Thư Của Giáo Sư Nguyễn Thiện Tâm Từ SG Gửi Toàn Dân Việt Nam (I):

CS Ác Nhất Lịch Sử Nhân Loại, Hơn Cả Sóng Thần, Động Đất

 

Bản văn sau đây là “Thư của Giáo Sư Nguyễn Thiện Tâm gửi toàn dân Việt Nam”   Vậy GS Nguyễn Thiện Tâm là ai? Người thật hay ảo ? Ông Bùi Tín đă nói trên đài Á Châu Tự Do, xác nhận rằng đúng là có người này thật, từng đi du học Nga về và dạy ở một vài Đại Học VN. Ông Bùi Tín nói, không kể việc gửi qua Internet, bản văn này do GS Tâm đưa học tṛ photocopy ra 1,000 bản giấy và lưu hành nhiều nơi ở quốc nội. Bản văn như sau.

Sài g̣n ngày 01 tháng 12 năm 2004

Kính gửi:
- Đồng bào trong cả nước,
- Kiều bào Việt Nam ở nước ngoàị
- Các vị đại diện cho dân: Hoàng Minh Chính, Lê Hồng Hà, Phạm Quế Dương, Trần Bá, Trần Đại Sơn, Trần Khuê, Vũ Cao Quận, Hoàng Tiến, Hà Sĩ Phu, Nguyễn Thanh Giang, Vũ Minh Ngọc, Bùi Minh Quốc, Nguyễn Đan Quế cùng các bạn trẻ đấu tranh cho nhân quyền và dân chủ, với ḷng kính yêu khâm phục.

Nguyễn Thiện Tâm, giáo sư Giáo sư triết học V.V.N, lăo thành Cách mạng nhận định: “Trong lịch sử Việt Nam chưa bao giờ có chính quyền nào hung bạo, mất hết tính người như chính quyền cộng sản hiện hành. Chủ nghĩa cộng sản là thảm hoạ lớn nhất của nhân loại, hơn cả thảm hoạ sóng thần, động đất”.

Thưa các vị,
Các vị đang cầm trong tay bài viết của một người làm khoa học đă từng nhiều lần đi hội thảo khoa học thế giới và khu vực. Người này mong mỏi các vị b́nh tâm đọc mấy ḍng tâm huyết dưới đây để ta cùng nhau trao đổi ư kiến về vận mệnh đất nước và t́m cách cứu nước.

Các-Mác có nói một câu thật có lư: “Chỉ có súc vật mới quay lưng với đồng loại để chăm chút cho bộ lông của ḿnh”, và người xưa nói: “Quốc loạn tri trung thần, Gia bần tri hiếu tử” (nước có loạn (mới) biết tôi trung, nhà nghèo (mới) biết con có hiếu). Chính lúc Tổ quốc lâm nguy này mới rơ ḷng người nông sâu, tà chính. Vụ án siêu nghiêm trọng của nhóm phản quốc Lê Đức Anh đă được phát giác vài chục năm nay mà cho đến giờ này Bộ Chính trị vẫn im như thóc nói lên điều ǵ?

Nói lên sự giả nhân giả nghĩa, nói một đằng làm một nẻo của chính quyền cộng sản, và các khẩu hiệu “Tổ quốc trên hết”, “V́ dân quên ḿnh”, “Tất cả là của dân, do dân, v́ dân” đều mang tính bịp bợm, không hề có thực chất. Sự thật là chúng chỉ lo cho ḿnh, có ai nghĩ đến dân đâụ Nên tội lỗi tày đ́nh của nguyên Chủ tịch nước Lê Đức Anh, Trung tướng Đặng Vũ Chính, Trung tướng Nguyễn Chí Vịnh được toàn bộ Bộ Chính trị im lặng vô cảm tức là đồng lơa bao che cho chúng.

Phải nh́n thẳng vào xă hội ta thời điểm này như Trương Triệu Vũ nói: “Trong Trung ương thiếu hiền tài, lùn trí tuệ, nghèo nhân đức, nên đă xẩy ra không biết bao nhiêu là tội lỗi, là bệnh hoạn đủ các kiểụ Dân đă kiên nhẫn, khoan dung, tha thứ, cho những vấp váp ấu trĩ và cả những sai lầm, sa ngă, hư đốn của Đảng và Chính phủ, đă dạy bảo nhiều, mà họ vẫn chưa biết phục thiện, chấp tay nhận lỗi hứa sửa ḿnh… Không nên bắt dân nộp thuế để Đảng tiêu xài vô tội vạ, lại nuôi một hệ thống vừa đông vừa cồng kềnh, ăn hại như hiện nay”, và ông cảnh báo: “Đừng để Đảng thành vật cản đường trong lịch sử dân tộc. Đừng để lịch sử ghi án phản quốc cho Đảng” (Trích thư Trương Triệu Vũ gửi Nông Đức Mạnh, ngày 21/11/2004)
Sự thật, chính quyền cộng sản Việt Nam là một loại quái thai dị dạng.

Xin các vị hăy nghe cụ Trần Đại Sơn - Đại tá, lăo thành Cách mạng - trả lời phỏng vấn đài “Châu Á Tự do” ngày 15 tháng 11 năm 2004 vừa qua: “Việt Nam chúng tôi dưới sự lănh đạo của cộng sản th́ làm ǵ có luật pháp. Lệnh của Bộ Chính trị muốn bắt ai là bắt, muốn tha ai là tha, xử ai bao nhiêu năm là xử. Ṭa án Việt Nam không xử theo luật mà xử theo lệnh của Đảng. Lănh đạo càng cao càng làm càn, càng tham nhũng mạnh, làm ǵ có người nào tử tế? Bây giờ Đảng cộng sản đă nát lắm rồi, đừng để nó nồng lên mùi không ai ngửi được.”

Sự thật là Đảng ta đă trở thành “Đảng Cộng đớp”, “Đảng Cộng mút” như nhà văn Dương Thu Hương nói, và như Nguyễn Văn Trấn nhận xét “Tội ác của chế độ này, hơn 40 năm qua không thể nói hết”.

Ai đă từng chứng kiến Cải cách ruộng đất, cải tạo công thương nghiệp mới thấy bản chất của Đảng là Đảng cướp. Xin nghe một cán bộ cao cấp làng báo kể chuyện rùng rợn ở Sài G̣n những năm 80:
“Ô tô mui trần đỗ xịch trước cửa hiệu, một tốp lính ăn mặc rằn ri, mặt đằng đằng sát khí, lưỡi lê tuốt trần, xộc vào cửa hiệu, hô: “Đứng im, giơ tay lên!” Cả nhà ngơ ngác hốt hỏang giơ tay lên. Tốp lính mở các ḥm, tủ hốt bạc, hốt dây chuyền, ṿng, xuyến, lắc, hoa tai, nhẫn cao cấp nạm kim cương v.v... nhét vội vào bao tải, không cần kiểm kê hạng mục, không cần biên nhận số lượng, cứ thế vác lên xe nổ máy chạy”.

Động tác cuối cùng của Đảng cướp là ném cho gia chủ một cái trát triệu tập đi lao động cải tạo. “Về khoản cướp bóc, chơi đểu th́ cộng sản c̣n hơn “ngụy” nhiều”. Dân vùng giải phóng sau 75 đă nhận xét như vậỵ
Man rợ thay, Đỗ Mười nhờ thành tích cướp giật này đă lên như diều gặp gió, lên tới mức to nhất nước, y đă làm tới 2 nhiệm kỳ vẫn chưa chịu về hưu. Y c̣n ham hố làm cố vấn cho Đảng như Lê Đức Anh để tiếp tục dạy cho Đảng “trổ tài” cướp đoạt, vơ vét của những người đă bị tước đoạt đến cùng cực. Bất giác tôi nhớ đến tiên sinh Hoài Nam Tử dạy:
“Đức ít mà ân sủng nhiều
Tài ít mà địa vị cao
Công nhỏ mà bổng lộc lớn là tam đại họa” (3 họa lớn)
Ba cái họa lớn này các vị lănh đạo cao cấp Việt Nam có đủ cả 3 nên đă biến thành tai họa cho dân tộc là chuyện đương nhiên. Trách ai ?

Sự thật là chúng ta đă xây dựng một xă hội vô cùng nguy hiểm v́ nó được điều hành bởi những nhân vật quái thai dị dạng mất tính người như Lê Duẩn, Lê Đức Anh, Lê Đức Thọ, Lê Khả Phiêu, Nguyễn Hà Phan, Phạm Thế Duyệt, Đỗ Mười, Trương Tấn Sang v.v... Chúng ta đă xây dựng một xă hội mà mọi giá trị đều bị đảo lộn: tốt thành xấu, xấu thành tốt, có công thành có tội, có tội thành có công. Tội to như Ban tổ chức TƯ, Ban Tư tưởng Văn hóa th́ hết huân chương cao quí này đến huân chương cao quí khác. C̣n những người có công to lớn như Trần Độ, Hoàng Hữu Nhân, Lê Giản, Hoàng Minh Chính, Lê Hồng Hà, Phạm Quế Dương, Trần Đại Sơn, Trần Bá, Vũ Minh Ngọc, Trần Khuê, Nguyễn Thanh Giang, Nguyễn Đan Quế, Hà Sĩ Phu, Bùi Minh Quốc, Vũ Cao Quận, đại lăo Ḥa Thượng Thích Quảng Độ, Thích Huyền Quang, Lê Chí Quang, Nguyễn Vũ B́nh, Nguyễn Khắc Toàn, Phạm Hồng Sơn, Phương Nam Đỗ Nam Hải... th́ luôn bị tù đầy hoặc ŕnh rập, theo dơi, hăm hại.

Trong bài viết “Bức tranh tổng quát về đất nước Việt Nam”, ông Hà Mạnh Khởi viết: “Thử hỏi trong Bộ Chính trị có mấy ai bằng các ông Phạm Quế Dương, Trần Khuê, Trần Dũng Tiến? Trong Bộ Chính trị có ai bằng Lê Chí Quang, Nguyễn Vũ B́nh, Phạm Hồng Sơn. Giá mà trong Bộ Chính trị có được những con người như thế th́ tốt cho dân tộc ta biết bao!”

Sự thật là Đảng cộng sản đă đưa Việt Nam xuống vực thẳm của đói nghèo lạc hậụ Nhân dân tiếng là được độc lập nhưng bị bưng bít cùm kẹp đủ kiểụ Cả nước có hơn 600 tờ báo, có hàng vạn luật sự Nhưng có báo nào, có luật sư nào bênh vực cho những người dân thấp cổ bé họng bị Đảng cướp nhà cướp đất. Có báo nào dám bảo vệ những chiến sĩ dân chủ kiên cường như Trần Độ, Hoàng Minh Chính, Lê Hồng Hà, Phạm Quế Dương, Trần Đại Sơn, Trần Bá, Vũ Minh Ngọc, Nguyễn Thanh Giang, Nguyễn Đan Quế, Hà Sĩ Phu và mấy chíên sĩ trẻ kể trên.

Sự thật là Đảng cộng sản Việt Nam đă làm những việc phi lư phi pháp đến man rơ.. Trên thế giới ngày nay chỉ c̣n một nước duy nhất là Việt Nam không cần luật thành văn mà chỉ có luật rừng (bắt ai, xử ai cứ theo lệnh trên, lệnh miệng). Chỉ có ở Việt Nam nhà nước mới chơi cái tṛ cắt điện thoại , cấm in chụp tài liệụ Tôi nhớ tạp chí Thế giới tháng 7-2003 đăng tin “Ở Mỹ tù nhân được tự do thư tín, tự do dùng điện thoại”. Chỉ có Việt Nam mới cai trị dân theo kiểu mạnh ai nấy vơ vét (vơ vét và cướp bóc vô tội vạ). Chỉ có Việt Nam mới kiên quyết bảo vệ và phát triển chủ nghĩa Mác-Lê để xây dựng chủ nghĩa xă hội nhưng nội hàm của chủ nghĩa Mác-Lê là ǵ cho tới nay chưa ai minh định được. Một hệ tư tưởng được coi là chính thống nhưng chưa có một tài liệu chính thống nào giải thích được nó.

Đại từ điển La-Rút (Grand Larousse) có một câu rất hay: “Bản chất con người là nhầm lẫn”. Đến thiên tài Anhxtanh (A Einstein) cũng phải thú nhận: “Một trăm phát kiến khoa học của tôi th́ đến 99 cái là sai lầm, chỉ một cái là đúng”. Chỉ có các lănh tụ lănh tụ cộng sản mới dám nói: “Chủ nghĩa Mác-Lê là bách chiến bách thắng”. Mác được thế giới một thời coi là thiên tài, là bậc thầy lỗi lạc, mà c̣n nhiều sự nhầm lẫn thảm hại gây hậu quả khôn lường như mô h́nh búa liềm - liên minh công nông – như khẩu hiệu «Vô sản toàn thế giới đoàn kết lại» (Vô sản là không có tài sản, là vô học) Vô học mà liên kết lại th́ chỉ có cướp bóc, đập phá, chém giết, chứ làm sao mà tạo ra được những giá trị có tính vĩnh hằng - chân lư.

Thưa các vị, tôi là nhà khoa học. Tôi ưa sự chính xác, sự vật thế nào th́ nói nó thế ấỵ Chủ tịch Hồ CHí Minh có công lao cực kỳ to lớn. Nhưng ông cũng là người như chúng ta: có ăn, có bài tiết, có nhu cầu sinh lư, có cái sạch có cái bẩn (chỉ có thần thánh mới không phải đi ỉa) nên ông cũng có đúng có sai, có ưu có khuyết. Chúng ta biết ơn ông, nhưng không v́ thế mà không nh́n thấy những sai lầm nguy hiểm của ông để rút kinh nghiệm mà sửạ Bệnh thần thánh hóa lănh tụ là bệnh của kẻ ngu đần. Tôi nhắc lại, ông Hồ không phải là Thánh. Mà kể cả thánh cũng có thánh thọt. Trong thần thoại Hy Lạp có Uyn Canh là thánh đi cà nhắc. Tài thế đấy (người xưa nh́n thấy vấn đề hơn ta nhiều). Chính ông Hồ Chí Minh đă nói: “Chỉ có hai loại người không có khuyết điểm, một là đứa trẻ sơ sinh, hai là người nằm trong quan tài.“ Đảng là một tập thể người như những người khác không thi tuyển, không lựa chọn th́ phải có sai lầm, có khuyết điểm. Nhưng điều cực kỳ khó hiểu là hễ ai nói đến sai lầm khuyết điểm của Đảng liền bị qui là chống đối, là phản động nên Đảng có quá nhiều tội lỗi với dân. Bằng chứng là sau hơn nửa thế kỷ Đảng lănh đạo, dân ta càng ngày càng mờ mịt tối tăm không thấy đường đi lên theo hướng nào nữa.

Th́ ra chuyện v́ dân v́ nước là chuyện hoang đường bịp bợm, c̣n chuyện v́ ḿnh là chuyện có thật. Xin đọc một đọan ngắn trong “Bức tranh tổng quát về đất nước Việt Nam” của ông Hà Mạnh Khởi: “Vừa qua ở Hà Nội một loại VIP có tên tuổi đua nhau bán nhà: Hoàng Thao Nguyên thứ trưởng Công an bán nhà 73 THĐạo 6000 cây vàng, hai nhà của Nguyễn Thanh B́nh, Nguyễn Văn Trân đều là uỷ viên Bộ Chính trị chỉ bán một phần nhà đă 1 vị 39 tỷ, 1 vị 40 tỷ. Rồi Vũ Xuân Chiêm, cái anh Trung tướng hậu cần háo danh này th́ bán nhà với giá 7200 cây vàng, c̣n tụi quan khác bán nhà với giá 10 đến 20 tỷ th́ nhiều”.

Các vị thấy đấy, chuyện cống hiến, v́ dân là chuyện đùạ C̣n chuyện thật 100% là các chuyện vừa kể ở trên. Nên vụ án siêu nghiêm trọng được xét xử th́ có cơ làm sụp đổ cơ đồ, v́ thế mà hầu như tất cả những người có trách nhiệm đều bưng tai bịt mắt.

 

Xin đọc tiếp: Ủy Viên Chính Trị Bộ Bạo Ác Ra Sao?