Đầy Tớ Nhân Dân

Kathy Trần 

Nói chuyện chống Cộng, tiểu muội thích nói đến những người phản kháng trong nước. Không phải vì họ chống Cộng nhiều hơn ta hay chống Cộng hay hơn ta nhưng vì họ đã là những người Cộng Sản.

Chúng ta chống Cộng trong hơn hai mươi năm nhưng có bao nhiêu người biết về người Cộng Sản kể cả những người lảnh đạo?

Một bằng chứng rõ ràng nhất là ông Nguyễn Cao Kỳ. Ông Kỳ là một người lính chuyên nghiệp, đi lính từ còn trẻ, ông lại nóng tính, phổi bò ham ăn chơi, nhẩy nhót, khoái phô trương, giựt le, nhất là không có một chút kiến thức nào về ngoại giao, chính trị và chắc ông cũng chẳng hề tự học hỏi hoặc được dậy dỗ về chủ nghĩa cũng như con người Cộng Sản bao giờ. Thế mà ông lại được cử làm trưởng phái đoàn đến Paris dự hòa đàm Paris!

Dĩ nhiên, phái đoàn Cộng Sản miền Bắc toàn những tay chính trị gia chuyên nghiệp, miệng lưỡi xảo quyệt, gian hùng và lì lợm hết cỡ! Họ tráo trở, họ dựng đứng, họ lải nhải, nói đi, nói lại cũng bằng đó chuyện, bọn họ đều đeo mặt mo nên chẳng biết mắc cở là gì, cứ thế mà nói, hết phiên họp này tới phiên họp khác. Trong khi đó, ở miền Nam, VC cứ tiếp tục vi phạm hết quy định này đến quy định khác bởi vì họ có đánh trên đất miền Bắc đâu? Họ kéo dài thời  giờ để xây dựng lại miền Bắc, xây dựng và củng cố cơ sở, tăng cường chiến tranh ở miền Nam. Họ có cơ hội tuyên truyền công khai trên diễn đàn quốc tế với tiền bạc do Mỹ đài thọ. Họ cứ thủng thẳng, xấc láo, lì lợm, trơ
 trẽn, gian xảo chẳng cần gì phải sốt ruột trong khi ông trưởng phái đoàn nóng nẩy của ta chịu hết nổi. Được dịp đi công du với phu nhân, trẻ đẹp như tài tử minh tinh đâu phải để ngồi cãi nhau cù nhầy với bà già trầu Nguyễn Thị Bình và những cái máy nói!

 - Để thời giờ đi dạo phố, đi mua sắm, đi ăn chơi biểu diễn cái hào hùng của ông tướng trẻ tuổi, tài cao thời chiến bên cạnh cái đẹp mặn mà của mỹ nhân chẳng sướng hơn sao? Ông trưởng phái đoàn thương thuyết của Việt Nam Cộng Hòa, ông tướng râu kẽm của binh chủng hào hoa Không quân nghĩ thế và làm đúng như thế.

Lúc đó tiểu muội còn nhỏ xíu, làm gì biết chuyện chính chị, chính em. Chỉ biết rất khoái chí khi thấy TV chiếu ông Kỳ râu ria, quần áo, dáng điệu rất ... hào hoa theo kiểu "anh là lính đa tình". Bà Kỳ vốn đã là giai nhân lại ăn mặc rất đẹp, rất mode, rất quý phái. Hai ông bà đi dạo phố Paris rất tình tứ, rất văn minh, cứ xứng đôi, vừa lứa như Từ Hải với Thúy Kiều, đẹp không kém gì những phim Pháp, phim Mỹ lãng mạn chúng tôi hay xem. Tụi con nít trung học như tiểu muội mê mẩn, trầm trồ. Lại thấy báo chí ngoại quốc chụp hình bà Nguyễn Thị Bình tướng hơi hơi mập mạp, giản dị như hình ảnh bất cứ người đàn bà VN bình thường nào thì càng lấy làm tự hào lắm:

- Có thế chứ, miền Nam phải giầu sang, đẹp đẽ hơn miền Bắc chứ. Mình ăn đứt hẳn bọn nó, thế nào mình cũng thắng!

Vô tình, những người đại diện trong cuộc hòa đàm lại đại diện luôn trong cuộc thi đua nhan sắc!

Và tiểu muội hài lòng lắm với những ý nghĩ đó và cho rằng mình thắng miền Bắc ngay keo đầu!

Nếu bọn học sinh tiểu muội, lũ con nít chưa lớn lúc đó nghĩ thế thì bây giờ chúng tôi, những người đàn bà vẫn không hiểu gì về chính trị lại càng không hiểu tại sao các ông lảnh đạo lại chọn ông Kỳ đại diện trong cuộc đấu tranh sinh tử của miền Nam trước mắt quốc tế như thế?

Các ông cho rằng đây là một trận chọi gà mà ông Kỳ rất rành chăng? Các ông cho rằng về chính trị ông Kỳ đủ sức đối phó với Cộng Sản chăng?

Hay giản dị hơn nữa, về chính trị các ông cũng không khá hơn lũ con nít chúng tôi lúc đó?

Tiểu muội không hiểu nhưng cho tới bây giờ, ông Kỳ vẫn còn giữ nguyên cái tính bốc đồng, phát ngôn bừa bãi và hành động vẫn không suy nghĩ dù ông đã "thất thập cổ lai hy". Điều đó được ông chứng minh rất hùng hồn trong những chuyến về Việt Nam gần đây!

Lãnh đạo cuộc chiến không hiểu đối thủ!

Người lính chiến đấu, người công chức phục vụ miền Nam, người dân miền Nam, tất cả mọi người đều không hề được trang bị, học hỏi về chủ nghĩa và con người Cộng Sản nên cũng chẳng mấy người hiểu Cộng Sản!

Bức màn sắt do VC buông xuống giữa hai miền y hệt bức màn ngăn cách tử, sinh và cuộc sống hai miền thì "ngàn trùng xa cách".

Những người "Bắc kỳ di cư" hay cơ quan thông tin của chính phủ có kể lại những câu chuyện, có gợi ra những hình ảnh, bằng chứng về cuộc sống khốn khổ và chế độ CS tàn bạo ở miền Bắc thì  người dân miền Nam ngây thơ nghĩ ngay là: "Mấy cha Bắc Kỳ nói dóc thiệt tin không nổi!"

Hay "Chính phủ tuyên truyền cho cố, làm gì có mấy chuyện đó kìa!"

Người dân miền Nam sống trong miền đất nước quá phong phú, cuộc sống luôn tương đối sung túc thêm tính tình dễ dãi, phóng khoáng, cởi mở không thể nào tin được những điều xẩy ra ở miền Bắc là sự thật.

Một bằng chứng đau xót cuối cùng về sự ngây thơ của chúng ta về người CS là cuộc "trình diện học tập" vĩ đại của hàng trăm ngàn quân cán chính miền nam sau ngày 30 tháng 4 năm 75!

Trong số những người, từ binh tới tướng, đồng ý đi trình diện "đi học tập cải tạo, đem theo lương ăn 10 ngày" theo thông cáo của bọn VC lúc đó, nếu không tin tất cả những gì chúng tuyên bố khi chiếm được miền Nam thì ít nhất cũng tin tới 50% nên đành chấp nhận trao thân vào tay VC để nhiều người ôm mối hận tới ngày nhắm mắt trong các trại tù "cải tạo".

Thế nên, theo ý nghĩ đơn giản của tiểu muội, chúng ta chiến đấu mà không hề biết kẻ thù của mình nên cho tới tận bây giờ vẫn còn phí toàn bộ sức lực đánh vào... khoảng trống hay đánh vào chính mình.

"Có nằm trong chăn mới biết chăn có rận"

Những người phản kháng VC bây giờ, họ "may mắn" sinh ra, lớn lên, sinh hoạt và thành đạt trong chế độ CS.

Có rất nhiều người là công thần của chế độ, đă từng quyền cao, chức trọng, nắm cơ quan này, trường chính trị nọ, cơ quan ngôn luận kia của đảng. Họ đă từng mê muội với chủ nghĩa CS, từng tự hào là người cộng sản, từng chóa mắt vì thần tượng Hồ Chí Minh "đuổi giặc Tây, đánh giặc Mỹ", Họ đă từng hưởng ơn mưa móc của từ ông Hồ Chí Minh, tới ông Tôn Đức Thắng, ông Đỗ Mười...vv.... và đa số họ có công lao không nhỏ trong công cuộc xây dựng "chế độ xă hội chủ nghĩa", mơ mộng ngày tiến lên "chế độ cộng sản". Họ cũng là những người đóng vai trò quan trọng trong việc tiến chiếm, tàn phá và làm băng hoại miền Nam. Họ đă mọc rễ bao nhiêu đời, con cháu họ có gốc cứng ngắc khó lay chuyển, có dù che ấm áp bảo vệ.

Rất nhiều người Cộng Sản gộc theo "bác Hồ" từ lúc đánh Tây tới tàn cuộc "đánh Mỹ", xong thời kinh tế xă hội chủ nghĩa, qua tới "kinh tế thị trường" vượt luôn qua tới "thời mở cửa", giao thiệp, qua thăm Mỹ, đón Mỹ về lại Việt Nam, dâng biển, dâng đất cho Tầu, nghĩa là cho tới cuối canh bạc tráo trở của Cộng Sản. Họ hưởng vinh quang đă lắm, quyền lợi đă nhiều nhưng tới cuối đời rất nhiều người chợt trở thành phản kháng!

Tại sao họ "phản tỉnh" và chống Cộng không kém gì ta?

Tiểu muội nghĩ đến hai điều rất đơn giản:

Thứ nhất: Sau khi chiếm được miền Nam và sau khi đă nguôi được lòng tự hào, cuồng tín, sau khi đă nếm mùi tư bản chủ nghĩa, sau khi thấy "dưới lá cờ lănh đạo của đảng" đất nước chỉ thật sự ...băng hoại, nghèo đói, chậm tiến so với cả thế giới, những người CS còn lương tâm chợt tỉnh ra để thấy được phần nào sự thật và biết được thế nào là những quốc gia không cộng sản. Thêm vào đó là những tiến bộ kỹ thuật về thông tin trên toàn thế giới làm họ chợt bắt kịp đà suy nghĩ của những người không CS trên thế giới để thấy thế giới người ta tiến bộ ra sao ngoại trừ mấy nước CS sống sót.

Thứ hai: Họ hơn ta ở chỗ họ từng "nằm trong chăn CS" trong bao nhiêu năm. Họ sinh hoạt, chiến đấu, họ đánh đấm, ghen tị, họ nịnh hót, tâng bốc, họ biết nhau rất nhiều, họ biết rõ "trong chăn có rận"! Không những thế, họ biết tên từng con rận hút máu mủ người dân nên những cú đánh của họ rất chính xác, rất đẹp, rất đã!

Thi sĩ Vũ hoàng Chương nức nở khen đường dao Kinh Kha hành thích Tần Thủy Hoàng:

"Một nét dao bay ngàn thuở đẹp,
Dù sai hay đúng cũng bằng không..."

Cái ý nghĩ, cái hành động, theo thi sĩ, mới là điểm để lịch sử "luận anh hùng", kết quả không đáng kể. Ám sát hôn quân, vô đạo là anh hùng nhưng để đổi lại tiếng anh hùng có thể là tính mạng.

Ngày nay, những người phản kháng trong nước cũng đang làm công việc của Kinh Kha!

Chế độ CS là một chế độ không tưởng, được tô lục, chuốt hồng bởi bọn cầm quyền giả dối, tàn nhẫn, nham hiểm và chúng dùng bất cứ phương tiện nào để ngồi càng lâu càng tốt trên đầu cổ dân đen. Chỉ biết được mặt thật của bọn người cầm quyền, của chế độ là người ta đủ ghê tởm để rời bỏ cái cùm gông của nó và hy vọng,... rất hy vọng người ta sẽ nổi giận, sẽ tìm được cách lật đổ cây cổ thụ hư thối CS đă bén rễ quá lâu, hút hết mầu mỡ làm chai sạn mảnh đất nghèo VN, chặn tuyệt cơ hội, không cho những mầm non nẩy nỡ để xây dựng lại quê hương đang trên đà phá sản.

Những người phản kháng từ trong chính đảng CS không nhiều lắm nhưng họ toàn những tay "cao thủ võ lâm": Dương Thu Hương, Tiêu Dao Bảo Cự, Phương Nam, Bùi Tín... Họ đă từng là công thần của chế độ, nay hoặc bỏ đảng chạy lấy người, hoặc phản kháng, hoặc ra đi, và họ viết, họ nói lên những điều họ biết, họ hiểu. Họ không dùng "dao bay", họ chỉ dùng những lời tố cáo để vạch trần bộ mặt chế độ, thế mà bọn cầm quyền cay đắng, tức trào máu họng bởi vì mỗi bài viết là những chứng cớ rành rành, là những đòn tấn công hết công lực, hết sức đẹp, hết sức chính xác vào những tàn tệ, trơ trẽn, gian dối, bỉ ổi của chế độ CS.

Trong số những người can đảm đó, có nhà thơ Bùi Minh Quốc!

Tiểu muội không muốn dùng tiếng "anh hùng" bởi vì tiếng "anh hùng" đă bị "nhà nước ta" lạm dụng, lợi dụng, làm sai lạc ý nghĩa, thậm chí đến làm nhơ bẩn như những tiếng rất đẹp, rất cao quý khác trong tiếng Việt: độc lập, tự do, hạnh phúc, dũng sĩ, yêu nước, vĩ đại, cách mạng, học tập, hy sinh....

Bùi Minh Quốc vạch mặt bọn bộ chính trị, bọn "trung ương" là bọn người nắm uy quyền quốc gia là bọn hèn nhát nhưng mưu mô, quỷ quyệt và vô cùng gian xảo:

"
Đói,
lại đói,
cũng thường
Cũng thường bom pháo quét
Chỉ thằng chuyên dẻo mép
Len lén đánh bài chuồn
Bao người trụ tới chết
Nó mút mùa mạch lươn
Rồi một ngày trời đẹp
Giữa nhộn nhạo phố phường
Bỗng chạm cái mặt nhờn
- Mày chuồn đâu kỹ thiệt ?
Nó nhếch cười lịch thiệp :
- Tao chuồn vào Trung Ương" !

Bọn chúng vào Trung ương để làm gì?

Dĩ nhiên chẳng phải để ngồi chơi, chúng vào đó hưởng đặc quyền, đặc lợi, bóc lột, hút máu mủ khi cai trị người dân và ăn thịt lẫn nhau trong những cuộc thanh trừng, tranh giành quyền lợi phe phái thân Tầu, thân Nga:

"Lũ thây sống trên hí trường hí hố
Diễn văn và tuyên bố
Đêm vui còn dài dài
Ngon mắt và mùi tai
Hậu trường có gì xôm không nhỉ ?
Cuộc sát phạt vào màn hay ho
Đồng chí ăn thịt đồng chí
Nhạc hùng càng nổi to".

(Hí trường)

Chiếm được miền Nam là chiếm được miếng đất mầu mỡ, bọn "Trung Ương", bọn "Chính trị" bộ kéo bè cánh, hất cẳng, chém giết, thanh trừng nhau và những người ngây thơ theo CS từ ngày còn lý tưởng "kháng chiến chống Pháp" chợt thấy mình bị khai trừ, bị đàn áp, bị lừa gạt, bị tù đầy bởi chính những "đồng chí" của mình thì than ơi, đă quá muộn màng!

Vòng
tay đồng chí dang ra thành còng sắt
Lưỡi đồng chí nỉ non thành lưỡi rắn phun người
Ngoài bảy mươi mới chợt bừng mở mắt
Trước đảo điên sự đời...

(Thơ tặng anh Năm Hộ)

Chúng tự xưng là đầy tớ phục vụ nhân dân, chúng miệng lưỡi tôn người dân là "chủ đất nước" nhưng chúng hành hạ người dân đưa tới những cảnh não lòng:

"Dùi cui vung dọc phố
Mẹ già táo tác gánh rau
Chân run té nhào giữa lộ
Còi hú, mẹ ơi dậy mau
Cho rộng đường xe "đầy tớ". (*)

(Một thoáng phố phường)

Với dân, chúng đối xử như thế, với đồng chí chúng cũng chẳng tha, không theo chúng thì chúng đàn áp.

"Tuổi thơ ta: chiến tranh
Tuổi trẻ ta: chiến tranh
Tuổi già ta: áp bức
Thơ ơi thơ !
giông băo dồn trong ngực"!

(Thơ ơi thơ)

Người ta tức lắm và người ta phải gào thét cho bõ những ẩn ức bao năm nhưng bọn thủ lănh, bọn tội đồ vẫn cứ bình chân như vại, chúng có cho "đổi mới", chúng có cho "cởi trói", chúng có cho "tự do", chúng có cho "dân chủ" nhưng thật ra, trong đảng, trong trung ương, chúng bảo nhau rằng:

Chủ nghĩa này chủ nghĩa kia
Chẳng qua cũng thế đôi hia ta xài
Rách mòn cứ vá lai rai
Xài chắc dài dài là món nhân dân
Tay đè miệng tụng cho nhuần
Thì yên chí lớn vững chân ngai mình.

(Quỉ dữ bảo nhau- Cẩm nang tối mật)

Và ngai vàng bọn chúng vững vàng thật. Dân ngày càng ngu dốt, càng yếu hèn. Lănh tụ ngày càng đông, càng kinh nghiệm trong việc tàn phá đất nước, chẳng còn lương tâm để bán rẻ và sẵn sàng dâng đất nước cho giặc để bảo vệ ghế ngồi.

Tiền của chúng thu vào như núi. Đô-la, vàng, kim cương chất đầy tiêu xài huy hoắc, sắm biệt thự, cho con đốt cho các em hoa hậu, người mẫu cũng còn thừa. Đô-la phải đem gửi ra ngoại quốc trong những nhà băng Thụy Sỹ, đem đầu tư ở nước Mỹ, nước Pháp. Bọn chúng cho con cháu ra nước ngoài trong khi chúng đục khoét đất nước, đàn áp nhân dân, củng cố uy quyền địa vị.

Khi bọn con cháu chúng trở về, ngai vàng đă sẵn để chúng tiếp tục đóng vai trò "đầy tớ" bóp cổ nhân dân.