The Lost
Victory,The Coup that succeeded,
Chap 9, William Colby, Contemporary Books, Inc,
Chicago-New York, 1989.
Ông William
Colby qua Việt Nam năm 1959 đặc trách giám sát chương tŕnh
viện trợ Hoa Kỳ. Sau 3 năm phục vụ ông trở về Hoa Kỳ làm
việc tại cơ quan trung uơng CIA phụ trách ngân sách ngọai
viện, ông thuờng hay tháp tùng các phái đoàn cao cấp Hoa Kỳ
thăm viếng VN. Vài tháng trước cuộc đảo chính 1/11, ông tháp
tùng phái đoàn do bộ trưởng Quốc pḥng MacNamara cầm đầu
sang Saigon để thẩm định t́nh h́nh quân sự và chính trị. Ông
là một nguời thân chính phủ Ngô Đ́nh Diệm, nên nhận được chỉ
thị của toà Đại sứ Saigon không được tiếp xúc với Tổng thống
Ngô đ́nh Diệm. Khi cuộc đảo chính diễn ra, ông có mặt trong
buổi họp quan trọng của Hội Đồng AN Ninh Quốc Gia Hoa Kỳ
duới sự chủ tọa của TT Kennedy để tŕnh bày diễn tiến cuộc
đảo chính. Ông ghi lại trong chuơng này diễn tiến cuộc đảo
chính, những nhân vật liên hệ và tỏ ḷng tiếc nuối về một
nước cờ sai lầm của Hoa Kỳ.
Đầu tháng
10/1963 Hoa Kỳ bắt đầu dùng áp lực mạnh với chính quyền Ngô Đ́nh
Diệm. Viện trợ bị ngưng lại, Cơ quan CIA được lịnh ngưng trả
tiền cho Lực Lượng Đặc Biệt VN hoạt đông ở thôn quê, rừng núi,
hay những cuộc hành quân ngoài vỹ tuyến 16, trừ phi lực lượng
này được đặt dưới quyền của Bộ Tổng Tham Mưu (TTM). Bộ TTM chống
lại sự độc lập của lực lượng này đặt dưới quyền chỉ huy trực
tiếp của ông Nhu. Cho nên đó là một hành động chống đối ông Nhu
mà ủng hộ các tướng lănh. Một số chưong tŕnh viện trợ khác cũng
được ngưng lại để ông Cabot Lodge áp lực ông Diệm phải chấp nhận
yêu sách của Hoa Kỳ và chấp nhận những điều kiện để giải quyết
những sự bất đồng hai bên.
Một việc khác
khó lầm lẫn là ông John Richardson, trưởng pḥng CIA Saigon giữ
vai tṛ liên lạc giữa toà Đại sứ và ông Diệm bị ông Lodge gởi
trả về nước. Mặc dù ông Richardson ủng hộ vị tân đại sứ Cabot
Lodge, nhưng ông Lodge không khỏi ngờ vực thấy ông Richardson
không phấn khởi khi được giao phó hồi tháng 8 công việc t́m kiếm
một tướng lănh trong kế hoạch đảo chánh. Ông Lodge tin tưởng Phủ
Tổng Thống sẽ xem sự triệu hồi ông Richardson là một dấu hiệu
bất măn về vai tṛ hiện tại của ông Nhu. Có lẽ đó là lần đầu
tiên sự triệu hồi một trưởng pḥng CIA được loan báo trong một
cuộc họp báo tại phủ Tổng Thống. Tôi (Colby) va McCone bực ḿnh
điều này, nhưng đó là quyết định của ông Lodge, chúng tôi không
cải lại được. CIA là một công cụ được dùng để chuyển một thông
điệp, đó là những sự quyết định có ảnh hưởng quan trọng đến sự
ngưng viện trợ quân sự.
Sự cách chức ông Richardson không những chấm dứt sự liên lạc với
ông Diệm Nhu mà c̣n lấy
mất phương tiện giúp chúng ta kết hợp áp lực với thuyết phục qua
sự tiếp xúc và nói chuyện với chính phủ Ngô Đ́nh Diệm, thay v́
làm cao ngồi chờ ông Diệm đến cầu xin ông Lodge,
một điều mà ḷng kiêu hảnh và chống thực dân của ông Diệm không
cho phép.
Nhưng cuối
cùng ông Diệm t́m đến ông Lodge qua một cuộc mời ông Lodge thăm
viếng nơi nghỉ mát của ông Diệm vào ngày 27/10. Ông Lodge lập
lại những yêu cầu giải quyết những sự căn thẳng như thả các nhà
sư và các sinh viên bị bắt giữ, mở cửa lại các trường trung học
và đại học, và bỏ sự kỳ thị Phật giáo. Ông phàn nàn những lời
công kích trên báo chí của chính quyền VN đang nhắm vào tổng
thống Kennedy mà ông nói không thể tránh được liên đới dân chúng
Hoa Kỳ với trách nhiệm ủng hộ một chính quyền có hành động như
đă xẩy ra, và đến cả việc đánh đập các nhà báo Hoa Kỳ khi họ
chụp h́nh cuộc hỏa thiêu của một nhà sư. Ông cũng nhắc tới những
lời chỉ trich nẩy lửa của Bà Nhu suốt trong cuộc thăm viếng Hoa
Kỳ, bà ví những cuộc hỏa thiêu của các nhà sư như những con ḅ
thui được Phật tử dụng ư sắp xếp mà bà sẽ vổ tay vui mừng và
tặng dầu lửa và hộp quẹt.
Ông Diệm không
trả lời những điểm đó, và không chú ư khi nghe ông Lodge yêu cầu
ông phải có một hành động ǵ để xoa dịu dư luận Hoa Kỳ. Cuộc gặp
gở này chẳng khác một vở kịch cổ điển không đối thoại giữa người
Hoa Kỳ đang tuyệt vọng t́m cách giải thích quan niệm của họ và
ông Diệm kiêu hảnh nhất quyết giữ lấy uy quyền để chống lại sự
hổn độn và đập tan sự đe dọa của cộng sản.
Ông Lodge đă
đưa ra một thông điệp thù nghịch. Do đó ông Nhu bắt đầu một
chiên dịch chống lại chính sách của Hoa Kỳ về sự cắt giảm viện
trợ, và binh vực những lời phê b́nh xúc phạm của bà Nhu.
(Những lời phê b́nh của bà Nhu đă khiến cha bà
là Đại sứ VNCH ở Hoa Kỳ từ chức để phản đối những chính sách của
ông Diệm, và những lời công kích của đứa con gái).
Chính quyền VN bắt đầu thắt lưng buộc bụng trong cuộc chống đối
Hoa Kỳ bằng những sự cắt giảm chi tiêu. Một mặt khác, ông Nhu cố
gắng t́m cách tiếp xúc với Bắc Việt qua trung gian một quốc gia
trung lập để nghiên cứu một giải pháp cho cuộc chiến tranh giữa
2 miền Bắc, Nam nhằm qua mặt Hoa Kỳ đang có thái độ thù nghịch
với miền Nam. (Khi điều này được phát
giác Hoa kỳ xem đó là bằng chứng một sự phản bội.)
Vừa lúc đó CIA
bắt đầu nhận được báo cáo một số sĩ quan đang âm mưu một cuộc
đảo chính. Một vài tướng lănh quân đội và một số khác bất phục
ṭng đang theo đuổi một âm mưu chính trị. Một trong những nguời
này là Phạm Ngọc Thảo được ông Diệm bổ nhiệm làm tỉnh trưởng
Kiến Ḥa mà tôi đă gặp trong những năm trước khi bà dân biểu
Pauline Nguyễn văn Thơ mời tôi xuống thăm tỉnh này. Sau này nghe
nói Thảo âm mưu với Trần Kim Tuyến, vốn là trưởng ban mật vụ của
ông Nhu bị ông Diệm đẩy ra nước ngoai để xoa dịu Hoa Kỳ. Đó là
nhóm công gíao trẻ thấy ông Diệm đă mất thiên mệnh
(hay thực tế hơn là Hoa Kỳ),
và đang t́m cách thay thế ông.
Nhưng một điều
quan trọng, các tướng lănh bắt đầu liên kết nhau và t́m sự ủng
hộ cam kết của Hoa Kỳ nếu họ nổi dậy chống chính quyền. Lần này
Lucien Conein được tướng Trần Văn Đôn t́m đến để móc nối một
cuộc gặp gỡ với tướng Dng Văn Minh, tướng này muốn biết phản ứng
Hoa Kỳ nếu các tướng làm một cuộc đảo chính lật đổ chính quyền.
V́ biết Hoa Kỳ đang mưu tính vấn đề này, Minh nói rơ các tướng
lănh không cần sự giúp đỡ của Hoa Kỳ, nhưng chỉ xin Hoa Kỳ cam
kết đừng làm hỏng. Vấn đề tế nhị này trùng hợp với lời khuyến
cáo từ Washington gởi sang là Tổng Thống Kennedy không muốn Hoa
Kỳ dính líu vào, nhưng phải cố gắng t́m một sự móc nối kin đáo
với một nhân vật trong trường hợp cần thay thế mà có thể chối
cải được. Lodge nói với Washington không cần sự pḥng xa đó, và
thông báo cho các tướng lănh hay Hoa Kỳ không làm hỏng và sẽ
duyệt lại kế hoạch của các tướng lănh và sẽ giúp đỡ ư kiến, và
Hoa Kỳ sẽ tiếp tục viện trợ một chính phủ được sự ủng hộ của dân
chúng và chống cộng.
Hoa Kỳ
cam kết sẽ viện trợ nếu các tướng lăng thành công trong vụ đảo
chánh. Mặc dù Hoa Kỳ cố gắng hành động như không nhúng tay,
nhưng vẫn có thể bị dư luận Hoa Kỳ kết án. Điều này chắc chắn sẽ
gây ra một mối bất đồng. Một điện tín của một vị tướng cao cấp ở
Saigon gởi về, đó là
Paul Harkin, trưởng phái đoàn cố
vấn quân sự Hoa Kỳ Saigon không đồng y về kế hoạch đó và đưa ra
những nhận định như sau: “Tôi
không chống đối một sự thay đổi chính quyền, nhưng tôi có khuynh
hướng nghĩ rằng lúc này sự thay đổi phải là những phương pháp
cai trị hơn la sự thay đổ toàn diện về nhân sự. Trong những cuộc
tiếp xúc ở đây, theo tôi nghĩ không một ai bản lănh như ông Diệm,
ít nhất trong phạm vi chống cộng. Lẽ tất nhiên chẳng có một vị
tướng nào có đủ đức tính để thay thế. Tôi không phải là người
của ông Diệm. Lẽ tất nhiên ông Diệm có những khuyết điểm. Vào
lúc này tôi ủng hộ 14 triệu dân miền Nam với lănh tụ của họ. Sau
hết dù phải hay trái, tôi đă ủng hộ ông Diệm trong 8 năm khó
khăn. Thay ông Diệm lúc này, làm khó ông hay loại bỏ ông là
không hợp đối với tôi.”
Cho đến
giờ phút cuối cùng, cuộc thảo luận giữa ông Lodge và Washington
là Hoa Kỳ có nên ngưng cuộc đảo chính không, ông Lodge cho rằng
các tướng lănh đang hành dộng theo ư riêng của họ, và điều họ
đang làm cần thiết cho quyền lợi của Hoa Kỳ. Washington e sợ
cuộc đảo chánh khó thành công và yêu cầu chúng tôi đang ở Hoa Kỳ,
hay ít nhất ông Lodge duyệt lại một cách thận trọng kế hoạch để
quyết định có nên thuyết phục các tướng lănh bỏ cuộc đảo chính
không. Những chỉ thị gởi cho ông Lodge nói minh bạch Hoa Kỳ giới
hạn can thiệp trực tiếp, mặc dù kết thúc như sau:
“Nhưng một khi cuộc đảo chính xẩy ra hợp với
quyền lợi Hoa Kỳ, cuộc đảo chính tất phải thành công.”
Cuộc thảo luận
tóm lại như sau: kế hoạch lật đổ ông Diệm chẳng khác hành động
hải tặc của ông Lodge làm cho một vài giới chức ở Washington lo
ngại; một vài nhóm khác hy vọng các tướng lănh có thể ổn định
t́nh h́nh; trong khi tổng thống Kennedy không có một lập trường
mạnh mẽ. Và ở đàng sau bối cảnh đó, ông Lodge nguyên là ứng viên
phó Tổng thống Cộng Hoà năm 1960 (và McCone giám đôc CIA là
một người có thế lực trong đảng Cộng Hoa ), cho nên ông
Kennedy được phe hữu che chở nếu có việc ǵ xẩy ra, trong khi
phe tả thúc ông chống lại ông Diệm.
Trước ngày
1/11/63 Lodge tháp tùng Đô đốc Harry Felt, Tư lệnh Thái B́nh
Dương, trong buổi thăm viếng xă giao ông Diệm ở Dinh Tổng thống.
Ông Diệm lập lại lời độc thoại chống đối kẻ đối lập và kêu gọi
sự viện trợ tiếp tục cho nổ lực chiến tranh. Cuối buổi thăm
viếng, ông Diệm đứng nói chuyện riêng với ông Lodge tỏ ư muốn
thảo luận về việc ǵ ông Lodge muốn ông làm. Ông cũng yêu cầu
ông Lodge nên hiểu địa vị của ông, va đặc biệt đề nghị tham khảo
với Cựu Đại sứ Nolting và tôi (Colby) v́ chúng tôi hiểu
biết ông Diệm cần sự phụ tá của ông Nhu như thế nào. Nhưng thời
gian cuộc nói chuyện đó đă trôi qua. Vừa lúc buổi thăm viếng kết
thúc, các tướng lănh đă bắt đầu thi hành kế hoạch lật đổ ông
Diệm, và Conein đang có mặt với các tướng lănh ở Bộ Tổng Tham
Mưu giữ liên lạc giữa họ và ông Lodge. Ông Diệm cuối cùng t́m
gặp ông Lodge, nhưng quá muộn màng.
Các tướng lănh
đă vạch kế hoạch một cách cẩn thận với tất cả lực lượng cần
thiết. Những tướng trung thành đă được gởi ra nước ngoài, và
những đơn vị chủ yếu quanh Saigon đă được mang về thuyết phục
Tướng Tôn thất Đính, Tổng Trấn Saigon hưởng ứng theo cách mạng
với lư do ông Diệm không thăng thưởng ông cấp Trung Tướng trong
khi giao cho nhiệm vụ quan trọng. Khởi sự, để hóa giải lực lượng
chống đối quan trọng, các
tướng lănh ra
lịnh giết viên Tư lệnh Hải quân v́ không hưởng ứng.
Đơn vị độc nhất ông Diêm có trong tay là đơn vị pḥng vệ dinh
Tổng Thống, đơn vị này kháng cự can đảm, nhưng vô vọng và cầm cự
cho đến lúc xe tăng và đại pháo vây dinh.
Ông
Lodge chỉ có một lần độc nhất liên lạc với ông Diệm khi dinh
Tổng Thống bị tấn công. Ông Diệm gọi điện thoại cho biết một vài
đơn vị đang phản loạn và muốn biết lập trường của Hoa Kỳ. Ông
Lodge tránh né trả lời câu hỏi, nói ông không hay biết, và
Washington bây giờ là sáng sớm chưa có thể hay biết được. Ông
Diệm trả lời: “Ông
phải có một ư niệm tổng quát. Dù sao tôi vẫn là quốc trưởng, tôi
phải làm hết bổn phận của tôi. Tôi muốn làm bây giờ cái ǵ bổn
phận và lương tri đ̣i hỏi, tôi tin bổn phận trên cả”.
Ông
Lodge tránh thách đố và xác nhận lập trường của Hoa Kỳ:
“Tôi
chắn chắn ông đă làm bổn phận của ông... Tôi kính phục sự can
đảm của ông và sự đóng góp lớn lao của ông cho quê hương ông,”
rồi nói tiếp: “Quân
cách mạng dành cho ông và ông Nhu ra nước ngoài an toàn”.
Thấy ông Lodge không giúp đỡ, ông Diệm nói ông đại sứ đă có số
điện thoại của tôi, và nói tiếp:
“Tôi
đang cố gắng tái lập trật tự”.
Sau khi tuyệt
vọng kêu gọi các lực lượng bên ngoài đến cứu, ông Diệm và ông
Nhu rời Dinh ban đêm và đến ẩn tại nhà của một người Trung Hoa ở
Chợ Lớn. Khi thấy không c̣n hy vọng sự tiếp cứu đến giúp, ông
Diệm liên lạc các tướng lănh ở bộ Tông Tham Mưu để đầu hàng. Hai
người đồng ư gặp tại ngôi nhà thờ gần đó mà họ đang dự lễ. Ông
Diệm từ chối rời ông Nhu v́ sợ ông Nhu bị giết.
Các tướng lănh
liền gởi một đ̣an xe với chiếc xe bọc sắt đến đón dưới quyền một
sĩ quan tùy viên của tướng Minh tháp tùng. Khi đoàn xe đến nơi,
hai ông được chở trên chiêc xe bọc sắt về bộ TTM gần sân bay.
Khi đ̣an xe ngừng ở cổng xe lửa đang chạy qua, người tùy viên
leo lên xe dùng súng hạ sát 2 ông và băm nát. Rồi đoàn xe tiếp
tục đến bộ TTM. Xác 2 ông được mang đến trước Hội Đồng tướng
lănh, một số tướng lănh kinh hoàng và phẩn nộ trước sự bội ước
cam kết sự an toàn tính mệnh của ông Diệm.
Quyết định hạ sát 2 ông là do
tướng Minh đơn phương quyết định. Đó là một trong những quyết
định tai hại. Lư do gỉan dị là ông Minh lo sợ ông Diệm thoát
chết sẽ trả thù. Hành động này nói lên được bản chất nông cạn,
vụ lợi và sai lầm của ông Minh.
Tuớng Minh c̣n
ra lệnh trực tiếp hạ sát một người khác nữa, đó là Đại tá Lê
Quang Tung, chỉ huy Lực Lượng Đặc Biệt. Ông Tung là một người
hiền lành, mang kính cận thị, người nhỏ con, ông là một người
traí ngược với chức vụ được giao phó. Là một người mộ đạo, ông
trung thành với Tổng Thông Diệm, chính ông Diệm chọn ông vào
chức vụ này. Ông Tung nắm giữ cơ quan này trong những kế hoạch
được pḥng CIA hướng dẫn. Ông Tung chỉ huy những cuộc hành binh
phản gián, lùng kiếm nhũng kẻ âm mưu và những thành phần chống
đối khiến ông trở nên một mối lo sợ đối với các tướng lănh. Cái
tội nặng nhất của ông Tung dưới mắt họ là ông Tung và Lực Lượng
Đặc Biệt không đặt dưới quyền hành của bộ TTM; cuộc đánh phá
chùa chiền hồi tháng 8 là do Lực Lượng này mà TTM không hay biết,
nhưng quân đội phải chiu tai tiếng, v́ Lượng Đặc Biêt ăn mặc
giống quân đội. Cho nên các tướng lănh đồng ư phải thủ tiêu ông
Tung. Sau cú điện thoại cuối cùng với ông Diệm, ông Tung nói đă
bị bắt và xác nhận không c̣n hy vọng tiếp cưu, ông bị mang ra
ngoài bộ TTM và bị bắn tại chỗ. Washington theo dơi vụ đảo chính
một cách chú ư. Vào ngày 1/11 lúc 1 giờ trưa Saigon, tức là 1
giờ sáng ở Hoa Kỳ, Hoa kỳ nhận đước những điện tín đầu tiên bá
cáo vụ đảo chánh của các tướng lănh dựa trên những cú điện thoại
của Conein ở bộ TTM gởi về ṭa đại sứ Saigon. Một cuộc triệu tập
Hội Đồng An Ninh Quốc Gia để Tổng thống và các cố vấn theo dơi
kịp t́nh h́nh Saigon. Vào giờ phút đó, Tổng thống Diệm và ông
Nhu bị vây trong Dinh dưới sự bảo vệ của lực luợng pḥng vệ dinh
tổng thống. Vấn đề được bàn tới là cuộc giao tranh giữa phe cách
mạng và lực lượng của TT Diệm sẽ kéo dài bao lâu.
Khi TT Kennedy
đang chủ tọa trong pḥng họp nội các với sự hiện diện của các
viên chức quan trọng, John McCone yêu cầu tôi thuyết tŕnh về
t́nh h́nh Saigon, đặc biệt là sự bố trí các lực lượng. Tôi tŕnh
bày các đơn vị trong vùng Saigon có thể tham gia và nhấn mạnh
một đơn vi thiết giáp trong vùng ngoại ô sẽ là một yếu tố quyết
định. Nếu đơn vị này hưởng ứng th́ phe cách mạng thắng dễ dàng;
nếu đơn vị này trung thành với TT Diệm th́ một cuộc giao tranh
lớn sẽ xẩy ra. Lè tất nhiên tôi không biết rơ tất cả sự chuẩn bị
cua các tướng lănh như thế nào, họ giữ hoàn toàn bí mật cũng như
những cuộc thuơng lượng để thuyết phục tướng Tổng Trấn Saigon
Tôn Thất Đính theo phe đảo chính. Vào thời điểm này, số phận
Saigon đă điểm, chính sách Hoa Kỳ ở trong tay ông Lodge,
Washington chẳng có ǵ đóng góp hơn là bám vào câu chuyện bịa
đặt, cuộc đảo chính là của VN do các tướng lănh cầm đầu. Dưới sự
có mặt của TT Kennedy, hội đồng bộ trưởng gồm 22 vị nhóm trong
pḥng họp, cuộc thảo luận không g̣ bó và ràng buộc bởi nghi thức.
TT và mọi người tỏ vẻ quan tâm về việc ǵ có thể xẩy ra cho ông
Diệm, và McCone điện tín chỉ thị cho Conein yeu cầu cho biết ông
Diệm đang ở đâu.
Nhưng qua đêm
sau, tôi có mặt hầu suốt đêm tại tổng đài truyền tin của Tổng
hành dinh CIA, bản tin nhận dược đầu tiên cho hay ông Diệm va
ông Nhu đều chết. Bản trường thuật đầu tiên nói họ đă tự vận, đó
là một điều buồn cười v́ ông Diệm là một tín đồ công giáo mộ đạo,
rồi sau lại nói họ đă bị giết. Về sau mới hay tướng Minh đă ra
lệnh cho sĩ quan tùy viên hạ sát. Khi nghe tin 2 ông bị thảm sát,
TT Kennedy mặt tái và bước ra khỏi pḥng họp để dấu sự xúc động.
Hội đồng AN
Ninh Quốc Gia được triệu tập sáng hôm sau, 2/11 tức là ngày lễ
các thánh. Trên đường đi đến gặp McCone, tôi ngừng lại mhà thờ
địa phng và nhờ vợ tôi cầu nguyện cho 2 ông mà tôi đă hay tối
hôm qua. Không khí buổi họp lạt lẽo và buồn tẻ, Lodge hân hoan
bày tỏ trong các bức điện tín cuộc đảo chinh được diễn ra một
cách tuyệt vời về mọi phương diện, chẳng gây được tiếng vang
trong pḥng họp. Chỉ có ông Dean Rusk, bộ trưởng Ngoại giao gởi
một điện tín khen ngợi ông Lodge đă điều hành những biến cố khó
khăn và phức tạp.
Nhưng chẳng có
sự đổ lỗi cho nhau, bởi v́ chúng tôi đang có nhiều việc khác
phải làm. Buổi họp bắt đầu khi TT Kennedy đến, chúng tôi bỏ qua
những bản bá cáo dân chúng Saigon hân hoan ăn mừng trên các
đường phố để tập trung vào những vấn đề quan trọng hơn. Đột
nhiên những tướng lănh mà chính sách Hoa Kỳ đặt hy vọng được
phân tích và đánh gía lại. Trước đây họ được xem nhu những kẻ
thay thế cho những sự tuyệt vọng để giải quyết ông Diệm, th́ nay
đă qua. Buổi họp chẳng đi đến một kết luận bổ ích nào khác hơn
là tiếp tục ủng hộ VN theo chiều hướng mới, va nhấn mạnh cuộc
đảo chính là một hành động của VN chớ không phải của Hoa Kỳ.
Khi buổi họp
ngừng nhóm, McCone bảo tôi đi theo, chúng tôi đi đến chiếc bàn
của viên thư kư ngoài pḥng TT Kennedy. McCone mạnh dạn yêu cầu
được gặp TT, và chúng tôi được mời vào pḥng. TT Kennedy ngồi
một ḿnh ở chiếc bàn trông nghĩ ngợi và thúc thủ. Ông đă trở lại
b́nh thường sau phút xúc động nghe cái chết của ông Diệm và ông
Nhu, và người ta kể lại khi có người gọi 2 ông Diệm Nhu là những
bạo chúa th́ ông trả lời, “Không,
họ ở trong một hoàn cảnh khó khăn. Họ đă phục vụ quê hng họ hết
ḿnh”. Nhưng ông biết
ông đang đối phó với một vấn đề quan trọng, v́ chính ông đă ủng
hộ cuộc đảo chính.
McCone mở đầu
câu chuyện, “Thưa TT,
chắc TT biết ông Colby.”
TT gật đầu thân mật. McCone tiếp tục:
“Trong t́nh thế hổn độn
Saigon, tôi mong TT gởi ông Colby qua Saigon ngay để tiếp xúc
với các tướng lănh và nhận định t́nh h́nh dựa trên sự liên hệ
của ông với họ và sự hiểu biết của ông ta về xứ này. Tôi cũng
muốn thưa là ông Colby đi đây là do TT đặc phái.”
Tuy chẳng nói ra TT va McCone đều biết Đại sứ Lodge đảm trách
Saigon nên tôi khó nói chuyện, và McCone không quên Lodge chống
đối sự có mặt của tôi bên cạnh McNamara và Taylor trước đó ít
lâu, và đă ra chỉ thị cho tôi không được tiếp xúc với ông Diệm
hay ông Nhu. McCone khi phái tôi đi với sự chấp thuận của TT
nghĩ tôi sẽ tránh được những phản ứng khó dễ của Lodgẹ.
“Lẽ tất nhiên.”
TT trả lời. Ông đang c̣n
căn thẳng bởi cái chết của 2 ông Diệm Nhu, nh́n tôi thân mật.
Mặc dù vậy tôi cần thận trọng. “Thưa
TT,”
tôi nói, “Tôi sung sướng đựơc giao phó
công tác này, nhưng tôi không chắc tôi có thể hoàn thành công
tác như thế nào. Tôi quen các tướng lănh, nhưng tôi cầm chắc họ
biết tôi là bạn thân của 2 ông Diệm Nhu, và họ có thể tiếp tôi
một cách dè dặt. Nhưng tôi sẽ làm hết bổn phận và hy vọng tôi có
thể giúp ích.”, “Cám
ơn,” TT trả lời, “Tôi
chờ đợi những ư kiến hay của anh và chúc anh may mắn.”
Máy bay rời ngày hôm sau,
tôi mời Nolting và Richardson ăn cơm tối để thức khuya cầu
nguyện cho 2 ông Diệm Nhu, đó
có lẽ là lễ cầu hồn độc nhất
ở Mỹ. Chúng tôi tỏ mối quan tâm
làm sao VN và Hoa Kỳ có thể
đương đầu với những vấn đề trước mắt mà không có sức mạnh và sự
lănh đạo của ông Diệm Nhu, và thắc mắc không
hiểu làm sao Hoa Kỳ
có thể mù quáng nhúng tay trực tiếp vào sự lật đổ và cái chết
của 2 ông Diệm Nhu. Vô t́nh chúng ta đă đứng về
phe với cộng sản. Một vài hôm sau, một đại diện cộng sản ở Paris
đă nói với một người Hoa Kỳ, họ rất ngạc nhiên và khó hiểu về
hành động của Hoa Kỳ chống lại một đồng minh mạnh nhất và đắc
lực nhất mà cộng sản phải đương đầu.
Nguyễn Hữu Thọ, chủ tịch mặt trận Giải Phóng Miền
Nam gọi đó là “Một tặng phẩm trời ban
cho chúng tôi.” (A gift from Heaven for us )
Trần Xuân Hiền