Từ sau vụ i Nam Quan...đến vụ Hoàng Sa, Trường Sa...

chúng ta cần phi làm ǵ và hy vng ǵ?

                                           

 Bài của  Hoàng Sơn

 

Chúng tôi c̣n nhớ cách đây khoảng 7 năm, chính quyền Cộng sản Việt Nam đă tự nhượng Ải Nam Quan cho cộng sản Trung Quốc, gây ra nhiều cuộc chống đối trong cũng như ngoài nước. Ải Nam Quan nằm ở đâu? Chúng tôi xin trích dẫn câu trả lời nầy được lấy ra trong bài viết “Thông Điệp Ải Nam Quan” của tác giả Trần Gia Phụng đă đăng trên Đất Mẹ số  101, tháng 10 năm 2002:

 

“Ải Nam Quan là một địa danh vang lừng chiến sử dân tộc, không lạ ǵ với bất cứ một người Việt Nam nào. Tuy nhiên, cần chú ư là từ ngữ nầy mang hai ư nghĩa khác nhau: thứ nhất: Ải Nam Quan là một cảnh quan thiên nhiên, và thứ nh́ Ải Nam Quan là công tŕnh kiến trúc nhân tạo.... Như thế Ải Nam Quan cần được hiểu là ngọn ải có đường đèo hẹp qua lại giữa Việt Nam và Trung Hoa ở vùng Nam Quan, tỉnh Lạng Sơn... Để làm ranh giới giữa hai nước, trên đỉnh của ngọn ải hay đèo Pha Lũy, người Trung Hoa xây dựng một cửa hay cổng lớn, và đặt tên là Trấn Nam Quan... Từ công tŕnh kiến trúc của Trung Hoa mới có từ ngữ Nam Quan, và từ đó người Việt quen gọi là Ải Nam Quan thay v́ gọi là ải Pha Lũ như trước kia...  (hết trích).

 

Cũng theo tờ Việt Báo Online vào khoảng tháng 2 năm 2002, một tiết lộ của nhà trí thức Lư Công Luận (trong nước) cho biết: trước năm 1969, ông Hồ Chí Minh cần sự giúp đỡ nhanh chóng của Cộng sản Trung Hoa bằng cách thiết lập con đường tàu hỏa chạy xuyên qua biên giới Trung/Việt để tiếp tế vũ khí cho CSVN. Nhưng v́ yếu kém về kỹ thuật nên CSVN phải nhờ CSTH làm tiếp con đường sắt đi sâu vào lănh thổ Việt Nam. V́ sợ Mỹ dội bom nên khoảng đường sắt sâu vào Việt Nam, CSVN lại cho cắm cờ Trung Hoa để Mỹ tưởng rằng đây là lănh thổ của Trung Hoa. Khoảng cách nầy lún sâu vào lănh thổ Việt Nam khoảng 450 thước tính từ Ải Nam Quan. Càng ngày, CSTH thấy t́nh trạng nhập nhằng không ai nḥm ngó, họ tiếp tục lấn đất về hướng Nam. Cho đến hôm nay, năm 2007, chúng ta không biết chắc CSTH đă xâm chiếm vùng đất cực Bắc của quê hương là bao nhiêu, nhưng chắc chắn phải nhiều lắm, trước sự “thờ ơ nhắm mắt” của chính quyền Việt Nam.

 

Trong thời gian nầy, người Việt ở hải ngoại đă phát động những công việc đấu tranh giành lại Ải Nam Quan rất rầm rộ. Những cuộc biểu t́nh, những chương tŕnh văn nghệ đấu tranh có chủ đề “Trả Ta Sông Núi”, những đêm thắp nến, những kiến nghị gởi đến Liên Hiệp Quốc và các quốc gia trên thế giới v.v.. nhưng cuối cùng, t́nh trạng đấu tranh từ từ yếu dần để đi vào quên lăng.

 

Rồi vào những ngày tháng cuối năm 2007, biến cố chính quyền Việt Nam nhượng luôn hai đảo Hoàng Sa và Trường Sa cho Cộng sản Trung Hoa, lại làm dấy động lên phong trào đ̣i lại chủ quyền như cuộc tranh đấu đ̣i lại Ải Nam Quan cách đây mấy năm về trước. Sự thực, chuyện hai đảo Hoàng Sa và Trường Sa đă xảy ra từ lâu. Theo nhà B́nh luận gia Trần Bỉnh Nam cho biết Hoàng Sa và Trường Sa nằm ngoài khơi bờ biển Việt Nam. Hoàng Sa nằm giữa vĩ độ 16 và 17; Trường Sa lớn hơn Hoàng Sa nằm giữa vĩ độ 7 và 11. Trong thời gian Pháp thuộc từ giữa thế kỷ 19 đến giữa thế kỷ 20, hai ḥn đảo nầy luôn luôn thuộc chủ quyền nước Việt Nam và chẳng bao giờ nghe CSTH nḥm ngó ǵ tới. Sau khi Việt Nam bị chia cắt làm hai (Hiệp định Genève 1954), Hoàng Sa và Trường Sa vẫn thuộc chủ quyền của Việt Nam Cộng Ḥa. Hải quân VNCH vẫn ra vào thường xuyên trông coi hai đảo nầy. Ngoài ra chúng ta c̣n một số lực lượng quân sự đóng trên Hoàng Sa.

 

Nhưng đến năm 1958, thời điểm CS Việt Nam bắt đầu mở chiến dịch xâm lăng miền Nam. Người mà chính quyền miền Bắc cần giúp đỡ cho cuộc xâm lăng nầy là CS Trung Hoa. Lợi dụng sự giúp đỡ đó, cũng như CS Trung Hoa biết Việt Nam đang trông nhờ tới ḿnh, CS Trung Hoa bắt đầu chơi tṛ “nhập nhằng” vễ lănh hải của hai đảo Trường Sa và Hoàng Sa. Đúng như tham vọng của CS Trung Hoa, ngày 14 tháng 9 năm 1958, thủ tướng CSVN Phạm Văn Đồng kư bản công hàm công nhận lănh hải 12 hải lư của Trung Hoa, chấp nhận Hoàng Sa và Trường Sa thuộc về nước Trung Hoa. Mặc dù trên nguyên tắc là như vậy, nhưng CS Trung Hoa vẫn không dám chiếm đoạt làm của ḿnh, v́ chính quyền Việt Nam Cộng Ḥa miền Nam vẫn c̣n chế ngự trên đảo. Trong những tháng ngày đầu năm 1974, lực lượng Hải quân VNCH đă đụng độ nhiều trận hải chiến với quân Trung Hoa. Chính quyền CS miền Bắc vẫn im lặng. Một điều cũng đau ḷng cần nói ra, trong thời gian đụng độ hải chiến giữa VNCH và CS Trung Hoa, người Mỹ là một đồng minh của miền Nam, là tiền đồn của Thế giới Tự do như họ từng rêu rao, nhưng hầu như họ không có một phản ứng nào để gọi là giúp đỡ người bạn ḿnh trong lúc sắp mất lănh thổ tới nơi. Họ đă không giúp mà c̣n “vẽ đường cho Trung Hoa chạy.

 

Ngày 2 tháng 12 năm 2007, CS Trung Hoa chính thức phê chuẩn quyết định thành lập thành phố hành chánh cấp huyện Tam Sa gồm ba quần đảo Hoàng Sa, Trung Sa và Trường Sa, đặt trực thuộc tỉnh Hải Nam. Trước hành động ngang ngược và xem thường chính quyền Việt Nam, chính quyền Việt Nam chỉ biết lên tiếng lấy lệ. Những cuộc biểu t́nh xuống đường của giới trẻ Hà Nội, những phản đối càng lúc càng mạnh của dân chúng, chính quyền Việt Nam vẫn giữ thái độ “không nghe không biết” mà chỉ lên tiếng rằng là: sẽ giải quyết việc chủ quyền Trường Sa và Hoàng Sa trong tinh thần ḥa b́nh để không làm sứt mẻ t́nh hữu nghị giữa hai nước anh em Trung Hoa và Việt Nam.

 

Chính quyền CS Việt Nam đang ở vào một thực tế rất khó xử. Việc họ dâng hiến Hoàng Sa và Trường Sa cho Trung Quốc là điều không thể chối cải. Những cuộc biểu t́nh đang xảy ra tại Việt Nam chứng tỏ sự bưng bít không c̣n có hiệu quả. CS Việt Nam phải đứng trước một sự lựa chọn, hoặc là mất Hoàng, Trường Sa, hoặc là phải dùng vũ lực để chiếm lại nó từ tay người bạn “môi liền môi, răng liền răng”. Dĩ nhiên giải pháp thứ hai chính quyền Việt Nam không dám thực hiện, mà nếu có thực hiện cũng không làm nổi. Việc mất hai hải đảo cũng chỉ là một sự đền ơn CS Trung Hoa đă hết ḷng giúp đỡ CS Việt Nam trong thời gian chống Mỹ cứu nước. Đây là một điều khó khăn cho Việt Nam cũng như người Việt hải ngoại làm sao quay sang chống lại Tổng thống Bush khi biết rằng ông ta đang giúp đỡ để xây dựng chính quyền Việt Nam càng ngày càng mạnh trên nhiều lănh vực. Gần hai triệu người di cư, trong đó đủ mọi thành phần, di cư, t́m tự do, cựu tù nhân chính trị, diện con lai, đoàn tụ, du học v.v. đă mang ơn chính phủ Mỹ quá nhiều, th́ CS Việt Nam cũng mang ơn CS Trung Hoa không kém. Cái khó khăn của chính quyền Việt Nam hiện nay không mấy khác biệt những khó khăn của người tị nạn CS  tại Hoa Kỳ trước những việc làm của chính phủ Mỹ bây giờ.

 

Cuộc thăm viếng Việt Nam của Đô Đốc Timothy Keating, Tư lệnh Mỹ ở Thái B́nh Dương là một sự ngẫu nhiên xảy ra cùng một lúc CS Trung Hoa tuyên bố thành lập cơ sở hành chánh trên hai hải đảo nầy. Phải chăng là cơ hội tốt cho CS Việt Nam tỏ bày nỗi niềm mất đất với Mỹ, để mong một sự giúp đỡ? Nhưng cũng phải chăng là cơ hội tốt cho CS Trung Hoa để biết được t́nh bằng hữu tốt xấu đến đâu với hai nước Việt Nam và Hoa Kỳ? Nhưng chúng ta cũng không nên tin tưởng vào chuyến đi của Đô đốc Timothy Keating. Hoàng Sa Trường Sa là cái ǵ với nước Mỹ? Cuộc đổi chác lớn lao giữa Hoa/Mỹ nếu phải xảy ra và mang lại quyền lợi cho nước Mỹ th́ hai hải đảo nầy trị giá bằng hai cái hamburger của Mỹ mà thôi. Mỹ đă một lần bỏ rơi  HQ/VNCH trong trận hải chiến với Trung  Hoa, nếu phải bỏ thêm nữa với chính quyền CSVN cũng chẳng sao...

 

Đồng bào Việt Nam hải ngoại, một lần nữa, cũng như vụ chiếm đoạt Ải Nam Quan, lấn đất sâu xuống miền Bắc Việt Nam, sẽ có những cuộc biểu t́nh, xuống đường, đốt nến, gởi kiến nghị, tuyên cáo đến các quốc gia trên thế giới kể cả Liên Hiệp Quốc v.v. để đ̣i lại Hoàng Sa và Trường Sa.

 

Chúng tôi nh́n thấy, đă hơn 32 năm qua, những cuộc đấu tranh về những biến cố trong nước, hầu như người Việt hải ngoại không có một sách lược nào mới mẻ, mà chỉ lặp đi lặp lại cũng một phương thức đó, cũng một sáng kiến đó... nên cuối cùng chúng ta h́nh như đang lẫn quẩn, t́m bắt một chiếc bóng mà chẳng bao giờ bắt được. Chúng ta cứ nh́n vào một biến cố mới, dồn hết khả năng sức lực vào biến cố đó để đấu tranh, nhưng rồi quên mất biến cố cũ chúng ta đang đấu tranh mà chưa thành. Ví dụ tại thành phố Houston, Texas. Chúng tôi đă sống ở đây gần 29 năm. Chúng tôi đă chứng kiến biết bao cuộc đấu tranh trong cộng đồng người Việt. Cũng những khuôn mặt đó, cũng những hội đoàn đó, cũng nhưng phương thức đó, hầu như đă lặp đi lặp lại suốt gần 30 năm. Khi vụ biểu t́nh của người dân Thái B́nh, Xuân Lộc, được sự hướng dẫn của các hội đoàn chống Cộng, lên án, biểu t́nh rất mạnh mẻ. Tiếp đến vụ mất Ải Nam Quan, mũi dùi được hướng về biến cố lịch sử nầy. Sân chợ HồngKông 4 đă trở thành một địa điểm biểu t́nh đông đảo, rầm rộ với chủ đề “trả ta sông núi”, làm mọi người náo nức. Những kiến nghị, thông cáo, tuyên cáo được gởi đi khắp mọi nơi. Biến cố Thái B́nh, Xuân Lộc bị để lại bơ vơ đàng sau. Thế rồi vụ Ải Nam Quan cũng bị mờ dần sau biến cố đấu tranh của các nhà dân chủ như Thích Quảng Độ, Nguyễn Văn Lư, Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Văn Đài, Nguyễn Đan Quế...Người Houston lại một lần nữa, khí thế dâng cao lên. Một thời cơ mà người ta cứ tưởng như là ngọn sóng thần sẽ cuốn trôi đi chế độ CS Việt Nam sắp xảy ra. Người dân đóng góp tiền bạc để thổi lên sức sống cho các nhà dân chủ trong nước, nhưng sau đó họ đă bị chính quyền ra tay bắt hết, đưa vào tù ngục, th́ biến cố dân oan lại xuất hiện. Đồng bào lại xuống đường, đưa kiến nghị, đóng góp tiền bạc để giúp dân oan. Cuộc đấu tranh mới nầy  lại đẩy lùi chuyện các nhà dân chủ trong nước có phần “xuống cấp”. Rồi bất ngờ, sau quyết định của CS Trung Hoa thành lập chính quyền hành chánh trên quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa, đồng bào lại theo sự hứng dẫn của các tổ chức hội đoàn trong thành phố, hội họp, xuống đường, thắp nến, viết kiến nghị gởi đi khắp thế giới v..v.. như đă từng làm qua các biến cố ở quá khứ.

 

Nếu chúng ta cứ tiếp tục những công việc làm như ba thập niên qua, chỉ dùng đoản kỳ mà không kiên nhẫn thực hiện trường kỳ, rồi cũng không biết sẽ tới đâu. Chúng ta đang đánh những canh bạc với chính quyền Việt Nam, nhưng tiếc thay, canh bạc nào cũng bị Việt Nam biết hết con bài tẩy. Chúng ta chưa thắng được ván bài nào từ ngày bước vào ṣng bạc với họ, v́ cuộc chơi nào chúng ta cũng bỏ cuộc giữa đường. Để hy vọng thắng được một ván bài mặc dù không lớn lắm, chúng tôi đề nghị:

 

Mỗi khi có những biến cố trong nước xảy ra, chúng ta sẽ cùng ngồi lại với nhau để tranh đấu như đang làm bây giờ. Nhưng sau đó, theo kinh nghiệm, chắc chắn cuộc đấu tranh sẽ bắt đầu yếu dần. Vậy chúng ta nên làm ǵ để duy tŕ những mục tiêu nầy đừng bị rơi vào quên lăng?

 Chúng ta nên thành lập những tổ chức hoặc phong trào đấu tranh chuyên lo về một mục tiêu mà thôi. Người lănh đạo của phong trào nầy dĩ nhiên phải am tường về lănh vực đang tranh đấu. Chẳng hạn vụ đ̣i lại Hoàng Sa, Trường Sa, Ải Nam Quan nặng về luật pháp hơn là biểu tỉnh, xuống đường... nên cần những vị luật sư có tâm huyết đứng ra đảm trách. Vụ dân oan đ̣i lại đất đai bị chính quyền ức hiếp chiếm đoạt, chúng ta cần những người biết chịu đựng kiên tŕ, có khả năng móc nối với người dân trong nước để thực hiện liên tục những vụ xuống đường. Chuyện đấu tranh để sớm mang  ra khỏi chốn lao tù những nhà dân chủ trong nước như Nguyễn Văn Lư, Trần Thị Công Nhân, Nguyễn Văn Đài v.v. cần có những người giao thiệp rộng và thân thiết với những nhân vật có tầm vóc trong chính quyền Mỹ cũng như những tổ chức lớn trên thế giới, t́m cách nhờ họ để can thiệp cho những nhà dân chủ nói trên được trả tự do. Những người lănh đạo các tổ chức nầy phải thường xuyên, trường kỳ, liên lĩ làm việc cùng với những người cùng có ư hướng như ḿnh, cho đến khi đạt được mục đích mong muốn.

 

Nếu làm được như vậy, chúng mới gạn lọc ra được những người nào thực sự có tâm huyết để đấu tranh, nh́n thấy người nào chỉ muốn đấu tranh để lấy tiếng, tô son vẻ phấn cho cái tôi của  ḿnh. Với t́nh trạng bây giờ, ai cũng xông xáo được lúc đầu, sau đó chẳng khác nào chuyện “vứt con bỏ chợ”, cuối cùng đấu tranh thấy th́ nhiều, tiếng tăm ai cũng nổi như cồn nhưng chẳng bao giờ đạt được một thành quả nào đáng kể. Hiện nay tại Houston, theo chỗ chúng tôi biết, ông Nguyễn Văn Nam đang được bầu làm chủ tịch cho phong trào đ̣i lại Hoàng Sa Trường Sa. Vậy ông Nam sẽ là người phải kiên tŕ trong công việc và chức vụ ông đang được tin cậy. Hay là khi chuyện Hoàng Sa Trường Sa bị rơi vào quên lăng như chuyện Ải Nam Quan, ông Nam lại “khai băng rúp xi” tổ chức ông đang làm chủ tịch, ngồi chờ biến cố khác?  Chính v́ vậy, nên chính quyền Việt Nam không c̣n sợ hăi lo âu những cuộc đấu tranh của đồng bào hải ngoại, họ cứ để cho nó xảy ra v́ họ biết nó cũng sẽ tàn lụi một sớm một chiều.

 

Những cuộc biểu t́nh trong nước sẽ kéo dài được bao lâu? Những cuộc biểu t́nh ngoài nước chắc chắn tàn lụi, những tuyên cáo, văn thư cũng không đạt được những ǵ chúng ta mong muốn. Chuyện HQ Việt Nam tuyên chiến với Tàu cộng chỉ là hoang tưởng, chuyện người Mỹ nhảy vào ṿng chiến giúp Việt Nam cũng là một giấc mơ... Bây giờ chúng ta hy vọng ở đâu? Trong nội bộ chính quyền Việt Nam, những người ở chóp bu của đảng đang lănh đạo đất nước, hăy nghe lời bác Hồ căn dặn “Trung với nước, hiếu với dân”. Đây là lúc họ phải biểu lộ chữ Trung với nước. Hoàng Sa và Trường Sa đă rơi vào tay Trung cộng rồi đấy. Những ai cứu nước, đứng sang một bên; những ai bán nước, đứng sang một bên. Trận chiến nội bộ trong đảng sẽ bắt đầu. Chúng tôi hy vọng những vị nghe lời đảng thường khuyên dạy dân chúng phải bảo vệ tổ quốc sẽ đông và áp đảo được thành phần muốn bán nước. Thành phần yêu nước sẽ đứng ra nắm quyền chủ động, yểm trợ  tuổi trẻ đang biểu t́nh chống Trung cộng hiện nay, hợp lực với 80 triệu đồng bào không muốn bán nước, bắt tay với ba triệu đồng bào hải ngoại một ḷng đang hướng về quê hương, tất cả biến thành một sức mạnh vô song để lấy lại Hoàng Sa Trường Sa. Nếu điều nầy thực hiện được, có lẽ Thượng Đế đă bắt đầu lắng nghe tiếng kêu xin của dân tộc chúng ta. Quê hương sẽ thanh b́nh, tự do và hạnh phúc chan ḥa trên đất nước, t́nh huynh đệ thực sự ló dạng để cửa ngục tù mở toang đón chào những người anh em bước ra, bắt tay nhau xây dựng lại tổ quốc. Đó là ngày vui lớn của quê hương vậy.