|
Bao giờ Việt Nam bằng Iran? |
|
Ngô Nhân Dụng
Tháng trước, bà Condoleezza Rice đă tuyên
bố rằng các nước Bắc Hàn và Myanmar nên thay đổi, lấy Việt Nam làm một
bài học mà bắt chước. Lời khuyên bảo đó cho thấy cách nh́n thiển cận của
bà ngoại trưởng Mỹ, thật đáng ngạc nhiên. Bà Rice chỉ mong cho dân Bắc
Hàn được như thế hay sao? Tại sao bà không lấy ngay Nam Hàn làm mẫu mực
cho Bắc Hàn? Tại sao bà không dùng một nước khác ở Đông Nam Á làm gương
cho Miến Điện? Thái Lan, Mă Lai Á, Phi Luật Tân đều đă theo thể chế dân
chủ và kinh tế phồn thịnh từ lâu. Dân chúng các nước đó được sống tự do
hơn dân Việt; mà nước nghèo nhất th́ lợi tức b́nh quân cũng cao gấp đôi
dân Việt. Phải nói là giới lănh đạo trong chính phủ Mỹ khi đến Hà Nội họ
chỉ nghĩ tới những hợp đồng kinh doanh mà không nghĩ tới quyền sống tự
do của con người. Ông Tổng Thống George W. Bush vẫn hô hào việc dân chủ
hóa ở Iraq và Trung Đông, nhưng khi tới Việt Nam ông mải bàn chuyện bom
nguyên tử của Bắc Hàn; và lo đi thử áo dài khăn đóng nên quên luôn
chuyện dân chủ hóa!
Ngược lại, khi nói tới Iran th́ các viên
chức chính phủ Mỹ lúc nào cũng chỉ nói tới những h́nh ảnh đen tối của
một chế độ độc tài tàn bạo. Nhiều người chỉ đọc và nghe những lời chỉ
trích của ông Bush và bà Rice trên báo trên đài, sẽ cảm thấy dân Iran
đang sống trong thời Trung Cổ. Nhiều người Việt ḿnh có thể cũng nghĩ
như vậy.
Nhưng nếu chế độ cộng sản ở Việt Nam mà
cởi trói thêm một chút cho dân chúng được sống tự do bằng dân Iran th́
cũng dễ thở lắm rồi. Ở Iran, đảng của ông tổng thống vừa mới bị thua
trong hai cuộc bầu cử. Ở đó, nơi chính phủ luôn luôn chống nước Israel
của người Do Thái, vẫn có một vị đại biểu cho 30,000 người Do Thái sống
ở thủ đô, mà ông ta cũng mới lên tiếng chống lại lập trường của ông tổng
thống đối với người Do Thái. Và các sinh viên đại học ở thủ đô Teheran
có thể biểu t́nh đốt h́nh ông tổng thống, ngay trước khi ông ta thuyết
tŕnh trong trường họ. Một người từng bị chính phủ cầm tù, khi tự do vẫn
được đi dạy đại học và xuất ngoại, năm 2003 bà được trao giải Nobel Ḥa
B́nh, chính phó tổng thống Iran lên tiếng ca ngợi. Trong bài này, chúng
tôi sẽ nêu lên những sự kiện tương tự, để các bạn thanh niên Việt Nam
nh́n thấy mà nghĩ đến thân phận dân ḿnh bao giờ mới được tự do như vậy.
Cuối tuần vừa qua, giữa Tháng Mười Hai năm
2006 dân Iran đi bỏ phiếu, và ông Tổng Thống Mahmoud Ahmadi-Nejad đă
nhận được một bài học cay đắng do các cử tri gửi cho, không khác ǵ ông
tổng thống Mỹ mới được dân dạy trong tháng trước.
Tháng Sáu năm ngoái, ông Ahmadi-Nejad đă
được dân bầu làm tổng thống rất bất ngờ. Trước hết, ông được đưa ra làm
cử viên, thay ông Muhammad Baqer Qalibaf cùng phe cánh chỉ vài ngày
trước khi hết hạn ghi danh. Sau đó ông đánh bại Tổng Thống Akbar Hashemi
Rafsanjani, một chính trị gia kỳ cựu và đầy uy thế đang nắm quyền lúc đó.
Sau vụ thắng cử bất ngờ này, ông Ahmadi-Nejad lên như diều gặp gió ở
trong nước, và làm cho cả thế giới phải chú ư với những lời tuyên bố
chống Mỹ, chống Do Thái của ông. Trong nước, ông tạo h́nh ảnh một người
thân dân, không thấy ông đeo cà vạt trước công chúng bao giờ, ông dùng
tiền bán dầu lửa thực hiện các chương tŕnh xă hội. Ngoài nước, ông biết
nói những câu chống Mỹ, chống Israel làm nức ḷng những người Hồi Giáo
khắp thế giới. Nhưng trong ngày bỏ phiếu vừa rồi, phe ông đă thua lớn,
trong cả hai cuộc tranh cử toàn quốc và địa phương.
Trong các cuộc bỏ phiếu bầu hội đồng nhân
dân các tỉnh và thành phố, các ứng cử viên theo ông Ahmadi-Nejad đă bị
thua phe ông Qalibaf, hiện là đô trưởng thủ đô Teheran. C̣n trong cuộc
tranh cử quan trọng hơn, bầu hội đồng pháp sư cho toàn quốc, Giáo Sĩ
Taqi Mesbah Yazdi, người thầy bảo trợ của Tổng Thống Ahmadi-Nejad bị
thua ông Rafsanjani. Chúng tôi dịch chữ Assembly of Experts,
Majles-e-Khobregan trong tiếng Ba Tư, là “hội đồng pháp sư”, v́ hội đồng
nay đóng vai bảo vệ các giáo điều Hồi Giáo theo phái Shi A, các ứng viên
được đề cử trước hết v́ họ thông thạo giáo luật.
Thường khi nói đến quyền lực chính trị ở
Iran chúng ta chỉ biết vị giáo sĩ “lănh đạo tối cao” nắm nhiều quyền
hành, nhưng hiến pháp Iran trao cho Hội Đồng Pháp Sư vai tṛ tuyển, cử
và giám sát vị lănh đạo tối cao. Và dân chúng có quyền bỏ phiếu chọn 86
người trong hội đồng pháp sư đó, mỗi nhiệm kỳ là 8 năm. Thử tưởng tượng,
cũng giống như nếu dân Việt Nam được quyền đi bỏ phiếu chọn các ông, bà
trong ban chấp hành trung ương đảng Cộng Sản th́ cũng vậy! Nhưng ở Việt
Nam không thể nào có chuyện đó, v́ quư vị ủy viên trung ương phải bảo vệ
các độc quyền của họ, trong đó có quyền chọn lẫn nhau, 5 năm một lần!
Trước cuộc bầu cử năm nay, phe ông
Rafsanjani đă nêu lên ư kiến là các ứng cử viên vào Hội Đồng Pháp Sư
không cần phải là những giáo sĩ mà có thể là thường dân, nhưng điều này
chỉ được quyết định nếu Hội Đồng Pháp Sư sắp tới thay đổi hiến pháp.
Chúng ta biết là Hồi Giáo không có các tu sĩ mà chỉ có các học giả về
giáo luật đóng vai tṛ như thẩm phán. Trong cuộc bỏ phiếu, đảng Hương
Thơm Phụng Sự của Tổng Thống Ahmadi-Nejad chỉ chiếm được khoảng 10 ghế
trong Hội Đồng Pháp Sư, đảng Mosharakat ủng hộ ông Rafsanjani đă chiếm
được nhiều ghế nhất.
Ông Rafsanjani đă lên tiếng chỉ trích
đường lối kinh tế của chính phủ làm tăng số người thất nghiệp, đặc biệt,
ông đả kích chính sách ngoại giao của Tổng Thống Ahmadi-Nejad gây thù
oán với Mỹ và các nước Âu Châu một cách vô ích. Từ lâu, các chính phủ
Iran đều chủ trương theo đuổi việc nghiên cứu năng lượng nguyên tử, mà
chính phủ Mỹ tố cáo là họ có tham vọng chế bom. Dân Iran vẫn ủng hộ
chính phủ về chương tŕnh nguyên tử, v́ tự ái dân tộc, coi đó là tượng
trưng cho chủ quyền quốc gia. Nhưng Tổng Thống Ahmadi-Nejad đă khiến cho
các nước Âu Châu quay qua ủng hộ Mỹ khi ông tuyên bố những lời gây hấn
cường điệu, đặc biệt là ông thường phủ nhận vụ Đức Quốc Xă tàn sát người
Do Thái thời Thế Chiến Thứ Hai, và thường nói nước Israel phải bị xóa bỏ
để cho mọi người dân trong vùng Palestine sống chung không phân biệt tôn
giáo. Nước Israel coi Do Thái Giáo là quốc
giáo, cũng không khác ǵ Hồi Giáo là quốc giáo ở Iran.
Đầu Tháng Mười Hai, chính phủ Iran đă bảo
trợ một cuộc “hội thảo khoa học” về vụ tàn sát người Do Thái, quy tụ
những người phủ nhận bi kích “holocaust” đó. Ông Morris Motamed, nghị
viên hội đồng thành phố đại biểu cho dân Do Thái sống từ nhiều đời ở thủ
đô Teheran, đă lên tiếng đả kích cuộc hội thảo mà Tổng Thống
Ahmadi-Nejad bảo trợ, v́ nó xúc phạm tới người Do Thái. Trong ngày Thứ
Hai 11 Tháng Mười Hai vừa qua, Tổng Thống Ahmadi-Nejad đến nói chuyện
với sinh viên Đại Học Amir Kabir, trước khi ông thuyết tŕnh có một nhóm
sinh viên biểu t́nh phản đối ông. Họ đốt h́nh ông tổng thống ngay trước
mặt ông, và hô khẩu hiệu tố cáo ông là “tên độc tài.” Ông Ahmadi-Nejad
không ra lệnh cho công an mật vụ bắt giam các sinh viên biểu t́nh, mà
c̣n lấy đó làm đề tài mở đầu câu chuyện; ông nói danh hiệu độc tài chỉ
là một trong 16 nhăn hiệu mà báo chí Tây phương gọi ông, trong đó có
những danh hiệu như “đao phủ”, “khủng bố”, vân vân. Ông nói tiếp, “nước
Mỹ mới đúng là một tên độc tài! Ahmadi-Nejad chỉ là một sinh viên thường,
và sẽ là một sinh viên thường như vậy măi măi.” Ông Ahmadi-Nejad diễn
thuyết ngày 12, bốn ngày sau dân Iran đi bỏ phiếu, và ông Morteza Talai,
giám đốc cảnh sát thủ đô Teheran, đắc cử vào hội đồng thành phố, v́
người dân khâm phục thái độ của cảnh sát không đàn áp sinh viên khi họ
đốt h́nh ông tổng thống. Bà Massoumeh Iftikhar, người phụ nữ đầu tiên
làm phó tổng thống Iran vào năm 1997, cũng đắc cử vào Hội Đồng Thành Phố
Teheran dưới danh hiệu một đảng chủ trương cải tổ.
Chỉ cần so sánh cách đối xử của những
người cầm quyền ở Iran với các đại biểu đối lập và với các sinh viên,
chúng ta cũng thấy họ coi trọng quyền tự do của người dân chứ không độc
tài như đảng Cộng Sản Việt Nam. Hăy coi những cách công an mật vụ cộng
sản đàn áp các người đối lập như các luật sư Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công
Nhân, nhà văn Hoàng Tiến, các ông Nguyễn Khắc Toàn, bà Trần Khải Thanh
Thủy, vân vân. Một h́nh ảnh khác cho thấy chế
độ thần quyền ở Teheran c̣n bao dung hơn chế độ Cộng Sản Việt Nam, là bà
Shirin Ebadi, một luật sư tranh đấu chống giáo quyền và đ̣i quyền b́nh
đẳng của phụ nữ. Bà đă bị bắt ra ṭa, nhưng khi được tự do bà vẫn tiếp
tục chỉ trích chính phủ trong khi làm giáo sư đại học. Năm 2001 bà được
tặng giải nhân quyền Rafto. Khi nhận tin được giải Nobel Ḥa B́nh năm
2003, bà đang ở Paris, bay về nước họp báo để mang niềm hănh diện cho
tất cả phụ nữ Iran, và được một phó tổng thống Iran lúc đó ca ngợi. Năm
nay Ḥa Thượng Thích Quảng Độ mới được tặng giải Rafto của Na Uy, và
không thể ra nước ngoài để lănh giải!
Một dấu hiệu cho thấy đời sống của giới
thanh niên ở Iran dễ thở hơn ở Việt Nam là t́nh trạng bộc phát của
Internet. Có gần 8 triệu người vào Internet trong dân số 70 triệu. Tiếng
Farsi mà người Iran sử dụng đứng hàng thứ nh́ sau Anh ngữ trong
Internet, và là một trong 10 ngôn ngữ được dùng trong các diễn đàn tin
học “blog” nhiều nhất thế giới, với khoảng 100,000 blog khác nhau, trong
đó có cả một blog của ông tổng thống! Bộ Thông Tin cũng t́m cách ngăn
cản những người dùng Internet chống chính phủ, nhưng không cấm được hết.
Họ chỉ ra lệnh cấm những chữ như “sex, tính dục” hay “hot, nóng” nhưng
bao nhiêu người phản đối v́ nhiều diễn đàn điện tử bàn về y học hay
hotmail cũng bị cấm!
Có lẽ cuộc bầu cử vừa qua ở Iran sẽ không
khiến Tổng Thống Ahmadi-Nejad thay đổi chủ trương ngoại giao, nhưng
trong ba năm nữa, dân Iran sẽ chấm điểm, thẩm định đường lối của ông.
Dân Iran chưa sống hoàn toàn trong chế độ tự do như các nước Tây phương.
Nhưng một dân tộc có năm ngàn năm văn minh không dễ ǵ kềm hăm họ trong
guồng máy thần quyền măi măi. Người dân Iran đă được quyền sử dụng lá
phiếu, họ sẽ dần dần thay đổi, mà không phải v́ chính phủ Mỹ đến dân chủ
hóa giúp họ. Năm ngoái khi Tổng Thống Bush
lên tiếng kêu gọi dân Iran tẩy chay cuộc bầu cử tổng thống, tỷ số người
đi bầu đă tăng vọt lên. Không biết bao giờ bà Condoleezza Rice sẽ khuyên
Cộng Sản Việt Nam hăy bắt chước chính quyền Iran, cho dân tự hưởng nhiều
tự do hơn?
Ngô Nhân Dụng |