Chuyện Của Toàn Dân

Trần Khải


- Có những lúc chúng ta đă từng nhớ quê nhà quay quắt. Nhớ từng góc phố, ven sông, ngôi trường, rặng núi, nhớ chiếc bàn nơi trường cũ lem vết mực, nhớ tường phố loang nắng buổi chiều. Nhớ những em bé bán vé số dạo trên phố, và các bà mẹ, bà chị quang gánh các ngă đường. Quê hương là cái ǵ có thể hít thở được, và chỉ cần nghĩ tới, nước mắt chúng ta đôi khi ứa ra, làn da rờn rợn như có cơn gió thời thơ ấu thoảng về.

Và chúng ta hiểu v́ sao đă có rất nhiều người về thăm quê nhà, về làm kinh doanh, về mở hội từ thiện. Về mặt lư luận, chúng ta nói rằng cần về để tiến hành xây dựng một xă hội dân sự. Đúng vậy. Nhưng vẫn có những ǵ làm khựng nhiều người trong chúng ta lại. Thật sự bọn độc tài toàn trị có nhân nhượng cho những người dân giúp đỡ người dân hay không, hay chỉ là màn tŕnh diễn với qúôc tế để được đón nhận thêm viện trợ và đầu tư?

Không phải rằng Đảng CSVN đă bắt cóc cả nứơc làm con tin hay sao? Mai Chí Thọ một thời từng nói, Đảng CSVN đă thống nhất cả nứơc, đang cầm quyền độc quyền, có máy in tiền, có súng trong tay th́ c̣n sợ ǵ ai.

Và dù chúng ta không về thăm nhà, không muốn về nh́n các chơm chởm răng đen mă tấu... th́ hàng tháng, hay mỗi vài tháng, chúng ta lại ra tiệm để gửi tiền về cho người thân, dù biết rằng các đồng tiền này thực sự chỉ nuôi vững chế độ.

Lư do nhiều người trong chúng ta không muốn về th́ nhiều lắm. V́ nơi đây, trên nước Mỹ, chúng ta muốn nói ǵ th́ nói, muốn viết ǵ th́ viết, muốn in sách th́ tự in sách lấy, muốn mở cơ sở kinh doanh th́ ra Ṭa Thị Chính điền đơn 5 phút rồi nộp 30 đô la là xong, muốn lái xe đi tiểu bang nào hay dọn đi nơi khác cũng tha hồ mà đi, khỏi cần khai báo công an theo thủ tục “tạm vắng, tạm trú”, muốn vào xem trang web nào là cứ vào, chớ hề có chuyện tường lửa ǵ cả...

Và thường khi, chúng ta thương người dân ḿnh trong nứơc bị bưng tai, bịt miệng, bị che mắt, xiềng chân... Những h́nh phạt đó rất là cụ thể, không phải chuyện mơ hồ trừu tượng, không phải lư luận cao siêu ǵ hết. Thấy được, sờ được.

Như chuyện mới vài ngày trứơc, Ḥa Thượng Thích Quảng Độ bị 100 công an chận ở nhà ga xe lửa Sài G̣n, khiêng lên xe, thảy về chùa v́ không muốn thầy ra B́nh Định thăm Ḥa Thượng Thích Huyền Quang. Bạn ở Mỹ, muốn đi đâu trong nước Mỹ th́ cứ đi, đâu có hề ai hỏi, ai thắc mắc. Cũng không cần trứơc khi đi phải xin công an kư giấy tạm vắng, hay tới nơi khác phải xin công an giấy tạm trú...

Tự do... đó là cái nh́n thấy được, cảm được. Tự do là cảm giác trực nhận được là cần thiết ngay khi bạn bị công an khiêng lên xe. Bản Thông Cáo Báo Chí Làm Từ Paris Ngày 17-2-2006 của Pḥng Thông Tin Phật Giáo Quốc Tế có ghi lời tuyên bố của Ḥa thượng khi về đến chùa: "Bao lâu chưa có dân chủ, tự do, chưa được quyền tự quyết, th́ người dân vẫn c̣n bị cư xử như con vật trên đất nước Việt Nam."

Con vật? Đúng vậy. Karl Marx đă gọi con người là con vật xă hội. Vậy rồi ai người hơn ai, và ai vật hơn ai? Vậy rồi Marx, Lenin, Stalin, Hồ Chí Minh, Mao Trạch Đông, Kim Il-Jung, Fidel Castro... ai người, ai vật? Có phải vật là phải sống trong chuồng, phải đưa cả nứơc vào hộ khẩu, phải cấm chợ ngăn sông, phải dẹp hết cái gọi là nhân quyền...?

Nhưng có những người muốn đồng bào ḿnh được hưởng các quyền căn bản cần thiết, mà quyền đi lại thăm sư trưởng là một yêu sách tự nhiên. Thế cho nên mới có chuyện 40 nhà sư ngồi giữa sân ga, tuyên bố tuyệt thực cho tới khi công an đă phải trả tự do cho Ḥa thượng Thích Quảng Độ vào khuya thứ năm cùng ngày. Bản văn kể:

“Nhiều chư Tăng đă tự đưa tay cho công an c̣ng và nói lớn: Các ông hăy bắt hết chúng tôi đi, hoặc trả tự do tức khắc cho Ḥa thượng Thích Quảng Độ! Chúng tôi không sợ các ông đâu!"

Đây không phải là chuyện của một ḥa thượng và 40 nhà sư, mà thực sự là chuyện của toàn dân đang bị câu thúc.

Tương tự, cũng mới đây là 2 người ở B́nh Phước, chỉ download các bản văn về nhân quyền trên Internet, thế là bị công an bắt giam. Linh mục Nguyễn Văn Lư đă loan tin này, và gửi kháng thư. Có phải rằng người dân chỉ được quyền đọc những ǵ chính phủ cho phép đọc? Hăy hỏi khắp thế giới xem, có nước nào cấm dân đọc như thế. Ai đă bịt mắt bưng tai đồng bào ḿnh? Bao nhiêu chế độ trên toàn cầu đang áp dụng chính sách bịt mắt bưng tai đó? Và Đảng CSVN tự hào vinh quang v́ đứng chung sổ với độc tài toàn trị Bắc Hàn, Cuba, Trung Quốc?

Và có phải Đảng CSVN đă không chỉ đẩy dân ḿnh vào chuồng, cấm đi lại, mà lại c̣n lấy vải đỏ phủ khắp lồng chim... để rồi sẽ không bao giờ biết tới phương trời cao rộng nào khác? Nói cách khác, có phải Đảng CSVN đă bắt cóc toàn dân làm con tin?

Nói tới chuyện bắt cóc, chúng ta cũng cần nhắc lại rằng vẫn c̣n có những người bị giam giữ vô lư, trong đó có bác sĩ Phạm Hồng Sơn, nhà báo Nguyễn Vũ B́nh, dịch giả Phạm Văn Viêm, và hơn 100 công nhân tổ chức các cuộc đ́nh công hồi Tết vừa rồi đă bị bắt giam và không hề công bố danh sách.

Cũng mới đây, cũng hồi Tết Bính Tuất, công an đă đưa xe tới bắt cóc hàng chục người đang khiếu kiện trứơc vườn hoa Mai Xuân Thưởng, trong đó có người t́nh thời thơ ấu của Chủ Tịch Nước Trần Đức Lương, và từ khi cụ bà Phạm Thị Dấn bị ông Lương theo gương bác quất ngựa truy phong th́ cụ bà Dấn đă gọi tên ông là Trần Bất Lương. Có một con gái giống hệt ông Lương như đúc, vậy mà cũng chơi chùa, chơi chạy.

Cụ bà Phạm Thị Dấn đang bị công an giam ở đâu? Bản tin của phóng viên Nguyễn Thái B́nh, thay mặt nhóm phóng viên VNN tại Hà Nội -- ở link: http://www.vietbao.com/main.asp?nid=96950&catgid=6 -- cho biết rằng công an khi bố ráp cũng đă cướp luôn chiếc xe gắn máy của sư bà Thích Đàm Thoa, vị nữ tu trong đoàn người khiếu kiện, và hốt hết vài chục người... sau vài ngày th́ đă thả ra nhiều, nhưng cụ bà Phạm Thị Dấn th́ vẫn biền biệt phương nào. Phóng viên ghi rằng:

“Bây giờ bà ở đâu? ở đâu? hả bà Phạm thị Dấn ơi? Có bao giờ c̣n được về với bà con dân oan cả nước không? Tất cả người dân ở đây đều nhớ bà lắm đấy, nhớ nhất là những đêm bị công an giả danh đầu gấu đến quấy phá, xô đi đẩy lại, giằng co đến rách toạc cả quần áo, có người vừa xấu hổ, vừa tức giận ngồi ôm mặt khóc, chỉ riêng bà b́nh thản đứng dạy, cởi phăng cái quần rách, rồi cứ với cái quần lót, áo cánh trên người, kéo tay bà con:

- Đi, đi đến nhà chúng nó, đào mả cha đảng của chúng nó lên, hành dân đến thế này là cùng... Đi, xem chúng nó c̣n dám mở miệng nói v́ dân, cho dân nữa không?

Bây giờ th́ bà ở đâu? ở đâu hả Bà Dấn ơi. Công an giam giữ bà có tử tế không? Hay sợ điều tiếng thị phi, họ t́m cách cắt cơm, xoá tên bà rồi? C̣n cả đưá con gái ngu dốt bạc nhược của bà nữa, sợ chồng như sợ cọp, để chồng đối xử với mẹ vợ thế nào cũng chịu... Cũng chỉ v́ tội đă chứng kiến tận mắt những việc làm đồi bại phản dân hại nước của hắn đem đi tố cáo mà bà bị đuổi khỏi nhà không thương tiếc, phải lang thang t́m về Hà Nội bán bánh ḿ rồi dạt ra đây, bây giờ bà ở đâu? Gần 20 ngày rồi công an vẫn chưa thả bà ra ư? Bà đang nói tiếng trời hay đă nói tiếng đất rồi bà Dấn ơi? Có thế nào cũng để tôi khóc (hay cười) với bà một tiếng chứ...”

Hay có phải, Chủ Tịch Nước Trần Đức Lương đă hồi tâm, thấy thương cảm cho người t́nh thời thơ ấu, nên đă mời cụ bà Phạm Thị Dấn về nhà riêng để chiêu đăi “tiểu yến mỗi ngày, đaị yến mỗi ba ngày...” như khi các qúôc khách tới thăm?

Chuyện của cụ bà Phạm Thị Dấn cũng không phải chuyện riêng của một người, cũng không phải chuyện riêng của một thế hệ, cũng không phải chuyện riêng của giới phụ nữ, mà là chuyện của toàn dân...

Một mối t́nh bị phản bội, những quyền căn bản bị tứơc đoạt.. và đó là chuyện của toàn dân vậy.