|
CHUYỆN NGHỊCH NHĨ
ĐỪNG NGHE … HĂY NH̀N
- “Đu” cái con mẹ ǵ bây giờ? Dân chúng bầu cho Obama th́ thiểu số phục tùng đa số ḿnh cũng phải ủng hộ cho ông ta “hoàn thành “ xứ mạng tông tông chứ kêu ca ǵ bây giờ.
- Oh! Come on. Say something. Tôi cười h́ h́ cho Bob hạ hỏa: - Bài học nào cũng có cái gía phải trả. Ông hay khiếu nại nhưng không khiếu nại với các dân biểu nghị sĩ đại diện ông mà cứ xổ nho cho tôi nghe th́ tôi giúp ǵ được ông.
- Tại… tôi không hiểu sao mỗi
lần nói chuyện với nhà anh… mặc dù anh nói những điều khùng khùng
điên điên nhưng cũng có lư lắm mà lại làm tôi “feel good” nên…Tôi
biết hắn nịnh nhưng tôi vẫn cảm thấy “hả hê” . Thật t́nh khi tán phét với Bob tôi chỉ cóp nhặt tin tức rồi vừa xào nấu vừa đía cho vui chứ tôi có có giỏi dang ǵ đâu. Chỉ v́ có lần tôi bốc phét với Bob rằng:
- Uyên bác như tớ đây th́ nhằm
nḥ ǵ, chỉ để tán dốc cho vui thôi chứ noí thật với ông nha dân da
vàng giỏi đáng bậc thày tớ đây có cả hàng vạn người ông biết tại sao
không? Tại v́ chúng tớ đều đă đến thời kỳ “dục bất ṭng tâm” rồi nên
phần đông tự nhiên đều trở nên những lư thuyết gia, những b́nh luận
gia uyên bác cả. Chúng tớ c̣n giỏi hơn cả những “học gỉa” lăo thành
của chúng tớ ở thập niên 1970 một bực. Hồi đó có vài “học gỉa” tán
xấm Trạng Tŕnh rằng chỉ vào đầu thập niên 1980 th́ chúng tớ có thể
hiên ngang trở về quê hương khiến chúng tớ mong mỏi tới ngày đó rồi…
tuyệt vọng v́ chỉ có thể “chui” về được thôi chứ không có “đi” về
được. Cũng may có người đă định nghĩa lại là đi với về cùng một
nghĩa như nhau nên những kẻ “chui” cũng đỡ ngượng …
- Ông Bob à. Bất cứ ai cũng bị
lừa bởi những lời hứa bùi tai; dân tôi cũng thế, v́ không “đừng nghe
những ǵ CS nói” nên chúng tôi mới phải lưu lạc tới đây. Thông
thường khi trở thành nạn nhân của lời hứa ngon ngọt th́ người ta
không muốn nhắc tới nữa mà nhắm mắt lấp liếm nó đi v́ nhắc lại th́
họ sợ ḷi cái ngu của ḿnh ra cho thiên hạ thấy. Dân Mỹ các anh đă
chọn Obama v́ ông ta có cái lưỡi tốt nhưng khi thấy cái óc của ông
ta có vấn đề th́ lại lờ đi không muốn nói tới. Chẵng hạn khi chọn
người vào nội các mà tông tông ta đă đếch biết ai xấu ai tốt nên đă
có năm sáu người được chọn đều đă từng phạm luật như gian lận thuế
má cả hàng trăm ngàn đô như Bộ trưởng tài Chánh Timothy Geithner hay
cho bộ An Sinh là Tom Daschle . Có mấy tay “lấm đít” rét qúa vôị xin
xóa tên trong bảng đề nghị làm bộ trưởng…. Dùng người như thế th́ đă
phạm vào cái “làm chính trị mà lầm…”… Lăo Bob cứ nghếch mắt ngó tôi coi bộ không hiểu tôi nóí cái quái ǵ nên tôi hăm phanh lại th́ lăo ngắt lời:
- Thôi thôi, anh nói thực tế
một chút đi.. Bây giờ tiền bạc của ḿnh bị họ chia nhua xài khơi
khơi vậy mà chính phủ chẳng làm đếch ǵ được họ cả. Hắn văng tục: Mẹ!
Vậy mà Obama tuyên bố: “The buck stop here” rồi cử Joe Biden đặc
trách “keep an eye on each đollar…” giờ lại như vậy, thật là xạo… Tôi h́ h́ vào mặt Yankee Bob: - Tôi đă nói vớí ông mà. Đừng nghe những ǵ người ta nói mà hăy nh́n những ǵ người ta làm. Tại ông không biết đấy thôi v́ tất cả các chính khách đều đă được đấm mơm khi ra ứng cử rồi. Tông tông Obama được AIG đấm mơm $107,332 đô; người được đấm mơm kém hơn Obama một chút là nghị sĩ Chris Dodd $103,900. Chưa kể Citibank đấm mơm tông tông 8 triệu đo la xanh rờn nữa. Bây giờ họ chuyện “bonus” có xẩy ra th́ họ cứ để cho báo chí la lối cho vui rồi đâu cũng vào đấy ông hậm hực th́ cũng thế thôi. Th́ đây. Cái vụ “bonus” của Merril giờ có ai nhắc tới đâu. Sao ông không vận động “recall” để bầu ông hay tôi lên thay đi...
- Nhà anh lại bắt đầu nói điên
nói khùng đây phải không?... Tôi cao giọng: - Điên cái con mẹ ǵ hả. Tôi hỏi ông nhá, trong khi kinh tế lụn bại mà “fix” theo cái kiểu đó chỉ tốn tiền thuốc. Hơn nữa chính phủ phải làm gương tiết kiệm tiền bạc của dân chúng đằng này cứ bô bô là “we will fix it” nhưng lại xài phung phí. Ông biết lễ đăng quang của tổng Oba xài hết bao nhiêu tiền không? Hơn 144 triệu đô la trong một buổi sáng. Lễ đăng quang thôi mà đă “Change” như vậy th́ những cái khác sẽ “Change” như thế nào? Bốn năm trước tông tông Bush đăng quang chỉ tốn hết 44 triệu đô mà báo chí đă la làng rằng: “Republicans spending $42 million on inauguration while troops die in unarmored Humvees (Đảng Cộng Ḥa xài tốn hết $42 triệu đo cho tổng thống Bush đăng quang trong khi lính của ta chết trên xe Humvees thiếu trang bị ở Iraq ".
-
Tôi nói thật với ông nhá. Thời buổi “internet” này ông không phải
t́m nó cũng đập vào mắt ông chỉ tại ông cứ lo khiếu nại nên... Bob ngắt lời tôi: - Ông bạn. Tôi muốn nghe ông nói về việc Obama bất lực trong vụ bonus AIG này rồi ông ta lại đ̣i một phát “Stimulate” nữa th́ ḿnh làm sao?
- Tôi thú thật với ông, trước
kia tôi tưởng người Mỹ các ông sáng suốt hơn chúng tôi nhiều, nhưng
giờ th́ tôi biết th́ mâư người cũng chẳng khá hơn chúng tôi bao
nhiêu. Có khác là có nhà và xe c̣n chúng tôi nhà tôn đi xe đạp chứ
c̣n... Nghĩa là cũng dễ bị ru ngủ bởi lời ngon tiếng ngọt.
- “That is it. That is it. You make me crazy”
khiến tôi sửng cồ: - Ông hỏi tôi th́ tôi trả lời bây giờ ông lại đổ thừa tôi làm ông điên… Thực tế th́ tông tông nhọ nói nhiều quá làm ông điên chứ... Mà tôi đă nói hết đâu, c̣n những lời hứa khác như “credit” cho những sinh viên đại học tới $4000 đô mà giờ cho có $2500 đô th́ có ai nói đếch ǵ đâu. C̣n nữa như cái con mẹ ǵ là ”Ermark reform” với 'Freedom of Choice Act”…
Bob lại xua tay:
- Thôi, thôi đủ rồi. Tôi chỉ
muốn biết ư kiến của anh về vụ xài tiền “Stimulate” ra làm sao thôi
à. Bố khỉ! Lăo hỏi tôi th́ cũng thế thôi v́ tôi cũng đâu biết làm cái đếch ǵ và có quyền ǵ mà làm. Mẹ! Tông Tông của lăo c̣n chẳng đấu lại với mấy tay tư bản bóc lột đó th́ tôi là cái thớ ǵ. Nhưng tôi chợt có ư nghĩ... Lăo Yankee Bob là thằng ưa kiếm người để xả ấm ức và chủ nhật nào Bob cũng dẫn vợ đi lễ nhà thờ th́ thế nào lăo cũng… nên tôi mớm cho lăo vài ư tưởng vớ vẩn để lăo có vốn mà tán phét:
- Ông Bob à. Tôi nói ông nghe
nha. Tôi không hiểu bộ óc của tông tông Obama và các kế hoạch gia,
cùng với dân biểu nghị sĩ của các ông nó siêu việt đến cỡ nào chứ
cái vụ cứu văn kinh tế này có ǵ là khó khăn đâu. Nghe tới đây Bob
trợn mắt ngó tôi tưởng tôi là thằng khùng: “Really?”. Tôi thản nhiên
noí tiếp: Việc đếch ǵ phải yểm trợ với mua tài sản của mấy ngân
hàng hay AIG với lại cái đếch ǵ gọi là mua ‘toxic assets” cho bọn
giầu đó ăn cắp tiền theo luật lệ mà chính phủ đếch làm ǵ được. Ông
thử nghĩ ḿnh lấy một nửa của ngân khoản “Stimulate” mua mẹ nó hết
tất cả nhà cửa đang bị “foreclosure” th́ chủ nhà có tiền trả ngân
hàng. Ngân hàng lại có tiền để cho người ta vay, c̣n chủ nhà hết nợ
th́ có tiền để ăn xài mua xe v.v. thế là tiền sẽ luân chuyển bộ máy
tài chánh kinh tế hết tê liệt khủng hoảng chứ cứ giao tiền cho mấy
thằng tư bản chop bu th́ tiền nằm ụ trong túi rồi chúng mua phi cơ
riêng để đi đó đi đây trong khi ḿnh th́ hà tiện từng đồng mua xăng... Bob chặn tôi lại: - Mua hết nhà đó… rồi để làm ǵ?
- Th́ nhà nước giữ đó để ít
lâu sau bán lại hoặc bán từ từ theo chương tŕnh “housing” th́ cũng
tiêu thụ hết thôi. Trong khi chờ đợi chính phủ chỉ thị cho mỗi tiều
bang hay quận hạt lập ra một bộ hay ban bảo tŕ trông nom sửa chữa
thế là cũng đă tạo thêm được bao nhiêu công việc chứ chờ Obama
“create job” th́ đến bao giờ… Lăo Bob ngó tôi rồi gật gù: - “Ờ há!”
khiến tôi cứ tưởng ư kiến của tôi là siêu việt thật, nhưng lăo lại hỏi:
- Thế sao bọn họ lại không
nghĩ ra mà anh nghĩ ra? Tiên sư nó hỏi thế th́ tôi bí nên tôi phịa đại: - Ông tối ư quá đi. Làm như ư kiến của tôi th́ đồng tiền “Stimulate” đến trực tiếp tay dân chúng nhưng bọn chóp bu tư bản chuyên làm giầu trên mồ hôi người khác làm sao chấm mút với “bonus” được nên có biết họ cũng không làm.
- Tôi c̣n một ư kiến nữa khiến chính phủ cắt giảm ngân sách bạc triệu ông biết không.
Bob trợn mắt: - “another idea?”.
Tôi bảo chứ sao rồi tiếp:
- Ông biết không, cái bọn ăn
hại đái nát ở quốc hội chưa đi lính ngày nào nhưng lại giỏi vẽ vời
ra chính sách cho quân nhân đánh đấm thế nọ thế kia như lăo Joe
Biden chẳng hạn để họ ở đó làm ǵ cho lắm chỉ tốn tiền mà thôi. Nên
có cơ hội ông phải thành lập phong trào lực lượng ǵ đó để vận động
chính phủ cắt giảm nhân viên bộ máy chính quyền. V́ lời lứa đầu tiên
của Obama ngày 24 tháng 2 năm 2009 là “no big government” tụi tôi
gọi là đầu bé đít to đó. Nhưng tông nói “no big” nhưng lại xài “big”
như vụ “Stimulate” chẳng hạn chứ không cắt bớt nhân viên. Bob giơ
tay cho tôi ngưng rồi hỏi: Anh nói cái ǵ lực lượng với phong trào…?
Tôi vội nói:
- Cái vụ này th́ ông cứ đến
cộng đồng Việt Nam chúng tôi mà học hỏi. Hơn ba mươi năm này chúng
tôi đă thành lập nhiều lực lượng với phong trào lắm kể cả thành lập
chính phủ nữa cơ. Trong cộng đồng chúng tôi có những tay rành vụ này
lắm chứ tôi không giải thích bây giờ được đâu…C̣n vụ cắt giảm nhân
viên th́ như thế này: Thấy tôi đi một hơi như vậy lăo Bob sợ sẽ bị dẫn dắt đi lạc vào chốn bồng lai nào đó nên vội xua tay: - "Thôi thôi ông ơi. Hôm nay ông có hứng thú ǵ mà đưa ra những con số tùm lum như vậy th́ làm sao tôi hiểu nổi..".
- Th́ ông hỏi làm sao tiêu
tiền “Stimulate” và làm sao tiết kiệm ngân qũy th́ tôi đưa ra ư kiến
của tôi là như vậy đó...Lăo Bob lại ừ há một rồi hỏi: Làm sao mà nhà
anh có những con số chi tiết như vậy???... À mà trước đây nhà anh
noí tôi kỳ thị tông tông Obama nhưng hôm nay nghe giọng anh h́nh như
có vẻ kỳ thị hơn tôi nữa th́ phải hỉ? Tôi ngán ngẩm:
- Vừa thôi cha. Tôi đă nói là
đôi khi không cần t́m kiếm nó cũng vẫn đập vào mắt cớ mà. Đây này,
ông cứ vào “mạng lướt” mà t́m th́ có những chuyện vui mắt lắm. Ông
cứ vào trang “web” của Los Angeles Times th́ ông sẽ thấy tấm h́nh đệ
nhất phu nhân Michelle Obama đang đứng trong quầy nhà bếp của
“homeless shelter” xúc đồ ăn cho các vị “homeless” tại Washington DC
trông thật đẹp. Có hai ông “homeless” hâm mộ đệ nhất phu nhơn
Michelle móc “cell phone” ra chụp h́nh bà để làm kỷ niệm… Bob ngơ ngác hỏi tôi:
- So what?... Tôi cười kh́ kh́: - Nh́n tấm h́nh đó tôi tự hỏi nếu “homeless” th́ tiền đâu mà dùng “cell phone” và hăng điện thoại gửi “bill” tới địa chỉ nào? Ha! Ha! Ha! TRẦN NGÂN TIÊU
|