30 Năm Mỹ Mới Thấy
Vi Anh
- Chân lư Chiến tranh Việt Nam, chánh nghĩa mà
mấy thế hệ người Việt hy sinh những ngày hoa mộng để vào Quân đội Việt Nam Cộng
ḥa đểchống lại làn sóng xâm lược của CS, rất tiếc 30 năm Mỹ mới mới thấy-có hơi
trễ, nhưng trễ c̣n hơn không.
Thực vậy, vào đầu năm thứ 31 sau khi Chiến tranh Việt Nam của Mỹ chấm dứt, và
Saigon thủ đô của Việt Nam Cộng Ḥa đồng minh của Mỹ sụp đổ, nhiều giáo sư ăn
học cao, nhiều nhà làm chánh trị cao, nhiều người quyền cao chức trọng hành pháp,
lập pháp và quân đội Mỹ của Mỹ, qua nhiều sưu khảo, nhiều suy gẫm, nhiều tái
thẫm định mới thấy một sự thật giản dị về Chiến Tranh Việt Nam. Một sự thật b́nh
dân mà phó thường dân Nam Bộ Việt Nam coi rất thường, đă biến thành câu hát ru
con: "Ví dầu t́nh bậu muốn thôi, Bậu gieo tiếng oán cho rồi bậu ra." Một sự thật
giản dị trong cuộc sống hàng ngày là hai phe đang đánh lộn, mỗi phe có hai người;
phe bên nây có một người chạy xịch bỏ lại chỉ c̣n một người thân cô thế cô,
trong khi phe bên kia vẫn c̣n đầy đủ hai người, phe một ḿnh ênh thua là cái
chắc.
Việt Nam Cộng Ḥa c̣n tồn tại sau khi Mỹ "Việt nam hóa chiến tranh".Việt Nam
Cộng Ḥa c̣n tồn tại sau khi Mỹ kư Hiệp định Paris năm 1972 mặc thị cho quân Bắc
Việt xâm nhập ở lại Miền Nam mà quân Mỹ rút hết trọi. Việt Nam Cộng ḥa c̣n tồn
tại đến 30-4- 1975. Nói chung kể ra quân dân cán chính Việt Nam Cộng Ḥa đă "ch́"
lắm rồi.
Mầm móng thất bại đă có ở Mỹ, chưa đánh đă nghĩ chuyện đầu của Mỹ đă thấy rơ
trong cuộc nói chuyện mật của mấy đời tổng thống Mỹ dính vào Chiến Tranh Việt
Nam. Những băng ghi âm được giải mật gần đây cho thấy Chiến tranh Việt Nam là
chuyện bất đắc dĩ của hầu hết mấy đời tổng thống Mỹ Dân Chủ lẫn Cộng ḥa. Hỏi
một cuộc chiến mà người đồng minh chánh yếu lại tham chiến bất đắc dĩ, chưa đánh
đă muốn đàm, mới vào đă tính rút như vậy, dù chánh quyền và nhân dân VN có Trần
Hưng Đạo tái thế cũng không thắng nổi, chớ đừng nói TT Ngô đ́nh Diệm hay Nguyễn
văn Thiệu.
Một đồng minh bất đắc dĩ như vậy mà lại muốn làm thay nghĩ thế cho quân dân Việt
Nam Cộng ḥa, giành vai tṛ lănh đạo chỉ huy bằng đồng tiền viện trợ, bằng cách
mua chuộc lũng đoạn nội bộ bạn, tiếp tay cho phe này đánh phá, lật đổ phe kia,
thử hỏi bạn c̣n sức đâu, c̣n tinh thần đâu mà chống CS trên nguyên tắc là kẻ thù
chung của Việt Mỹ.
Cuộc họp xét lại Chiến tranh Việt Nam ở Lubbock, Texas mới đây cho thấy một sự
thật làm nỗi buồn nhược tiểu, nỗi nhục da vàng Việt Nam thêm thấm thía. Cuộc
thảo luận của Cố vấn Kissinger với TT Nixon hai người ở trong pḥng lạnh huy
hoàng, tưởng ḿnh là người ăn học cao, làm chánh trị cao, thông kim quán cỗ,
quyết định rút quân ra khỏi Việt Nam để tạo điều kiện cho TT Nixon đắc cử. Hai
người chân chưa đụn bùn lầy chiến trường Việt Nam, chưa nhỏ một giọt máu, một
giọt nước mắt, một giọt mồ hôi trong Chiến tranh Việt Nam như mấy chục triệu
quân dân cán chính Việt NamCH và và gần một triệu quân nhân Mỹ mà đi quyết định
cho số phận những người trong cuộc. Mà quyết định v́ quyền lợi ứng cử của riêng
ḿnh độc địa. Đau thương nhứt là Cố vấn Kissinger đánh giá 2 năm sau việt nam
hóa chiến tranh coi như Việt NamCH bị xóa số, đi vào dĩ văng, với cách nói và
giọng nói vô cảm, vô t́nh nghĩa, và vô tội vạ không thể tưởng tượng được ở một
người có ăn học.
Và phóng lao phải theo lao, Nixon và Kissinger t́m cách bóp méo sự thật về Việt
Nam CH để hậu thế không đổ tội phản bội đồng minh, hại bạn chiến đấu. Kissinger
vua đi đêm, vua x́ tin tạo điều kiện hạ thể dân quân Việt NamCH. Thời đó cứ mở
báo Mỹ ra xem tin th́ thấy tướng tá tham nhũng, lính tráng Việt Nam đào ngũ,
sinh viên biểu t́nh, kư giả đi ăn mày, âm mưu đảo chánh, tướng này đánh tướng
kia. B́nh luận th́ chê Chiến tranh Việt Nam sai lầm, làm quân nhân Mỹ bị "hội
chứng", kinh tế Mỹ bị suy thoái, xă hội Mỹ bị phân hóa, chánh trị Mỹ bị chia rẽ.
Dân chúng bị phản chiến hóa bằng truyền thông đại chúng, lần lượt ảnh hưởng Quốc
Hội. Quốc hội trói tay Hành Pháp, cắt viện trợ cho Việt Nam, buộc quân đội Mỹ
rút quân như thua trận lần đầu tiên trong quân sử Mỹ. Thêm vào sau đó hủy bỏ
định chế quân dịch đă có từ lâu ở Mỹ. Một cuộc chiến mà một ngày tốn hàng tỷ,
giờ chót Quốc Hội Mỹ chỉ viện trợ 1 tỷ cho nguyên cả năm, rồi sau đó cát thêm
300 triệu nữa th́ quân đội Việt Nam Cộng Ḥa coi đă trắng tay. CS Bắc Việt được
thế đổ xô vào Miền Nam, Việt Nam Cộng ḥa kêu cứu, Mỹ đánh chữ làm tin, bất động
như đồng lơa. Sau cùng Chiến tranh Việt Nam phải kết thúc, CS Hà nội tóm thâu cả
Miền Nam.
Để chống đỡ búa ŕu dư luận về tội phản bội đồng minh, nhận định sai lầm t́nh
thế và muốn làm thay nghĩ thế cho người trong cuộc, Nixon Kissinger ngoài việc
đổ tội cho Quốc hội, cho Phản Chiến c̣n đưa ra lập luận bỏ Việt Nam là bắt con
tép để nhữ con tôm Trung Cộng, phá vở hệ thống CS quốc tế, làm cho Liên xô và
Đông Au sụp đổ. Biện luận đó hiện giờ vẫn c̣n trong giới chánh trị khuynh tả và
phản chiến. Nhưng không thuyết phục trước nhựng sự thật, Phi luật Tân không tin
Mỹ nữa đuổi Mỹ ra khỏi nước, chỉ mới cho Mỹ đổ quân lại thời TT Bush chống khủng
bố. Đại Hàn cũng thế tự rèn cán chỉnh quân, tự tạo nội lực, phong trào quốc gia
vươn lên thường biểu t́nh đuổi Mỹ. Và hầu hết những nhà phân tích chánh trị quốc
tế đồng ư với nhau rằng Liên xô sụp v́ đột quị kinh tế do chạy đua vơ trang với
Mỹ, chớ không phải do Mỹ đi được với TC.
Sự thật vẫn là sự thật; chân lư lịch sử dù Thượng Đế cũng không đổi được. Một
thời gian sau Mỹ hoàn toàn rút quân ra khỏi Việt Nam, trong khi Chiến tranh Việt
Nam c̣n tiếp diễn, chính Đại sứ Mỹ Martin về tường tŕnh quân đội Việt NamCH
chưa bao giờ giữ vững an ninh lănh thổ, chánh trị Việt Nam chưa bao giờ ổn định
hơn lúc bấy giờ, nhờ tự quyết và tự chủ. Và 30 năm sau, tại Texas, Viện Lubbock,
những học giả và sử gia ngồi lại tái thẫm định, trả chân lư, trả chánh nghĩa lại
cho Chiến tranh Việt Nam, cho Việt NamCH và cho Quân lực VNCH.
Người Việt bây giờ đă có gần 1 triệu rưởi người là công dân Mỹ không cần, không
buồn trách móc mấy ông học cao, làm chánh trị cao Mỹ đă đưa đẩy nước Mỹ phản bội
đồng minh, bóp mũi cho VNCH chết v́ cái đó đă đi vào quá khứ rồi. Điều quan
trọng là biết sử dụng chân lư, kinh nghiệm trong Chiến tranh Việt Nam cho tương
lai. Chiến tranh Iraq rất cần những kinh nghiệm ấy để Mỹ đừng mang tiếng phản
bội đồng minh, bỏ nhân dân, chánh quyền, và quân đội Iraq thân cô thế cô giữa
biển hận thù Hồi giáo cực đoan. Và người Mỹ gốc Việt cũng cần nhân dân và chánh
quyền Mỹ như chánh quyền của ḿnh rút kinh nghiệm để ứng phó thích hợp và đúng
đắn trong cuộc đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền của 80 triệu người Việt
trong nước.