Việt Nam: 76 Năm Nói Những
Điều Không Thật
Phạm Trần
- Hoa Thịnh Đốn.- Những người Cộng sản Việt Nam vừa cao rao thắng lợi của
công tác tư tưởng, văn hoá trong 76 năm qua là do họ biết “nh́n thẳng và nói rơ
sự thật, nói đúng tâm tư, nguyện vọng của nhân dân”, nhưng liệu họ có giấu được
tội ác của chính sách tuyên truyền dối trá mà đảng CSVN đă gây ra cho dân cho
nước không?
Tô Huy Rứa, Bí Thư Trung ương Đảng, Trưởng Ban Tư tưởng – Văn hoá Trung ương nói
tại buổi mít tinh (31-7-06) kỷ niệm 76 năm Ngày truyền thống công tác Tư
tưởng-Văn hoá của Đảng (1/8/1930-2006): “Công tác Tư tưởng-Văn hoá đă góp phần
h́nh thành, phát triển, hoàn thiện quan điểm, đường lối, chính sách đó; tổ chức,
tuyên truyền, giáo dục đường lối, chính sách của Đảng trong các tầng lớp nhân
dân; tuyên truyền các nhân tố mới, điển h́nh tiên tiến, gương ngựi tốt, việc
tốt; đấu tranh chống các hiện tượng tiêu cực, quan liêu, tham nhũng, các quan
điểm sai trái của các thế lực thù địch; bảo vệ chủ nghĩa Mác – Lê nin, tư tưởng
Hồ Chí Minh…”
Gạt sang một bên những “thành quả” đượm mầu son phấn, ta nên tập trung vào hai
công tác: “pḥng, chống tiêu cực, quan liêu tham nhũng” và chống các “quan điểm
sai trái của các thế lực thù địch; bảo vệ chủ nghĩa Mác – Lê nin, tư tưởng Hồ
Chí Minh…”
Thứ nhất, nhiệm vụ chính của Ban Tư tưởng – Văn hóa là tuyên truyền đường lối,
chính sách của Đảng và Nhà nước, kể cả những cách lừa dối dân, để làm đẹp mặt
chế độ. Nhưng riêng trong các lĩnh vực pḥng, chống các tệ nạn xă hội như ma túy,
mại dâm, băng đảng, HIV-AIDS và chống quốc nạn quan liêu, tham nhũng, lăng phí
th́ Ban này đă không làm được việc ǵ ra hồn.
Ma túy, thuốc phiện càng cấm, Việt Nam càng có thêm con nghiện và số người được
cai nghiện bị tái nghiện nhanh hơn số con nghiện mới bị bắt đưa đi cải tạo. Việt
Nam là một trong số nước ở Đông Nam Á thành công trong công tác diệt trừ trông
cây thuốc phiện và chống buôn lậu loại thuốc độc hại này, nhưng thuốc phiện, cần
sa, ma túy và các loại thuốc lắc gây nghiện nặng vẫn lọt qua biện giới Lào, Cao
Miên và Trung Hoa vào Việt Nam.
Có nhiều nguyên nhân để cho thuốc gây nghiện vượt biên giới, nhưng phần quan
trọng là do tham nhũng của lực lượng cảnh sát biên pḥng và cảnh sát kiểm soát
lưu thông gây ra.
Thứ hai, công tác tuyên truyền pḥng, chống tham nhũng của Ban Tư tưởng – Văn
hóa, từ bao năm nay, đă chứng minh là lực lượng “nói nhiều làm ít”. Ban này, từ
Trung ương xuống địa phương chưa tạo được một thành tích chống tham nhũng cụ thể
nào đáng nói v́ hầu như tất cả các vụ tham nhũng, lăng phí bị công khai là do
nhân dân và báo chí phát giác. Chưa thấy cấp lănh đạo nào trong Đảng, kể cả
trong ngành tuyên truyền, đă được tuyên dương v́ có công khám phá ra tham nhũng
nên tham nhũng vẫn sống nhăn răng trước mắt nhân dân.
Điển h́nh như vụ tham nhũng tầy trời PMU 18 tại Bộ Giao thông-Vận tải (GTVT),
đang chờ kết qủa điều tra xem kẻ chủ mưu là ai, cũng không do đảng khám phá ra
mà do cảnh sát t́nh cờ bắt được một ṣng bạc trá h́nh ở công viên Tao Đàn, Sài
G̣n. Từ đó, báo chí và cơ quan điều tra đă lần ṃ ra tay đánh bạc nổi tiếng ném
tiền qua cửa sổ là Bùi Tiến Dũng, Tổng Giám đốc Chương tŕnh xây dựng (PMU 18).
Dũng đă ăn cắp tiền xây dựng để cá độ xuyên lănh thổ lên đến bạc triệu dollars.
Kế đó mới t́m ra sự liên hệ tham nhũng của Nguyễn Việt Tiến, Thứ trưởng Bộ GTVT,
trong đường giây đục khoét công qũy.
Vậy mà hai “quan chức” này, trước khi vụ PMU 18 bị đổ bể, đă được dự trù cho bầu
vào Ban Chấp hành Trung ương đảng khoá X để lên chức, lên lương!
Thứ ba, việc Ban Tư tưởng – Văn hoá chống các “quan điểm sai trái của các thế
lực thù địch; bảo vệ chủ nghĩa Mác – Lê nin, tư tưởng Hồ Chí Minh…” cũng không
ra tṛ trống ǵ v́ khi báo chí và các phương tiện truyền thông được lệnh chống
các “thế lực thù địch” vô h́nh từ bên ngoài th́ đảng lại phải đối phó với nạn
“nội thù” nổi lên ngay trong ḷng đảng và trong xă hội.
Guồng máy tuyên truyền của đảng do Ban Tư tưởng – Văn hóa chỉ huy, đă từ lâu, bị
tê liệt trước làn sóng phản bác của các Cơ quan truyền thông của người Việt tị
nạn đối lập với đảng CSVN và của các Tổ chức đấu tranh đ̣i dân chủ, tự do và
nhân quyền trong nước.
Tô Huy Rứa đă phản ảnh t́nh trạng bị lép vế này tại lễ “khai mạc lớp bồi dưỡng
nghiệp vụ công tác tư tưởng- văn hoá- khoa giáo dành cho lănh đạo Ban Tuyên giáo
các tỉnh, thành phố”, hồi tháng 5/2006. Rứa nói: “Đại hội X của Đảng đă xác định
nước ta đang có thời cơ, vận hội lớn để đẩy nhanh công nghiệp hoá, hiện đại hoá,
sớm đưa nước ta ra khỏi t́nh trạng kém phát triển, đồng thời phải ngăn chặn và
đẩy lùi nguy cơ, trong đó có nguy cơ suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức
lối sống trong Đảng và trong xă hội. Công tác tư tưởng cần phải được tăng cường
để phát huy sức mạnh của toàn Đảng, toàn dân tộc v́ sự nghiệp đổi mới và tham
gia khắc phục t́nh trạng suy thoái về tư tưởng trong Đảng. V́ vậy, nâng cao chất
lượng, hiệu quả công tác tưởng nhằm đáp ứng yêu cầu của sự nghiệp cách mạng
trong giai đoạn phát triển mới là nhiệm vụ quan trọng, cấp bách. Việc tổ chức
nghiên cứu những vấn đề về nội dung và nghiệp vụ công tác tư tưởng nhằm góp phần
thực hiện nhiệm vụ này.” (Báo Điện tử đảng Ngày 22/5/2006).
Tại sao sau 20 năm đổi mới, đă có vô số cán bộ, đảng viên giầu thêm nhờ đảng
không diệt được tham nhũng mà họ lại “suy thoái về tư tưởng chính trị”, có người
c̣n hoài nghi cả những lời “Bác” dậy và chủ trương “kiên tŕ” xây dựng đất nước
dựa trên nền tảng Chủ nghĩa Mác-Lênin. Hay là những đảng viên có tư tưởng “trái
chiều” này đă nh́n ra những sai trái của Chủ nghĩa Mác-Lênin mà đảng không thấy?
Có lẽ v́ thế mà trong bài phát biểu ngày 31-7 (06), người cầm đầu ngành tuyên
truyền của đảng đă dự đoán công tác tuyên truyền trong thời gian tới c̣n gặp
nhiều khó khăn, trong đó có vấn đề: “Các thế lực thù địch bên ngoài, và các phần
tử cơ hội chính trị trong nước sẽ tiếp tục chống phá, lợi dụng vấn đề dân chủ,
nhân quyền, tôn giáo, dân tộc gây mất đoàn kết nội bộ, chia rẽ khối đại đoàn kết
dân tộc; tham nhũng, tiêu cực và nhiều vấn đề bức xúc chưa được ngăn chặn, giải
quyết lại là những thách thức, khó khăn của công tác tư tưởng-văn hoá trong
những t́nh h́nh mới.”
Tại sao “các thế lực thù địch” và “các phần tử cơ hội chính trị trong nước” lại
phải “lợi dụng” các vấn đế dân chủ, nhân quyền, tộn giáo, dân tộc” để gây chia
rẽ nhân dân nếu người dân trong nước đă được hưởng đầy đủ các quyền này như Ban
Tư tường – Văn hóa tuyên truyền?
Ngoài những tổ chức và cá nhân được hưởng bổng lộc của đảng, không thấy có người
dân nào trong nước xuống đường biểu t́nh chống những người đ̣i tự do, dân chủ,
công bằng và nhân quyền ?
Các Tổ chức bảo vệ Tự do, Dân chủ và Quyền con người trên Thế giới cũng đă không
ngừng chỉ trích Việt Nam vi phạm các quyền căn bản này th́ chẳng nhẽ họ cũng nằm
trong danh sách “các thế lực thù dịch” của Việt Nam?
Những thách thức và khó ngăn trước mắt của ngành tuyên truyền dường như không
đơn giản như đảng nghĩ nên Tô Huy Rứa đă kêu gọi : “ Toàn thể cán bộ, đảng viên,
nhân viên Ban Tư tưởng-Văn hoá Trung ương nguyện ra sức học tập, rèn luyện, nâng
cao phẩm chất đạo đức, tŕnh độ, năng lực, tuyệt đối trung thành với lư tưởng
cách mạng, với chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh...”
Thật ra lời hô hào cán bộ làm công tác tuyên truyền, sau khi đă trải qua chặng
đường dài 76 năm hoạt động, vẫn c̣n phải “ tuyệt đối trung thành với lư tưởng
cách mạng, với chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh...” là một dấu hiệu
không b́nh thường đối với một đảng duy nhất cầm quyền như đảng CSVN.
NHỮNG NGHỊCH LƯ
T́nh trạng mâu thuẫn này c̣n thể hiện trong cách lư luận “nói dối không biết xấu
hổ ” của Vũ Duy Thông, Phó Tổng biên tập Báo điện tử Đảng cộng sản Việt Nam
trong cuộc phỏng vấn của VietNamNet (01-08-06) nhân kỷ niệm 76 năm Ngày truyền
thống công tác tư tưởng, văn hoá của Đảng.
Thông khoe: ''Ngày hôm nay, dám nói sự thật'' tiếp tục là thắng lợi của công tác
tư tưởng, văn hoá.”
Thông trao đổi với VietNamNET:
H- Trong 2 cuộc kháng chiến, công tác tư tưởng, văn hoá đă tạo ra khí thế hừng
hực ra tiền tuyến cũng như hăng hái, thi đua sản xuất ở hậu phương? Xin ông cho
biết cách làm, kinh nghiệm rút ra từ thành quả này?
Đ- Kinh nghiệm hàng đầu là mọi hoạt động tuyên truyền, tư tưởng văn hoá đều phải
có cơ sở của nó. Tức là chúng ta đứng về phía chính nghĩa, về phía chân lư. Nếu
như không có chân lư trong tay, anh tuyên truyền bao nhiêu cũng thất bại. Chứ
không phải như quan niệm của một nhà tuyên truyền rất nổi tiếng của Đức nói rằng:
''Sự thật là khi người ta làm một sự giả dối được lặp đi lặp lại nhiều lần.”
“Trong kháng chiến, sự tuyên truyền đă thôi thúc hàng triệu thanh niên ra chiến
trường chiến đấu bởi v́ có một điều rất quan trọng. Đó là chúng ta có chân lư
trong tay. Đó là ''không có ǵ quư hơn độc lập, tự do'', ''miền Nam là máu của
máu Việt Nam, thịt của thịt Việt Nam...''. Chúng ta chọn đúng vấn đề, tức là nói
đúng sự thật. Điều thứ hai, chúng ta nói đúng tâm tư, suy nghĩ, nguyện vọng của
người dân th́ công tác tuyên truyền sẽ có sức mạnh rất lớn.”
“Đấy là một trong những bài học, kinh nghiệm quan trọng, sinh tử! Rơ ràng không
thể sử dụng những phương thức khác nhau để tuyên truyền những điều giả dối được.
Công tác tuyên truyền phải hướng về phía nhân dân và lấy dân làm gốc. Không chỉ
tuyên truyền cho đội ngũ cán bộ, Đảng viên mà phải thấm sâu vào đời sống của
từng người dân b́nh thường th́ mới trở thành sức mạnh được.”
Nói như thế là Thông đă tự lường gạt ḿnh trước sự thật chua chát và phũ phàng
của hàng triệu thanh niên miền Bắc đă bị đảng lừa dối đưa vào Nam làm nhiệm vụ
“giải phóng đất nước” trong suốt 21 năm chiến tranh xâm lăng.
Những thanh niên nam nữ này, trước khi bị động viên, chỉ được đảng dậy cho biết
căm thù “giặc Mỹ xâm lược” và tính ác độc của “ngụy quân, ngụy quyền”, “làm tay
sai cho ngoại bang”, “ḱm kẹp nhân dân miền Nam” trong các trại lao động tập
trung để phục vụ cho tham vọng của Đế quốc.
Những khẩu hiệu ''không có ǵ quư hơn độc lập, tự do'', ''miền Nam là máu của
máu Việt Nam, thịt của thịt Việt Nam...'' chỉ là mưu mô lừa dối đề khích động
ḷng yêu nước, thương đồng bào ruột thịt miền Nam khi ấy Đảng nói là họ phải
sống trong lầm than đói khổ.
Hàng trăm ngàn thanh, thiếu niên tuấn tú đă bỏ xác như các con thiêu thân trên
các ngả đường xâm nhập vào Nam và tại chiến trường miền Nam v́ những khẩu hiệu
tuyên truyền lừa bịp này.
Cho đến sau ngày 30-4-1975, khi quân Cộng sản kiểm soát cả nước th́ những người
lính bộ đội mũ tai mèo mới vỡ lẽ ra đồng bào miền Nam không hề bị Mỹ-Ngụy ḱm
kẹp như đảng tuyên truyền, đất nước miền Nam không nghèo khổ như miến Bắc và
những người nghèo trong Nam cũng c̣n giầu hơn cán bộ miền Bắc !
Như vậy có phải là đảng CSVN đă “sử dụng những phương thức khác nhau để tuyên
truyền những điều giả dối”, ngụy tạo “ chính nghĩa” để “đứng về phiá chân lư”?
Tỷ dụ như trong chiến tranh, khi guồng máy tuyền truyền của Hà Nội t́m mọi cơ
hội tố cáo quân Mỹ tàn ác trong vụ thảm sát thường dân Việt Nam tại thôn Mỹ Lai
th́ họ lại lờ đi, chối quanh tội ác của quân Cộng sản trong vụ thảm sát trên
3000 đồng bào Huế vô tội trong Cuộc tấn công Tết Mậu Thân năm 1968 và nă đạn
giết hàng trăm dân khác trên đọan đường Quốc lộ I nối liền Quảng Trị với Huế
trong cuộc tấn công Mùa Hè năm 1972.
Ngược ḍng thời gian, guống máy tuyên truyền của đảng CSVN đă nhúng tay vào
chiến dịch tàn sát trên 100 ngàn dân lành bị quy tội “phú nông, địa chủ” trong
Cuộc Cải cách Ruộng đất ở miền Bắc từ 1950 đến 1956.
Hành động “giết người không gớm tay”, “vu oan cáo vạ” của Đảng vào thời gian này
đă được Ban Tuyên truyền và Ban Giáo dục Trung ương (14/9/1950), sau đổi thành
Ban Tuyên huấn Trung ương (16/4/1951), tiếp tay vác loa đi khắp xóm làng hô hào
lùng bắt những người bị cáo oan là “Cường hào, ác bá” đem ra xử tội, chôn sống
hay cắt cổ thả xác trôi sông.
Tội ác dơ bẩn này của đội ngũ làm công tác tuyên truyền có “nói đúng tâm tư, suy
nghĩ, nguyện vọng của người dân” như lời Vũ Duy Thông nói với VietNamNet không,
hay chính sách thông tin ngụy tạo, một chiều và xuyên tạc lịch sử của Hà Nội chỉ
là hậu qủa tất yếu của 76 năm chưa bao giờ dám nói thật của đảng CSVN? -/-
Phạm Trần
(08-06)