàng của toàn xă hội bỏ ngỏ không khóa mạnh ai nấy múc. Chả thế mà Vơ Văn Kiệt xây dựng đường cao thế Bắc-Nam chi hàng ngàn ngàn tỷ đồng không cần thông qua quốc hội, các nhà khoa học Việt Nam tầm cỡ quốc tế can ngăn y bỏ ngoài tai. Miễn sao thực hiện bằng được để kiếm. Thất thóat nhiều đến mức không tổng quyết toán chi phí công tŕnh rồi cũng vô can…

Đó, hậu quả làm chủ tập thể, tối kiến của Lê Duẩn vô học hại dân, hại nước như vậy không những không ai rút ra bài học kinh nghiệm lại cứ dở giọng đểu “quản lư tập thể, làm chủ tập thể" để lừa dân để vơ vét thật nhiều của dân.

Những người lănh đạo ở đất nước chúng ta không hiểu luật nhân quả, họ ra sức vơ vét, tranh thủ hưởng thụ trên xương máu đồng bào ḿnh th́ chắc chắn phải trả giá bằng chính đời sống bất hạnh của ḿnh, của con cháu ḿnh. Và v́ không hiểu luật nhân quả, BCTrị đồng lơa với tội phạm bao che xă hội đen muốn ỉm vụ án đại h́nh đi.  Tôi gửi kèm theo đây thư của Đại tướng Vơ Nguyên Giáp (30 Hoàng Diệu, HN), thư của Thượng tướng Nguyễn Nam Khánh (36 B1 Lư Nam Đế) và lời b́nh luận của Tiến Sĩ Thanh Giang (có địa chỉ liên hệ dưới bài viết). Xin các vị liên hệ với 3 tác giả trên.

Tiếp theo đây là chuyện thật như bịa chỉ xảy ra dưới sự thống trị lưu manh của chính quyền cộng sản. Nạn nhân của vụ án đặc biệt đểu cáng này là nhà doanh nghiệp tài ba Trịnh Vĩnh B́nh - người Hà Lan gốc Việt. Anh rời Sài G̣n sau giải phóng 1975. Trong quá tŕnh gần 30 năm làm việc thông minh, cật lực, anh đă tích lũy được số tài sản kếch xù mang về nước đầu tư cho quê hương phát triển kinh tế theo lời kêu gọi của Đảng và Chính phủ. Nhưng v́ xa nhà quá lâu lại mang quốc tịch nước ngoài, anh không có tư cách pháp nhân là chủ đầu tư nên phải dựa vào ba người bạn chí thiết từ ngày c̣n học phổ thông. Cả ba người bạn, thời gian đầu tỏ ra trung thành nên công việc trôi chảỵ Nhưng đùng một cái con quỉ tham lam đă khiến cả ba trở mặt kiện anh ra ṭa về tội làm ăn bất chính. V́ có sự bàn bạc trước với các cơ quan chức năng đầu năo của tỉnh gồm bí thư Tỉnh ủy, Giám đốc Sở Công an, phó văn pḥng Giám đốc Công ty VKR, trưởng pḥng an ninh chính trị Công an. Cả bốn vị “phụ mẫu chi dân” này đồng mưu với ba tên lưu manh đă khởi tố, nên anh bị kết án mười một năm tù.

May thay, trời có mắt, cùng ngồi tù với anh có Tiến sĩ TQL đương kim Giám đốc một Xí Nghiệp lớn là cố vấn cho Trịnh Vĩnh B́nh xây dựng các dự án phát triển kinh tế. Anh là con rể cụ LHH cán bộ cao cấp, đảng viên năm 1930, cụ bà là NTC, nguyên bí thư Đảng ủy, phó Viện trưởng viện HCQG nên ngoài 60 bài báo đăng về vụ này, các cụ đă gửi hàng ngàn đơn thư lên từng Ủy viên Bộ Chính trị, từng Ủy viên TƯ Đảng, từng đại biểu Quốc hội, từng Ủy viên Ban Kiểm tra TƯ, Viện Kiểm sát tối cao và sáu trăm tổng biên tập các đài, các báo. Do sức ép quá lớn của dư luận, Bộ Chính trị đă triệu tập một cuộc họp bất thường dưới sự điều khiển của Tổng Bí thư LKPhiêu. Trong cuộc họp, uỷ viên Bộ Chính trị DL nói: “Tôi đă đọc kỹ hồ sơ và thu thập thông tin từ các báo, vụ này chắc chắn là bắt oan” và ông nhận là sẽ vào tận nơi giải tỏa oan khuất cho TVB. Nhưng buồn thay chỉ sau khi về Hà Nội vài ba hôm ông quay ngoắt 180º rằng, việc bắt Trịnh Vĩnh B́nh là đúng người đúng tội.

Người nhà Trịnh Vĩnh B́nh từ cơ quan đặc vụ Sài g̣n điện báo ra rằng có 4 nhân vật kể trên: bí thư Tỉnh ủy LVD, Giám đốc Sở Công an CVM, PVP Giám đốc Công ty VKR, trưởng pḥng an ninh chính trị Công an đă có mặt tại nhà PTD với một vali tiền và đặc sản quí hiếm để “làm luật” với hai quan lại cao cấp này. Tin mật từ nhóm xă hội đen cho biết tiền mặt tính từ đô la hơn 5 tỷ đồng c̣n quà th́ không thể tính bằng tiền v́ nó là vô giá.

Biết nội t́nh vụ án quái dị này có người đặt câu hỏi: “Chả nhẽ một doanh nghiệp tài ba và đầy trí tuệ như Trịnh Vĩnh B́nh mà không biết được bản chất của cộng sản?”

Xin thưa, biết đấy, nhưng B phải bỏ ra một đống của kếch xù như vậy để chứng kiến được con người đă biến thành súc vật như thế nào và mua một bài học về sự nhẹ dạ cả tin vào chính quyền cộng sản.

Điều đặc biệt nữa (mà chỉ xảy ra ở chính quyền cộng sản) là sau khi tuyên án phạt 11 năm tù ṭa tuyên bố cho bị cáo tại ngọai để bồi bổ sức khỏe (!) Điều kỳ lạ là ṭa chỉ xử Trịnh Vĩnh B́nh và vài cán bộ tép riu chứ không hề hỏi tội những tên ăn cướp đầu sỏ LVD, CVM. Hai tên này Đảng đă có lệ là “đá hất lên” và “xử lư nội bộ”. Hai cái lệ tệ hại này cũng chỉ xảy ra ở Việt nam, ở nhà nước Cộng sản bất chấp Pháp luật. Các vị biết không, sau này LVD không những không làm sao mà c̣n được điều lên làm Phó Viện trưởng Viện Kinh tế TƯ, c̣n CVM cũng được đá hất lên, làm Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Xây dựng lực lượng an ninh đặc trách Tây Nguyên.

Trịnh Vĩnh B́nh tại ngoại được ít lâu th́ công an bố trí cho bay về Hà lan tiếp tục cuộc đời tỵ nạn lần chót với hai bàn tay trắng.

Tin chót: Về Hà lan một thời gian Trịnh Vĩnh B́nh đă khởi tố vụ này lên toà án Quốc tế LaHay. Toà đă thụ lư hồ sơ và theo một nguồn tin chính thức, sẽ xét xử vào ngày 18-5-2005.

Đă đành đây là nỗi nhục, là vết nhơ không thể tẩy rửa của Cộng sản Việt Nam. Nhưng điều cực kỳ phi lư có thể xảy ra là Việt Nam sẽ phải lấy tiền mồ hôi nước mắt của dân ra bồi thường tới một trăm triệu đô la cho các quan tham, nếu toà chấp thuận lời đề nghị của nguyên đơn. B quả là người giỏị. V́ trước khi toà án Sài G̣n xử, chính quyền đă cho người vào trại giam thảo luận với B́nh rằng nếu anh bỏ ra 500.000USD th́ sẽ được vô can. Nhưng anh đâu có chịu.

Kính thưa các vị
Trước khi vào phần kết của bài viết, xin nêu ra đây 2 điều tâm đắc với Chủ tịch Hồ Chí Minh lúc sinh thời của Người.

(1). Chủ tịch Hồ Chí Minh thường hay nhắc lại câu châm ngôn người thích nhất: ”Kỷ sở bất dục, vật thi ư nhân” (Điều ǵ ḿnh không muốn th́ đừng mang đến cho người).
Tiếc thay, Đảng Cộng sản Việt Nam, những tầng lớp lănh đạo Việt Nam từ khi chính quyền về tay ḿnh đến nay đều làm ngược lại. Tức là họ mang đến cho người dân tinh những việc họ không muốn:
- Họ không muốn mất tự do, mất dân quyền, dân chủ, nhưng họ lại bằng mọi cách tước đoạt hết các quyền này của dân.
- Họ muốn có đầy đủ cơm ăn, áo mặc, được học hành và được chăm sóc thuốc men lúc đau ốm. Nhưng một mặt họ đă phớt lờ những nguyện vọng chính đáng này của dân, mặt khác họ tạo điều kiện cho quan lại nhũng nhiễu cướp bóc dân, bọn xă hội đen hoành hành phi pháp sát hại dân.
- Họ không muốn bị lừa gạt nhưng họ chuyên lừa gạt dân bằng những mĩ từ huyễn hoặc không tưởng; “Chủ nghĩa Cộng sản là thiên đường của nhân loại”...mặt khác họ ra sức vơ vét làm giầu trên mồ hôi xương máu của dân. Khổ một nỗi Cộng sản lại vô thần. Họ không thể hiểu được rằng cách sống đểu giả của họ đă và đang gây bao hậu hoạ cho bản thân gia đ́nh họ bằng bạo bệnh, bằng tai ương không cách nào tránh được.

Vượt lên tất cả sự đểu giả này là vụ án chính trị siêu nghiêm trọng Tổng Cục II và các vấn đề liên quan. Có thể coi là hồi chuông cảnh tỉnh chung cho “uy tín” Cộng sản Việt Nam, chẳng có nơi nào trên trái đất này có được. Vâng, trong lĩnh vực Chính trị của Cộng sản Việt Nam c̣n có cả Uỷ viên Bộ Chính trị “đểu”, Đại tướng “đểu” & Chủ tịch nước “đểu” nữa đấỵ Nhưng điều không thể hiểu được là việc thành lập Tổng Cục II với những việc làm bậy bạ vô biên đă qua hơn hai chục năm (qua gần 4 đại hội Đảng 7, 8, 9 và trước thềm đại hội 10) mà Bộ Chính trị vẫn im như thóc. Chủ trương của Đảng có lẽ là cứ im đi cho ch́m xuống thôi.

V́ sao vậy?

V́ 2 lẽ; một là Bộ Chính trị chẳng sạch sẽ ǵ. Họ phải im đi v́ tay họ đều đă nhúng chàm:

“Chân ḿnh c̣n lấm nhom nhem
Th́ sao cầm đuốc gị xem chân người ?”

Lư do thứ hai sâu xa hơn, ít ai chịu hiểu là luật trời (nhân quả). Cộng sản vô thần & độc ác đă phát động đám dân vô học mất hết tính người: con đấu cha, vợ đấu chồng trong cải cách ruộng đất, trong cải tạo công thương nghiệp, đánh, giết không thương tiếc những đồng chí đồng nghiệp của ḿnh trong vụ án nguỵ tạo Nhân văn Giai phẩm, lại c̣n mang quân sang đánh Campuchia để thành lập liên bang Đông Dương(!). Phải chăng những tội ác tày đ́nh suốt nửa thế kỷ qua bây giờ phải gặt quả đắng ?

(2). Điều tâm đắc thứ 2 của tôi đối với Chủ tich Hồ Chí Minh là lời dạy tiền nhân được Người nhắc lại:
Chỉ có hai loại người không có khuyết điểm: ”Một là người ở dạng bào thai, chưa ra đời; hai là người đă nằm trong áo quan”.
Về mặt thế tục, tiền nhân nói vậy là đúng. Nhưng về mặt tâm linh - trí tuệ - th́ chưa ổn. V́, người ở dạng bào thai đă mang sẵn trong ḿnh cái thiện, cái ác từ ông bà cha mẹ y. C̣n người đă nằm trong áo quan cũng mang theo tội, phước sinh thời y từng tạo tác.

Nhưng cũng chủ tịch Hồ Chí Minh lại nói: “Ai sai th́ sai chứ Stalin và Mao Trạch Đông quyết không bao giờ sai ”.
Nhà bác học vĩ đại Niu-Tơn nói “Điều ta biết chỉ là giọt nước. Những điều ta chưa biết là cả một đại dương”.
Bectơrăng Rutxen nói: ”Khoa học là cái ǵ đă biết, triết học là cái ǵ chưa biết. Cái đă biết so với cái chưa biết như hạt cát so với sa mạc”.
C̣n Socrat - nhà triết học lừng danh trước tây lịch - khẳng định quyết liệt hơn ”Điều tôi biết chắc chắn nhất là tôi không biết ǵ cả”.

Tôi vẫn biết ơn Hồ Chí Minh. Nhưng không v́ thế mà chấp nhận tất, mà tung hô muôn năm những ǵ không chút giá trị - Chủ Nghĩa Xă Hội của Mác đâu có giá trị ǵ? Qua thực tế cuộc sống ta phải b́nh tâm xem xét rút ra những bài học thất bại để chúng ta và nhất là con cháu chúng ta c̣n ngóc đầu lên được.

C̣n như, nếu tự bằng ḷng, tự mỗi người chúng ta không ra sức đẩy lùi cái xấu, cái vị kỷ, cái đồi bại ra khỏi ta th́ có nghĩa là ta đang giết dần giết ṃn con cháu ta vậy.

Đánh giá về công trạng của Đảng Cộng sản đối với đất nước, Nguyễn Vũ B́nh, nguyên là phóng viên tạp chí Cộng sản, nói:

Được: Độc lập dân tộc
Mất:     1, Hy sinh bốn năm triệu ngườị Thương tật cũng khoảng con số đó
             2, Việt Nam là một trong những nước nghèo nhất thế giới
             3, Nền tảng đạo đức bị phá huỷ nghiêm trọng, nếu không nói là mất gần hết. Ngày nay, bế tắc về đường lối c̣n dẫn đến một hệ quả đau ḷng hơn là nó làm cho những nền tảng cơ bản của Xă Hội Việt Nam bị phá vỡ hoàn toàn.

Hơn lúc nào hết, chúng ta phải tỉnh táo nhận ra rằng xă hội chủ nghĩa là một mô h́nh mang tính ảo tưởng lớn nên thế giới chưa nước nào áp dụng mô h́nh này mà thành công. Riêng Việt Nam ta có lănh tụ thiên tai (chứ không phải thiên tài) Lê Duẩn người có “tối kiến” vĩ đại: làm chủ tập thể (nói thẳng ra là cha chung không ai khóc, là kho vàng để ngỏ không khoá mạnh ai nấy cướp. Tất nhiên, kẻ có chức có quyền lớn th́ cướp được nhiều nhất) nên hậu quả càng đau ḷng khi được tin công bố chính thức “Tổng số nợ của nước ta là 11 tỷ USD" (mười một ngàn triệu Mỹ Kim). Nhưng số thực có thể gần gấp đôi, tức xấp xỉ 20 tỷ Mỹ Kim.

Ai là người phải trả số nợ này thưa các vị, nếu phải chính chúng ta, và con cháu chúng ta ?

Vâng, chỉ đơn cử ra đây việc nợ nước ngoài để từ đó suy ra nào b́nh quân thu nhập đầu người, nào tăng trưởng kinh tế... đều là chuyện bốc phét bịp bợm xin mở ngoặc để lưu ư mấy số liệu có thật:
Đài truyền h́nh Việt Nam tháng trước đưa tin (và cảnh) một huyện ở Thái B́nh bỏ hoang hơn 1000ha ruộng. Phóng viên truyền h́nh về tận nơi hỏi th́ được dân trả lời:
- Mỗi nhân khẩu được cấp 1 sào trong 6 tháng trừ các khoản đóng góp và phân bón, thuốc trừ sâu, c̣n 30.000đ (ba mươi ngàn đồng) trong thời gian 6 tháng tức là mỗi tháng 5000đ tiền công!

Chúng tôi có dịp thăm Chùa xây dựng ở một huyện miền núi tỉnh Hà Tây (cách Hà nội 50km) khi hỏi về đời sống, được Chủ tịch xă trả lời: b́nh quân thu nhập của xă 32.000đ/tháng (gồm ăn, ở, may mặc, học hành, thuốc men, việc hiếu, việc hỷ.) Nên ở xă tôi đồng tiền quí lắm - Biết bao nhiêu công lao mới có một cân cà chua, nhưng chỉ bán được 600đ. Một mớ rau cải to vật non búng ra chỉ bán được 100đ. Gánh củi 7000đ mà phải gánh từ cửa rừng xuống chợ 6km...

Đài truyền h́nh Việt Nam đưa tin và h́nh một bà già đau khổ (ở huyện miền núi Thạch Thành, Thanh Hoá) nói:

“Tôi theo tiếng gọi của Đảng lên vùng này làm kinh tế mới. Do khí hậu, do nước độc, ông nhà tôi bị bạo bệnh chết oan, sau đó mấy năm sau cả 2 thằng con trai đều chết lúc các cháu chưa đến tuổi vị thành niên, c̣n mỗi cháu này tâm thần phải nuôi báo cô.  Mà khốn khổ 4 ngày hôm nay 2 mẹ con tôi không c̣n hạt gạo nào".

Dân th́ đau khổ như vậy mà cán bộ Đảng th́ đập phá, phè phỡn vô trách nhiệm một cách tàn nhẫn, xin đơn cử vài việc báo vừa đăng:

Hoàng Văn Nghiên cựu Chủ tịch thành phố Hà nội nguyên Phó Bí thư thành uỷ Hà nội đi chiếc xe Lexus trị giá 5 tỷ đồng bằng 3000 con trâu và c̣n lạ nữa là thành phố "bán" cho ông ngôi biệt thự 200m2 mặt phố giá 53 triệu trong khi giá chính thức là 4000 cây vàng. Các vị nghĩ thế nào về người định giá bán và người mua ?

C̣n đây cũng là chuyện có thật. Hoàng tử Anh Tuấn con Trần Đức Lương mua nhà máy cơ khí Trần Hưng Đạo 50 tỷ và bán ngay với giá 60 tỷ. Các vị muốn t́m hiểu thêm xin sang Yên Viên xem vườn sinh thái của con rể Trần Đức Lương rộng thẳng cánh c̣ bay ở trung tâm thị trấn!. Viết đến đây th́ con anh bạn tôi đến chơi. Tôi hỏi:
- Lâu nay cháu biến đi đâu mất ?
- Cháu được chọn lên quê hương Tổng Bí Thư Nông Đức Mạnh thiết kế sân bay lên thẳng cho nhà ông ấỵ Bác biết không, nguyên chuyện mở đường đă mất 150tỷ.

- Một trăm năm mươi tỷ ? Chứ không ư. Một cây số đường bê tông phải chi tới 3 tỷ mà con đường phải hoàn tất dài 50 cây số.
- Đấy là chưa kể sân bay, chưa kể đường điện cao thế từ dưới xuôi lên qua truông, qua đèo, qua núi cao thung lũng. V́ vậy nên khởi công hai năm nay mà chưa xong bác a.. Nhiều lúc nghĩ buồn lắm. Dân th́ đang sống dưới mức nghèo khổ mà cán bộ th́ tiêu tiền như nhặt được ấy. Bác có biết chi phí cho kỷ niệm 50 năm chiến thắng Điện Biên bao nhiêu tỷ đồng không ? Và c̣n một ngàn hai trăm kỳ đài tưởng niệm Hồ Chí Chủ Tịch trong cả nước dân phải đóng góp mấy ngh́n tỷ đồng không ?

Xin đọc mẩu tin sau đây:

Phạm Hùng Phước làm giám đốc Tamexco hơn 10 năm đă làm thất thoát 500 tỷ đồng (tương đương 45 triệu đô la Mỹ) Riêng giám đốc Vietcom Bank Nguyễn Duy Lộ (Hai Lộ) đă duyệt cho vay 16 triệu đô la mà không cần thế chấp. Số tiền Phước làm thất thoát thua bạc, cho gái, bằng số thu 1 năm của 70 huyện đồng bằng. Điều đáng ngạc nhiên là sau khi Phước bị bắt, những người cấp trên của Phước, những người lấy tiền ngân hàng cho Phước vay chẳng ai bị làm sao cả.

Đảng và nhà nước ta vô trách nhiệm và tồi tàn như vậy đấy nên tôi xin các vị đừng nói chuyện củng cố xây dựng Đảng nữa. Vâng, chỉ có thể xây dựng và củng cố khi nó chưa đến nỗi nào (tức là có mặt ưu mặt khuyết mà mặt ưu là cơ bản, mặt khuyết chưa đến nỗi.  Đằng này t́nh h́nh đất nước ta như hiện nay chứng tỏ Đảng chẳng có ưu điểm ǵ vậy mà Đảng vẫn cứ vênh vác ngồi xổm lên dân tộc, nên đă đến lúc phải hất nó xuống).

Xin đừng phủ nhận ư kiến chính xác trên. Cứ xem T4 vụ án siêu nghiêm trọng đă được các cán bộ cốt cán của Đảng phát hiện từ hai chục năm nay và gần đây nhất các vị đặc đẳng công thần của chế độ lên tiếng hơn 10 tháng nay (tính từ ngày 03/01/2004, thư của Đại tướng Vơ Nguyên Giáp) mà không một vị Uỷ viên Bộ Chính trị nào lên tiếng biểu đồng t́nh với Đại tướng Vơ Nguyên Giáp, Đại tướng Chu Huy Mân với Thượng tướng Nguyễn Nam Khánh, Thượng tướng Giáo sư Hoàng Minh Thảo, Thượng tướng Phùng Thế Tài, trung tướng Lê Tự Đồng th́ biết thực chất của Cộng sản Việt Nam tồi tệ, nguy hiểm dường nào!

T́nh h́nh hết sức nguy hiểm như vậy mà Bộ Chính trị muốn ỉm đi không cho các Trung ương uỷ viên biết nên tôi đành phải gửi cho các vị lănh đạo cao cấp nhất ở 61 tỉnh thành trong cả nước với hy vọng phải lôi bằng được bọn hại dân bán nước ra toà đại h́nh chịu tội.

Đây là vấn đề thiên nan vạn nan.
Có thể nói trong lịch sử Việt Nam 4000 năm trở lại đây chưa có vụ án nào nghiêm trọng bê bối khó giải quyết như hiện naỵ
Phải coi trận đánh này quyết định đến vận mệnh sống c̣n của đất nước nên cần nhiều người góp sức chung ḷng. Hơn lúc nào hết mọi người hăy nh́n thẳng vào sự thật, nói rơ sự thật. Mọi hiểm hoạ chồng chất đè lên người dân lúc này đều do Đảng gây ra.

Chừng nào không thực hiện dân chủ đa nguyên, không xoá bỏ điều 4 trong Hiến Pháp th́ chừng đó thảm hoạ chẳng những không giảm mà ngày càng tăng lên.

Đó là đại bi kịch ở đầu thế kỷ 21 nàỵ Độc lập mà dân không có tự do, không có hạnh phúc, và biến thành nô lệ th́ độc lập ấy không có nghĩa lư ǵ.

Cuộc đọ sức giữa Thiện và Ác đang diễn ra quyết liệt, song Nhân nghĩa sẽ thắng Hung tàn, Trí nhân sẽ thay Cường bạo.

Tổ quốc Việt nam muôn năm!
Nguyễn Thiện Tâm


Tái bút:
Được tin bọn cực đoan họp Đảng Uỷ Quân sự Trung ương mà không mời Bí thư Quân uỷ. Mục đích của cuộc họp là bàn việc khai trừ đại tướng Vơ Nguyên Giáp và thượng tướng Nguyễn Nam Khánh v́ chúng đoán biết Nông Đức Mạnh không dám tán thành nên không mời ỵ Chúng liều tới mức này, thể hiện hai ư:

Một là: Chúng thách thức cả nước.
Hai là: Chúng ngầm tuyên bố đằng sau chúng là các quan thầy Đại Hán, không ai làm ǵ được chúng. Bộ mặt phản nước hại dân của Lê Đức Anh quá rơ. Nhưng c̣n xấu xa nguy hiểm hơn là tên chột này đă lôi kéo được cả Bộ Chính trị làm tay sai cho nó qua chuyện bán đất, bán biển và phong hơn một trăm tướng bộ đội và công an (có lẫn cả những tướng cướp như Nguyễn Chí Vịnh). Cộng sản đồng nghĩa với phản động, mà phản động đến mức "không thể chịu nổi" như Goóc-Ba-Chốp – nguyên tổng bí thư Đảng cộng sản Liên Xô cũ – đă phát biểu, nguyên văn như sau: 
"Mục đích của đời tôi là tiêu diệt chủ nghĩa cộng sản, nhân dân không thể chịu nổi nền chuyên chính. Không có chủ nghĩa cộng sản thế giới sẽ trở nên tốt đẹp hơn".

Quái đản thay, đại hội IX của Đảng cộng sản VN vẫn ra quyết nghị Kiên tŕ chủ nghĩa Mác-Lê (chủ nghĩa cộng sản), và, bây giờ đây, chúng vẫn bẻm mép hô hào kiên tŕ chủ nghĩa Mác-Lê.

V́ sao vậy ?
Hăy đọc “Bài Ca Bán Đất” dưới đây và xin đặc biệt lưu ư câu cuối…

Hoan hô Cộng sản Việt nam
Cuối đời bán cả giang san nước nhà
Bản Giốc cảnh đẹp của ta
Nay c̣n đâu nữa để mà ngắm trông
Trường Sa mù mịt biển Đông
Cả Hoàng Sa nữa mất tong c̣n ǵ

Mục Nam quan giữa biên thuỳ
Nay lùi xa tắp thấy ǵ nữa đâu
Ngước lên lệ nhỏ rầu rầu
Suối Phi Khanh cũng qua cầu người ta
Mấy ngh́n năm thật xót xa
Trách ai cắt đất để mà vinh thân
Mặc cho cuộc thế xoay vần
Cuối đời đầy túi cóc cần chi chi

*

Điều quan trọng hơn hết là nhận ra rằng toàn dân đă mắc lừa cộng sản nói một đằng làm một nẻo - Miệng Nam mô bụng bồ dao găm (chả là cộng sản thường bịp bợm “dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra” và “của dân, do dân, v́ dân”) Bản chất xâu xa của cộng sản không thể cải tạo, không mong sửa chữa, đừng hy vọng vào việc chỉnh đốn Đảng như rất nhiều người lầm tưởng (kể cả cố thủ tướng Phạm Văn Đồng, Vơ Nguyên Giáp, Trần Độ, Trần Văn Giầu, Hoàng Hữu Nhân, Đặng Quốc Bảo và hầu hết lăo thành cách mạng, nhân sĩ, trí thức).

Bản chất của Lê Duẩn, Lê Đức Thọ, Lê Đức Anh, Lê Khả Phiêu, Phạm Thế Duyệt, Trương Tấn Sang, Nguyễn Hà Phan, Đặng Vũ Chính, Nguyễn Chí Vịnh cũng như đám lănh đạo cộng sản từ trước đến nay (tức kể từ Trần Phú, Hà Huy Tập) vốn thế (tức là bản chất phản bội, bịp bợm, mất nhân cách thậm chí là tay sai cho ngoại bang vài thập kỷ trước như Lê Đức Chột).

Bọn chóp bu Đảng đă hư hỏng tới mức dị ứng với tất cả những ǵ là trí tuệ, là lẽ phải, là lương tâm, đạo đức (v́ bản chất cộng sản chóp bu là tàn bạo, bịp bợm, tham ác và chúa đểu).

Nói cho cùng, với bọn này chỉ c̣n mỗi biện pháp duy nhất là toàn dân hăy đứng lên, đạp đổ chúng nó xuống bùn đen.
Luật nhân quả đang diễn ra nhăn tiền. Nhiều lâu đài, sào huyệt của bọn Mafia Việt Nam đă trào máu giữa thanh thiên bạch nhật. Trời không dung, đất không tha bọn cường bạo! Sấm đă rền vang trước khi con người vào xuân Át Dậu.

Thư này không theo thông lệ từ trước đến nay người ta vẫn viết: Kính gửi Bộ Chính trị; Kính gửi Ban Chấp hành TW Đảng cộng sảnVN; Kính gửi Tổng Bí thư....; Kính gửi Chủ tịch nước...; Kính gửi Chủ tịch Quốc hội....; Kính gửi Thủ tướng...
V́ tôi thấy rơ viết và gửi như vậy là nhầm địa chỉ. Ai lại thừa hơi đi gửi cho những kẻ vô trách nhiệm, vô lương tâm, vô cảm trước những sự kiện xấu xa nguy hiểm nhất trong suốt cả quá tŕnh lịch sử của Đất nước như hiện nay.

V́ vậy, như đă tŕnh bày ở đầu thư, tôi xin kính gửi đồng bào trong cả nước, kiều bào Việt nam ở nước ngoài và các vị từng quan tâm đến vận mạng của đất nước mà tôi có dịp may được gặp.


Kính thư

Nguyễn Thiện Tâm./.