CHUYỆN NGHỊCH NHĨ

ĐỪNG NGHE … HĂY NH̀N
- Trần Ngân Tiêu -


Vừa bước ra cửa tính cào lá trước sân th́ lăo Yankee Bob ở nhà bên nhào qua xổ cho một tràng khiếu nại về ông tổng đen Obama với giọng rất…“khẩn trương” khiến tôi than thầm:
c̣n làm ăn mẹ ǵ nữa đây.

Đại khái lăo kêu ca nào là mới tháng trước chính phủ lấy bao nhiêu triệu đô “bailout” cho ngân hàng đầu tư Merril th́ họ liền lấy mấy triệu làm tiền thưởng
(bonus) cho mấy tên chóp bu xài chơi. Tháng này Obama lại yểm trợ tiền “Stimulate” cho thằng AIG th́ AIG liền cắt trước 160 triệu đô xanh rờn làm “bonus” cho nhau và có tên lănh “bonus” tới 60 triệu đô lận. Đă vậy tổng Obama lại đang dự định xin phê chuẩn một cái “Stimulate” nữa th́ chúng ta nhịn đói để đóng thuế cho tông tông đốt tiền à vv. và vv. Sau đó th́ Bob dùng lời lẽ mà người ta gọi là “dirty languages” như bonehead, bozo v.v. để xả lỗi bất măn bực ḿnh rồi khơi khơi bảo tôi: “We must do something…”.

Tôi biết lăo Yankee này không ưa tổng đen nên thường theo dơi tin tức về tông Oba hàng ngày để có lư do xổ tiếng Đức nên tôi giờ giọng “đâm ba chẩy củ” ghẹo lăo chơi:

- “Đu” cái con mẹ ǵ bây giờ? Dân chúng bầu cho Obama th́ thiểu số phục tùng đa số ḿnh cũng phải ủng hộ cho ông ta “hoàn thành “ xứ mạng tông tông chứ kêu ca ǵ bây giờ.


Yankee Bob trợn mắt bực bội ngó tôi như là đang ngó Obama không bằng:

- Oh! Come on. Say something.
 

Tôi cười h́ h́ cho Bob hạ hỏa:

- Bài học nào cũng có cái gía phải trả. Ông hay khiếu nại nhưng không khiếu nại với các dân biểu nghị sĩ đại diện ông mà cứ xổ nho cho tôi nghe th́ tôi giúp ǵ được ông.


Có lẽ Bob ta nhận thấy ḿnh cũng hơi vô lư nên vuốt tôi:

- Tại… tôi không hiểu sao mỗi lần nói chuyện với nhà anh… mặc dù anh nói những điều khùng khùng điên điên nhưng cũng có lư lắm mà lại làm tôi “feel good” nên…Tôi biết hắn nịnh nhưng tôi vẫn cảm thấy “hả hê” .
 

Thật t́nh khi tán phét với Bob tôi chỉ cóp nhặt tin tức rồi vừa xào nấu vừa đía cho vui chứ tôi có có giỏi dang ǵ đâu. Chỉ v́ có lần tôi bốc phét với Bob rằng:

- Uyên bác như tớ đây th́ nhằm nḥ ǵ, chỉ để tán dốc cho vui thôi chứ noí thật với ông nha dân da vàng giỏi đáng bậc thày tớ đây có cả hàng vạn người ông biết tại sao không? Tại v́ chúng tớ đều đă đến thời kỳ “dục bất ṭng tâm” rồi nên phần đông tự nhiên đều trở nên những lư thuyết gia, những b́nh luận gia uyên bác cả. Chúng tớ c̣n giỏi hơn cả những “học gỉa” lăo thành của chúng tớ ở thập niên 1970 một bực. Hồi đó có vài “học gỉa” tán xấm Trạng Tŕnh rằng chỉ vào đầu thập niên 1980 th́ chúng tớ có thể hiên ngang trở về quê hương khiến chúng tớ mong mỏi tới ngày đó rồi… tuyệt vọng v́ chỉ có thể “chui” về được thôi chứ không có “đi” về được. Cũng may có người đă định nghĩa lại là đi với về cùng một nghĩa như nhau nên những kẻ “chui” cũng đỡ ngượng …
- Hey! What are you thinking? How you think about?..


Tiếng Bob làm tôi giật ḿnh trở về với thực tại làm bộ nghiêm trang nói với lăo ta:

- Ông Bob à. Bất cứ ai cũng bị lừa bởi những lời hứa bùi tai; dân tôi cũng thế, v́ không “đừng nghe những ǵ CS nói” nên chúng tôi mới phải lưu lạc tới đây. Thông thường khi trở thành nạn nhân của lời hứa ngon ngọt th́ người ta không muốn nhắc tới nữa mà nhắm mắt lấp liếm nó đi v́ nhắc lại th́ họ sợ ḷi cái ngu của ḿnh ra cho thiên hạ thấy. Dân Mỹ các anh đă chọn Obama v́ ông ta có cái lưỡi tốt nhưng khi thấy cái óc của ông ta có vấn đề th́ lại lờ đi không muốn nói tới. Chẵng hạn khi chọn người vào nội các mà tông tông ta đă đếch biết ai xấu ai tốt nên đă có năm sáu người được chọn đều đă từng phạm luật như gian lận thuế má cả hàng trăm ngàn đô như Bộ trưởng tài Chánh Timothy Geithner hay cho bộ An Sinh là Tom Daschle . Có mấy tay “lấm đít” rét qúa vôị xin xóa tên trong bảng đề nghị làm bộ trưởng…. Dùng người như thế th́ đă phạm vào cái “làm chính trị mà lầm…”…
 

Lăo Bob cứ nghếch mắt ngó tôi coi bộ không hiểu tôi nóí cái quái ǵ nên tôi hăm phanh lại th́ lăo ngắt lời:

- Thôi thôi, anh nói thực tế một chút đi.. Bây giờ tiền bạc của ḿnh bị họ chia nhua xài khơi khơi vậy mà chính phủ chẳng làm đếch ǵ được họ cả. Hắn văng tục: Mẹ! Vậy mà Obama tuyên bố: “The buck stop here” rồi cử Joe Biden đặc trách “keep an eye on each đollar…” giờ lại như vậy, thật là xạo…
 

Tôi h́ h́ vào mặt Yankee Bob:

- Tôi đă nói vớí ông mà. Đừng nghe những ǵ người ta nói mà hăy nh́n những ǵ người ta làm. Tại ông không biết đấy thôi v́ tất cả các chính khách đều đă được đấm mơm khi ra ứng cử rồi. Tông tông Obama được AIG đấm mơm $107,332 đô; người được đấm mơm kém hơn Obama một chút là nghị sĩ Chris Dodd $103,900. Chưa kể Citibank đấm mơm tông tông 8 triệu đo la xanh rờn nữa. Bây giờ họ chuyện “bonus” có xẩy ra th́ họ cứ để cho báo chí la lối cho vui rồi đâu cũng vào đấy ông hậm hực th́ cũng thế thôi. Th́ đây. Cái vụ “bonus” của Merril giờ có ai nhắc tới đâu. Sao ông không vận động “recall” để bầu ông hay tôi lên thay đi...


Lăo Bob chặn tôi lại:

- Nhà anh lại bắt đầu nói điên nói khùng đây phải không?...
 

Tôi cao giọng:

- Điên cái con mẹ ǵ hả. Tôi hỏi ông nhá, trong khi kinh tế lụn bại mà “fix” theo cái kiểu đó chỉ tốn tiền thuốc. Hơn nữa chính phủ phải làm gương tiết kiệm tiền bạc của dân chúng đằng này cứ bô bô là “we will fix it” nhưng lại xài phung phí. Ông biết lễ đăng quang của tổng Oba xài hết bao nhiêu tiền không? Hơn 144 triệu đô la trong một buổi sáng. Lễ đăng quang thôi mà đă “Change” như vậy th́ những cái khác sẽ “Change” như thế nào? Bốn năm trước tông tông Bush đăng quang chỉ tốn hết 44 triệu đô mà báo chí đă la làng rằng: “Republicans spending $42 million on inauguration while troops die in unarmored Humvees (Đảng Cộng Ḥa xài tốn hết $42 triệu đo cho tổng thống Bush đăng quang trong khi lính của ta chết trên xe Humvees thiếu trang bị ở Iraq ".


Yankee Bob nh́n tôi như có ư hỏi: nhà anh làm cái đếch ǵ mà có con số chi tiết như vậy khiến tôi lại phải giải thích:

- Tôi nói thật với ông nhá. Thời buổi “internet” này ông không phải t́m nó cũng đập vào mắt ông chỉ tại ông cứ lo khiếu nại nên...
 

Bob ngắt lời tôi:

- Ông bạn. Tôi muốn nghe ông nói về việc Obama bất lực trong vụ bonus AIG này rồi ông ta lại đ̣i một phát “Stimulate” nữa th́ ḿnh làm sao?


Tôi ngán ngẩm nh́n Bob nói:

- Tôi thú thật với ông, trước kia tôi tưởng người Mỹ các ông sáng suốt hơn chúng tôi nhiều, nhưng giờ th́ tôi biết th́ mâư người cũng chẳng khá hơn chúng tôi bao nhiêu. Có khác là có nhà và xe c̣n chúng tôi nhà tôn đi xe đạp chứ c̣n... Nghĩa là cũng dễ bị ru ngủ bởi lời ngon tiếng ngọt.

Hơn ba mươi năm trước chúng tôi đă không ngẫm nghĩ cho kỹ câu nói của tông tông chúng tôi là
“Đừng nghe những ǵ Cộng Sản nói mà hăy nh́n kỹ những ǵ Cộng Sản làm” nên chúng tôi mới nhà tan cửa nát rồi lêu bêu. Qua xứ này, xin lỗi ông xin ông đừng chạnh ḷng, chúng tôi cũng đă học thêm được một điều là “Đừng nghe những ǵ Mỹ nói mà hăy nh́n kỹ...”... Tôi khuyên ông và đồng bào ông nên học kinh nghiệm của chúng tôi là đừng nghe... mà hăy nh́n... Cứ duyệt lại những ǵ Obama hứa trước kia rồi coi lại những ǵ tông tông làm bây giờ để ông có khiếu lại nó cũng có sách một chút.

Ông biết không, tại v́ trước đó nói
(hứa) qúa nhiều nên không nhớ ḿnh đă noí ǵ nên tông tông Oba có khi làm ngược lại những điều ḿnh hứa mà không biết. Người ta đếm sơ sơ trong 45 ngày làm tông tông th́ Obama đă làm ngược lại mười điều hứa... để tôi kể cho ông nghe một vài thôi...

Chẳng hạn như Obama hứa rằng
Sunlight before signing” nghĩa là trước khi ban hành một dự luật nào th́ Obama sẽ phổ biến dự luật đó qua trang “web” của bạch ốc ít nhất năm ngày để nghe ngóng phản ứng của quân chúng rồi mới kư và ban hành. Khi tranh cử Obama đă chỉ trích các chính phủ tiền nhiệm rằng: “Too often bills are rushed through Congress and to the president before the public has the opportunity to review them.” Thế nhưng tông tông Oba đă kư và ban hành ngay tút xuỵt ba dự luật Lily Ledbetter (equal pay), SCHIP (State Children’s Health Insurance Plan ) , và “Stimulate 787 tỉ” trong ṿng 24 giờ khi được quốc hội chuyển qua.

Lời hứa thứ hai là “Lobbyist Revolving Door” Khẩu hiệu này của Obama được giải nghĩa là: Bất cứ người nào được bổ nhiệm vào nội các của Obama sẽ không được dính dáng vào công việc có liên hệ tới điều lệ hay khế ước với chủ nhân cũ cũa của họ. Những người nào đă từng làm việc trong nội các này sau khi rời chức vụ sẽ không được làm vận động viên hành lang
(lobby) với bộ mà họ phục vụ trước kia trong thời gian chính phủ (Obama) này chưa hết nhiệm kỳ. Hứa vậy nhưng tổng Oba đă bổ nhiệm Mark Patterson chuyên viên vận động hành lang của hăng Goldman Sachs, làm chánh văn pḥng bộ tài chánh trực tiếp trông coi sự phân phối tiền cho “Troubled Assets Relief Program (TARP)” trong đó có chủ nhân cũ của Mark chốp 10 tỉ đô la. Chưa hết đâu. William Lynn chuyên viên vận động hành lang của hăng Raytheon (công ty sản xuất dụng cụ cho bộ quốc pḥng) cũng đă được bổ nhiệm thứ trưởng quốc pḥng.

Ông Bob à. Đây là điều điển h́nh các ông phải nh́n chứ đừng chỉ có nghe… Khi vận động ứng cử, ngày 12 tháng 9 năm 2008, Obama hứa
“No Tax Hikes on the Poor” nghe bùi tai không. Obama tuyên bố: “Tôi long trong cam kết rằng với chương tŕnh của tôi, không có gia đ́nh nào lợi tức dưới 250 ngàn một năm sẽ bị tăng thuế. Không tăng thuế lợi tức, không tăng thuế tài sản, không tăng bất cứ loại thuế nào”. Sau khi nhậm chức tông tông Oba kư và ban hành dự luật SCHIP (State Children’s Health Insurance Plan) cho trẻ em thuộc nhà nghèo th́ ai mà chẳng gật gù khen tốt. Thế nhưng có ai để ư là trong đó tông tông tăng 35 tỉ đô la thuế vào thuốc lá khiến gía mỗi gói thuốc tăng thêm 61 “cent” nữa. H́! H́! Ông có biết giới nào ghiền thuốc lá nhiều nhất không? Dân nghèo phải không nào? V́ họ nghèo nên đếch có thú chơi nào khác ngoài hút thuốc và… đẻ con ra có phải không?...

Lời hứa không tăng thuế này c̣n được tông tông nhắc lại ngày 24 tháng 2 năm 2009; tôi nói thiệt với ông nhá, đíu mẹ nếu không tăng thuế bằng cách này hay cách khác th́ các chính phủ lấy đếch ǵ mà chi dùng. Đây này khi đề nghị ngân khoản chi tiêu tông Oba đă xin gia tăng 45% thuế vào năng lượng gọi là “energy taxes” đó ông biết không. Mẹ! Ai phải mua xăng hay dùng điện lực hả ông? Dân tiêu thụ ḿnh chứ ai ? Mấy hăng chuyên chở hay xưởng chế tạo nếu phải chi nhiều cho năng lượng th́ họ cũng tăng giá rút cục cũng là chúng ḿnh trả…Cho nên tôi nghĩ rằng tông tông nào nói không tăng thuế chỉ là thằng nói phét… Ngay chuyện rút quân vừa mới tuyên bố … thế mà mới 30 ngày nhậm chức đă đưa thêm 15 ngàn quân qua A-Phú-Hăn… H́! H́! Cho nên tôi mới bảo ông
“Đừng nghe… hăy nh́n…”



Có lẽ cái đầu của Bob đă gần hết chỗ chứa những lời “tán” của tôi nên Bob xua tay lia liạ:

- “That is it. That is it. You make me crazy”

 

khiến tôi sửng cồ:

- Ông hỏi tôi th́ tôi trả lời bây giờ ông lại đổ thừa tôi làm ông điên… Thực tế th́ tông tông nhọ nói nhiều quá làm ông điên chứ... Mà tôi đă nói hết đâu, c̣n những lời hứa khác như “credit” cho những sinh viên đại học tới $4000 đô mà giờ cho có $2500 đô th́ có ai nói đếch ǵ đâu. C̣n nữa như cái con mẹ ǵ là ”Ermark reform” với 'Freedom of Choice Act”…

 

Bob lại xua tay:

- Thôi, thôi đủ rồi. Tôi chỉ muốn biết ư kiến của anh về vụ xài tiền “Stimulate” ra làm sao thôi à.
 

Bố khỉ! Lăo hỏi tôi th́ cũng thế thôi v́ tôi cũng đâu biết làm cái đếch ǵ và có quyền ǵ mà làm. Mẹ! Tông Tông của lăo c̣n chẳng đấu lại với mấy tay tư bản bóc lột đó th́ tôi là cái thớ ǵ. Nhưng tôi chợt có ư nghĩ... Lăo Yankee Bob là thằng ưa kiếm người để xả ấm ức và chủ nhật nào Bob cũng dẫn vợ đi lễ nhà thờ th́ thế nào lăo cũng… nên tôi mớm cho lăo vài ư tưởng vớ vẩn để lăo có vốn mà tán phét:

- Ông Bob à. Tôi nói ông nghe nha. Tôi không hiểu bộ óc của tông tông Obama và các kế hoạch gia, cùng với dân biểu nghị sĩ của các ông nó siêu việt đến cỡ nào chứ cái vụ cứu văn kinh tế này có ǵ là khó khăn đâu. Nghe tới đây Bob trợn mắt ngó tôi tưởng tôi là thằng khùng: “Really?”. Tôi thản nhiên noí tiếp: Việc đếch ǵ phải yểm trợ với mua tài sản của mấy ngân hàng hay AIG với lại cái đếch ǵ gọi là mua ‘toxic assets” cho bọn giầu đó ăn cắp tiền theo luật lệ mà chính phủ đếch làm ǵ được. Ông thử nghĩ ḿnh lấy một nửa của ngân khoản “Stimulate” mua mẹ nó hết tất cả nhà cửa đang bị “foreclosure” th́ chủ nhà có tiền trả ngân hàng. Ngân hàng lại có tiền để cho người ta vay, c̣n chủ nhà hết nợ th́ có tiền để ăn xài mua xe v.v. thế là tiền sẽ luân chuyển bộ máy tài chánh kinh tế hết tê liệt khủng hoảng chứ cứ giao tiền cho mấy thằng tư bản chop bu th́ tiền nằm ụ trong túi rồi chúng mua phi cơ riêng để đi đó đi đây trong khi ḿnh th́ hà tiện từng đồng mua xăng...
 

Bob chặn tôi lại:

- Mua hết nhà đó… rồi để làm ǵ?


Tôi cười kh́ kh́:

- Th́ nhà nước giữ đó để ít lâu sau bán lại hoặc bán từ từ theo chương tŕnh “housing” th́ cũng tiêu thụ hết thôi. Trong khi chờ đợi chính phủ chỉ thị cho mỗi tiều bang hay quận hạt lập ra một bộ hay ban bảo tŕ trông nom sửa chữa thế là cũng đă tạo thêm được bao nhiêu công việc chứ chờ Obama “create job” th́ đến bao giờ…
 

Lăo Bob ngó tôi rồi gật gù:

- “Ờ há!”

 

khiến tôi cứ tưởng ư kiến của tôi là siêu việt thật, nhưng lăo lại hỏi:

- Thế sao bọn họ lại không nghĩ ra mà anh nghĩ ra?
 

Tiên sư nó hỏi thế th́ tôi bí nên tôi phịa đại:

- Ông tối ư quá đi. Làm như ư kiến của tôi th́ đồng tiền “Stimulate” đến trực tiếp tay dân chúng nhưng bọn chóp bu tư bản chuyên làm giầu trên mồ hôi người khác làm sao chấm mút với “bonus” được nên có biết họ cũng không làm.


Lăo Bob h́nh như đă “khẩu phục” nên cứ ờ há với ờ há khiến tôi cười thầm rồi tán phét thêm cho hắn “tâm phục”:

- Tôi c̣n một ư kiến nữa khiến chính phủ cắt giảm ngân sách bạc triệu ông biết không.

 

Bob trợn mắt:

- “another idea?”.

 

Tôi bảo chứ sao rồi tiếp:

- Ông biết không, cái bọn ăn hại đái nát ở quốc hội chưa đi lính ngày nào nhưng lại giỏi vẽ vời ra chính sách cho quân nhân đánh đấm thế nọ thế kia như lăo Joe Biden chẳng hạn để họ ở đó làm ǵ cho lắm chỉ tốn tiền mà thôi. Nên có cơ hội ông phải thành lập phong trào lực lượng ǵ đó để vận động chính phủ cắt giảm nhân viên bộ máy chính quyền. V́ lời lứa đầu tiên của Obama ngày 24 tháng 2 năm 2009 là “no big government” tụi tôi gọi là đầu bé đít to đó. Nhưng tông nói “no big” nhưng lại xài “big” như vụ “Stimulate” chẳng hạn chứ không cắt bớt nhân viên. Bob giơ tay cho tôi ngưng rồi hỏi: Anh nói cái ǵ lực lượng với phong trào…?
 

Tôi vội nói:

- Cái vụ này th́ ông cứ đến cộng đồng Việt Nam chúng tôi mà học hỏi. Hơn ba mươi năm này chúng tôi đă thành lập nhiều lực lượng với phong trào lắm kể cả thành lập chính phủ nữa cơ. Trong cộng đồng chúng tôi có những tay rành vụ này lắm chứ tôi không giải thích bây giờ được đâu…C̣n vụ cắt giảm nhân viên th́ như thế này:

Ông biết là các hăng xưởng hiện giờ muốn giảm chi th́ phải sa thải tức là “layoff” bớt nhân viên chứ ǵ? Th́ chính phủ cũng thế. Cứ cắt giảm nhân viên th́ những tay c̣n lại phải làm việc hăng hái nếu không th́… bị cắt. Thế nhưng các hăng xưởng chỉ cắt nhân viên dưới chứ không cắt mấy tay chóp bu c̣n chính phủ th́ phải làm gương và trước hết là phải cắt mấy chức vụ chỉ ngồi tán phét hay căi cọ lải nhải rồi đi chơi mấy con thư kư như ở lưỡng viện chẳng hạn…

Trước hết giảm nhân số quốc hội từ 435 dân biểu xuống c̣n 218; c̣n thượng viện giảm từ 100 nghị sĩ xuống c̣n 50. Như vậy trong hai cuộc tổ chức bầu cử tám năm tới của lưỡng viện ta giảm chi được 44 triệu 108 ngàn 400 đô la. Muốn chiết tính chi tiết th́ ông lấy số 267 vị dân cử bị giảm nhân với $165,200 lương mỗi năm th́ sẽ thấy cắt giảm được bao nhiêu. Như vậy sẽ giảm đi nhân viên văn pḥng của các vị dân cử là cắt giảm thêm được 282 triệu 100 ngàn đô
(1 triệu 3 trăm ngàn cho nhân viên của mỗi dân biểu) ; cắt giảm thêm được 150 triệu chi phí cho nhân viên văn pḥng của các nghị sĩ (3 triệu cho nhân viên của mỗi nghị sĩ). Ngoài ra nếu cắt giảm 25% lương bổng của những nhân viên văn pḥng của các dân biểu nghị sĩ c̣n lại th́ sẽ tiết kiệm thêm được 93 triệu 675 ngàn đô la. Khi giảm số dân biểu nghị sĩ đi c̣n có thể tiết kiệm được 7 tỉ 500 triệu đô la cho ngân khoản gọi là “pork barrel earmarks” (mấy chữ này ám chỉ ngân khoản dành cho các vị dân cử mang về đơn vị của ḿnh (tiểu bang hay quận hạt) để thực hiện một chương tŕnh nào đó - như đường xá, housing v.v.- thật ra với mục đích làm đẹp ḷng cử tri để họ bầu tiếp cho kỳ tới). Như vậy tổng cộng tiết kiệm được 8 tỉ 73 triệu 383 trăm ngàn 400 đô la.

Nếu ở địa phương cũng cắt giảm như vậy th́ thuế má cũng sẽ giảm. Cứ nh́n quận hạt này họ giảm nhân viên cảnh sát và cứu hỏa trong khi họ lại trả lương cho một giám đốc thư viện quận hạt 198 ngàn đô một năm, 250 ngàn đô một năm cho giám đốc triển xa và bảo tŕ lộ tốc hành. Như ở Cali tiểu bang gần phá sản mà cứ tiếp tục trồng kiểng làm đẹp thành phố chẳng hạn một cây thốt nốt tốn từ 500 đến một ngàn đô... chưa kể bảo tŕ.

 

Thấy tôi đi một hơi như vậy lăo Bob sợ sẽ bị dẫn dắt đi lạc vào chốn bồng lai nào đó nên vội xua tay:

- "Thôi thôi ông ơi. Hôm nay ông có hứng thú ǵ mà đưa ra những con số tùm lum như vậy th́ làm sao tôi hiểu nổi..".


Tôi cướp lời:

- Th́ ông hỏi làm sao tiêu tiền “Stimulate” và làm sao tiết kiệm ngân qũy th́ tôi đưa ra ư kiến của tôi là như vậy đó...Lăo Bob lại ừ há một rồi hỏi: Làm sao mà nhà anh có những con số chi tiết như vậy???... À mà trước đây nhà anh noí tôi kỳ thị tông tông Obama nhưng hôm nay nghe giọng anh h́nh như có vẻ kỳ thị hơn tôi nữa th́ phải hỉ?
 

Tôi ngán ngẩm:

- Vừa thôi cha. Tôi đă nói là đôi khi không cần t́m kiếm nó cũng vẫn đập vào mắt cớ mà. Đây này, ông cứ vào “mạng lướt” mà t́m th́ có những chuyện vui mắt lắm. Ông cứ vào trang “web” của Los Angeles Times th́ ông sẽ thấy tấm h́nh đệ nhất phu nhân Michelle Obama đang đứng trong quầy nhà bếp của “homeless shelter” xúc đồ ăn cho các vị “homeless” tại Washington DC trông thật đẹp. Có hai ông “homeless” hâm mộ đệ nhất phu nhơn Michelle móc “cell phone” ra chụp h́nh bà để làm kỷ niệm…
 

Bob ngơ ngác hỏi tôi:

- So what?...
 

Tôi cười kh́ kh́:

- Nh́n tấm h́nh đó tôi tự hỏi nếu “homeless” th́ tiền đâu mà dùng “cell phone” và hăng điện thoại gửi “bill” tới địa chỉ nào? Ha! Ha! Ha!

TRẦN NGÂN TIÊU