|
Ai Sợ Đảng Cộng Sản Nhất? NGUYỄN PHƯƠNG ANH. . Việt Báo Thứ Hai, 1/8/2007
Xin thưa, không phải là nhân dân mà đó chính là những người đảng viên Cộng sản. Nhân dân ta có câu "Ở trong chăn mới biết chăn có rận", những người cảm t́nh đảng từ ngày xa xưa khi đứng ngoài hàng ngũ ĐCS th́ rất muốn vào, gia nhập để một phần chứng tỏ ḿnh là người tiến bộ, đứng trong tổ chức đỉnh cao trí tuệ loài người, được vẻ vang cho ḿnh và cho tổ tiên, ḍng họ... mà trên đất nước chỉ có một vài triệu người là giống như ḿnh mà thôi, chỗ nhân dân c̣n lại th́ không có tư chất đặc biệt ǵ cả để mà so sánh. Mặt khác khi gia nhập vào đảng lănh đạo, đảng cầm quyền...th́ họ lại c̣n được ưu đăi nhiều thứ, được lên quyền lên chức, được nằm trong hàng ngũ quyền sinh, quyền sát? Nói chung sự gia nhập nếu thực sự v́ các lư do trên th́ cũng có thể cho là được v́ con người ai mà chả có tính vơ vào, muốn có vị trí tốt đẹp hơn người khác, muốn thể hiện năng lực của ḿnh. Nhưng sự thật ĐCS có phải là tốt đẹp, hoàn mỹ tuyệt đối như được đánh bóng vậy hay không? Đảng có phải là nơi mà tất cả nhân dân phải mơ gia nhập để chứng tỏ ḿnh vượt trội hay chỉ là nơi để thêm một b́nh phong cho thói háo danh, thói "gặt hái" mà không phải bỏ công của ḿnh? Vào ĐCS có phải mất mát ǵ không hay chỉ luôn được luôn hạnh phúc, được nhân dân yêu quư? Tất nhiên thành công trong việc giành độc lập, đánh đuổi ngoại xâm cũng có công của đảng nhưng không thể giành hết công này cho ḿnh được v́ đó là công sức của cả dân tộc, tất cả mọi thành phần đảng phái, nghiệp đoàn, nhân dân. Ḷng yêu nước khác với yêu đảng, trung với nước khác trung với đảng. Đến nay rất nhiều đảng viên ngoài mặt vẫn nói ĐCS là tốt đẹp nhất trên đời, họ cho là người cộng sản phải là người đi tiên phong, đứng mũi chịu sào, luôn đi trước thời đại để nhân dân noi theo...nhưng đó có phải là những lời từ tâm huyết của họ? Quá nhiều đảng viên mà tôi biết ( hàng trăm người ) từ nông thôn ra thành thị, từ các cấp nhỏ đến lớn, từ vị trí cao hay thấp, từ nghành này đến nghành khác, từ trong công an đến quân đội ...Họ đều công nhận là họ bắt buộc phải nói đẹp cho đảng trước đông người và họ không thể chống lại được các thói hư tật xấu trong đảng hay nói cách khác họ không có quyền chê bai một cách "dân chủ" từ bí thư đảng uỷ cấp nhỏ nhất trở lên nếu không muốn bị coi là "rách việc" rồi mang hoạ vào thân, khi những đảng viên này biết tôi đấu tranh cho dân chủ th́ khoảng 10% ủng hộ c̣n cỡ 90% họ khuyên "đấu tranh th́ tránh đâu, không phải việc của ḿnh", "chúng nó vẫn c̣n mạnh lắm, chúng nó tàn ác lắm", "làm đúng đấy nhưng chưa đến thời cơ" ...tuy khuyên như vậy nhưng họ vẫn coi tôi là anh em bè bạn, vẫn đối xử với tôi như xưa kia. Khi khuyên tôi, họ c̣n dẫn chứng những hành vi ác độc, tàn ác mà họ trông thấy, nghe thấy khi nói đến cái chết của các Tướng HVT, LTT, CHM...rồi cả gia đ́nh nhà văn Lưu Quang Vũ - Xuân Quỳnh...đó là chưa kể những người bị giết trong cải cách ruộng đất, bị giết v́ nhiều lư do khác khi không đồng t́nh với đảng về bất cứ điều ǵ. Kể cả những người muốn tốt cho đảng cũng c̣n bị trù dập như ông Kim Ngọc, TXB, TĐ... Trong con mắt họ th́ ĐCS của họ là cực kỳ nguy hiểm đến tính mạng, tài sản... cho bất kỳ những ai dám ngo ngoe "căi lại", đưa ư kiến "này nọ", góp ư "lằng nhằng" kể cả trong đảng lẫn ngoài dân.Họ biết có một số ít người muốn xây dựng đảng là tuyệt đối, là Vua của nhân gian để mà hành xử đạp trên pháp luật, coi thường nhân dân. "Quân xử thần tử, thần bất tử bất trung" là "xưa rồi diễm" nay đảng xử cả thần, cả thiên hạ, cả thế giới tư bản, cả quả đất này mà cũng vẫn c̣n chưa đủ, Đảng xử cả Trời , cả Phật, cả Thánh trong cách mạng Văn hoá - xoá bỏ Đền, Đ́nh, Chùa, Miếu, Mạo...mà có thấy đảng bị quả báo đâu, chỉ thấy những người nghe lời đảng thi hành công việc sai trái th́ mới ôm quả báo đến suốt cuộc đời: bản thân th́ bị trả giá, tai nạn, tâm thần, mù loà....con cái th́ bị điên , thần kinh, đầu óc ngu muội, hút chích.... Một vài người bạn tôi chẳng may được lên chức v́ lớp trên tham ô bị về vườn, hay hưu rồi nên thừa chỗ th́ nói rằng càng lên cao họ lại càng bị lưu manh hoá mà rất khó có thể cưỡng được, ngồi họp toàn nghe ca tụng cấp trên, toàn nghe nói dối lẫn nhau, chỉ đạo cấp dưới nói dối nhân dân mà không biết ngượng, rồi họ nghĩ cái chế độ kiểu này chỉ tính được bằng năm, bằng tháng nữa thôi v́ không ai làm ǵ th́ nó cũng tự biến mất để thay thế bằng một cái tốt đẹp hơn. Bản thân tôi là người đang tranh đấu cho dân chủ cho nên phải đối mặt với nhiều khó khăn do ĐCS gây ra, ngay trong gia đ́nh tôi cũng phải "tranh đấu" với mẹ tôi là người đảng viên cộng sản về lư tưởng Tự do, Dân chủ... Bà hăng hái bảo vệ đảng của bà lắm, bà hăng hái trong việc nghe lời công an để theo dơi tôi, bà hăng hái trong việc đuổi các bạn bè cùng chí hướng với tôi khi họ đến nhà...đó là chưa kể bà c̣n đến tận nhà họ để mạt sát, nói xấu... Thực là khó khăn cho tôi quá, tôi bực ḿnh nên cáu tiết dẫn chứng sự thật về đảng CS ngày nay như thế nào cho bà hiểu, dẫn chứng sách vở hoặc ngay các sự việc xảy ra trước mắt trên báo chí hàng ngày như đảng viên tham ô, tham nhũng, ăn cướp... ai tự tiện quyết định việc đất đai bờ biển của nước nhà mà không hỏi ư kiến nhân dân, rồi thế giới nghĩ ǵ mà phải ra nghị quyết 1481 coi cộng sản là tội ác của nhân loại?... Hoặc ngay sự việc đối với tôi như bị giam giữ trái phép, bị lấy tài sản, bị cắt điện thoại, bị tuyên truyền xấu... Cuối cùng bà mới nói rằng; Bà biết hết chuyện đó nhưng hiện nay không phải lúc đấu tranh. Bà làm mọi việc trên là để tôi thôi đấu tranh dân chủ- là mục đích giữ mạng sống cho tôi, cho các cháu của bà, giữ tài sản cho gia đ́nh... chứ không phải bà ghét dân chủ, tự do ...theo bà và nhiều đảng viên nghĩ th́ cứ đ̣i dân chủ rồi cũng sẽ bị đảng giết, bị thủ tiêu,như dàn cảnh tai nạn, tiêm thuốc độc...như những người khác mà bà biết mà thôi. Bà không nói ra rơ nhưng bà thực sự sợ đảng của bà kinh khủng, sợ không để đâu cho hết, sợ v́ ḿnh cũng đă từng làm ở trung ương, rồi qua họ hàng làm trên trung ương, lăo thành, và hiện nay đang công tác... nên biết nhiều việc c̣n kinh khủng hơn, mà chỉ có thể sống để dạ chết mang theo chứ không thể nói ra v́ quá sợ. Thế đấy, mẹ tôi từ xưa đă phấn đấu làm những việc tốt, tự nâng cao tri thức để dạy học, làm tốt công việc để được vào đảng v́ nghĩ rằng ḿnh sẽ có cơ hội phục vụ được tốt hơn cho mọi người, chứng minh được năng lực thực sự của ḿnh...những việc đấy chưa thấy đâu mà đă phải gánh cái nỗi sợ đảng của ḿnh từ khi mới gia nhập cho đến hết cuộc đời, việc vào đảng như vậy có phải là bị lừa không nhỉ . Có lẽ bà biết rằng trong đảng của bà c̣n chưa có dân chủ th́ nhân dân làm sao có được. Tôi nghĩ chắc bà biết rằng quyền lực thực sự trong đảng chỉ nằm trong tay một vài người và nếu ai đ̣i hỏi chia sẻ th́ sẽ bị tiêu diệt. Nội bộ c̣n như thế th́ lấy đâu ra ai lo cho quốc kế dân sinh. Hiện nay tuy về hưu nhưng bà vẫn làm công tác xă hội, làm v́ quyền lợi nhân dân trong phường tất cả các ngày trong tháng, có lúc phải làm đêm với đồng lương 60.000 đ/tháng v́ bà là thành viên Hội Đồng Nhân Dân được bầu lên từ dân phường sở tại. Mọi đơn từ khiếu nại mà người dân đưa cho bà để bà tŕnh lên "trên" giải quyết, nhưng "trên" không giải quyết ǵ cả và họ lại c̣n mị dân, nói đểu là "cứ đưa cho cái bà đấy giải quyết" nên hiện nay mẹ tôi thi thoảng lại c̣n bị mang tiếng là không giải quyết đơn từ của dân. Một người luôn lo cho con cháu, lo cho xóm giềng, đi nhặt từng cái kim tiêm ma tuư để bỏ vào sọt rác v́ lo lây nhiễm cho cộng đồng khi vô t́nh dẫm phải...như vậy, mà đến gần cuối đời vẫn bị lừa, mang danh trong HĐND nhưng chẳng giải quyết được ǵ, "ôm rơm rặm bụng" v́ quyền lực đâu có thực ở HĐND, bọn lănh đạo thực sự c̣n nói "các cụ về hưu có việc làm đây đó là vui rồi, không có việc th́ chóng chết chứ ǵ..." để nguỵ biện cho việc mị dân đến tận cùng của chúng. Ngay trong đảng mà đảng viên cấp dưới c̣n bị đối xử như vậy th́ thử hỏi người dân đen c̣n tí ti quyền lực ǵ không? Những người đảng viên yêu nước đang chiếm số đông chắc chắn sẽ không chấp nhận việc này lâu, họ sẽ mau chóng rũ bỏ cường quyền, áp đặt của bè lũ độc tài, gian manh, xảo trá ...để trở lại làm con người b́nh thường: yêu nước- thương dân, gỡ bỏ ṿng kim cô sợ hăi ra khỏi tim óc của ḿnh để tận tâm tận lực cho một đất nước Việt nam dân chủ, phú cường. Họ biết rơ rằng nếu ở trong một đảng nào mà vẫn phải mang nỗi sợ đồng chí của ḿnh, mang hộ nỗi ám ảnh bị căm ghét thay người khác, mang hộ tiếng xấu, tiếng ác thay cho một số ít người độc tài trong đảng... th́ rơ ràng cần phải ra khỏi đảng đó để làm người dân b́nh thường, hoặc là theo đảng khác mà ở đó ḿnh được tôn trọng, dân chủ được phát huy, đầu óc được tự do, chính kiến được tôn trọng, được nhân dân yêu quư , giúp đỡ... Một số đảng viên khác nếu vẫn c̣n nghĩ ĐCS là tốt đẹp , chỉ bộ phận nhỏ xấu thôi th́ phải nên đấu tranh mănh liệt để dẹp bỏ cái xấu đó đi và dù ǵ chăng nữa vẫn phải coi quyền lợi của tổ quốc, dân tộc là trên hết chứ không phải quyền lợi của đảng ḿnh là trên hết, đảng chỉ là phần nhỏ của đất nước mà thôi, muốn đấu tranh sửa chữa đến thắng lợi th́ phải có cạnh tranh chính trị để hạn chế phản lực phá hoại của bộ phận nhỏ xấu nêu trên.Con đường dân chủ, đa nguyên, đa đảng dù theo cách suy nghĩ nào th́ cũng phải đến - đó mới là đặt quyền lợi nhân dân lên trên hết, và dù lực lượng nào có cố t́nh ngăn cản bao nhiêu chăng nữa th́ nó vẫn cứ sẽ đến - nhanh thôi! Tuy rằng ở đất nước Việt nam hiện nay, các đảng viên yêu nước, nhân tài, hào kiệt... không được trọng dụng và đôi khi lại c̣n bị bỏ tù - nơi mà chỉ ở đó họ mới hiểu hết sự tận cùng "tốt đẹp" của chế độ và khi họ đấu tranh ra khỏi đó th́ sẽ nhường chỗ "tốt đẹp" đấy cho bọn độc tài nếu chúng c̣n sống sót (bởi v́ độc tài không bao giờ tự nguyện sẻ chia quyền lực) - "Ân trả, oán đền" đâu phải là không có lư. Hà nội, 5/1/2007. |
| NGUYỄN PHƯƠNG ANH. |