|
15 Năm Thâm
Cung Bí Sử: Ma Hành Và Quỷ Ám
Bùi Tín
- *Lâu đài quỷ ám *15 năm
không b́nh thường *Ê kíp mới và sức ép * Không
c̣n đất để lùi * Cả dân tộc hăy vào cuộc
Lâu đài quỷ ám
Mấy chục năm trước, vùng núi Alpes nước Pháp,
một lâu đài cổ hoang vắng bỗng thu hút dư luận
cả nước về những hiện tượng kỳ lạ: nửa đêm có
tiếng hát ma quái cất lên, xen lẫn tiếng rú hét
rùng rợn, đồ đạc bị xê dịch từ buồng này sang
buồng khác, có vết lửa cháy với nhiều tro than.
Bộ máy an ninh, các nhà khoa học lao đến, t́m
hiểụ Người dân hoang mang, cầu kinh cúng lễ, cho
rằng chủ lâu đài xưa ăn ở bất nhân, gây nhiều
oan trái, nay bị "Ma hành Quỷ ám". Một gia đ́nh
cựu quân nhân cứng bóng vía t́nh nguyện đến ở
trông coi lâu đàị Các hiện tượng trên biến mất.
Dư luận truyền nhau: chẳng có Ma hay Quỷ ǵ, chỉ
là một nhóm thanh niên tinh nghịch kiểu ma quái
muốn trêu chọc người đời chơi, khi bị pháp luật
răn đe phải co ṿi lại.
Cung đ́nh có ma quỷ
Suốt 15 năm nay, từ năm 1991, cung đ́nh Hà Nội
cũng cứ như bị Ma hành Quỷ ám.
Trước đó, cung đ́nh đă dơ bẩn, cổ hủ, nhưng chưa
tệ, ma quái như sau đó.
Rất nhiều hiện tượng không b́nh thường. Kể từ
Đại hội đảng cộng sản lần thứ VII; tổng bí thư
Nguyễn Văn Linh được đưa lên làm Cố vấn cho ban
chấp hành trung ương; đương kim thủ tướng Đỗ
Mười được đôn lên làm Tổng bí thư, thành nhân
vật số 1 của chế độ. Cùng dịp ấy, Lê Đức Anh
được cử làm Chủ tịch nước thay ông Vơ Chí Công,
ông này cũng lên ngôi Cố vấn. Cặp Mười + Anh kết
chặt từ đó cho đến tận hôm nay. Mọi chuyện bất
thường ma quái bắt đầu từ đó, khi 2 vị "vô sản +
vô học" (theo cách nói của nhà báo Nguyễn Khắc
Viện) leo được lên tột đỉnh quyền lực.
Hai vị này khác hẳn nhau về quê hương, bản quán,
quá tŕnh và lĩnh vực hoạt động (Hà Nội với Thừa
Thiên; thiến lợn rong, rồi chữa khóa rong với
cai đồn điền cao su; chuyên đánh tư sản, tư hữu
với đánh nhau ở chiến trường B,C), lại có nhiều
điểm tương đồng để trở thành chí cốt: say mê
quyền lực; tài hèn tham vọng lại cực lớn; không
mảy may có tư duy sáng tạo nhằm kinh bang tế thế,
nhưng không thiếu những mưu đồ nham hiểm, thậm
chí thấp kém đến tàn bạo nhằm đạt đến những ư
định ngông cuồng nhất. Hai vị này rất giống nhau
ở căn bệnh duy ư chí không có giới hạn, tự coi
ḿnh là đảng CS, muốn ǵ được nấy: "ta là đảng,
đảng là ta".
Trong lịch sử dân tộc, trong hơn nửa thế kỷ cầm
quyền của đảng cộng sản, chưa từng có những
chuyện thâm cung bí sử ly kỳ, khó hiểu đến phi
lư, vượt quá mọi tưởng tượng như trong 15 năm,
từ đại hội VII đến đại hội X.
Xin kể: một đại tướng mới vừa tiếm ngôi Chủ tịch
nước liền vu cáo, phỉ báng để hạ bệ một đại
tướng cũ vốn là cấp trên của ḿnh; c̣n t́m chỗ
dựa từ nước ngoài ḥng thoán đoạt thêm chức Tổng
bí thư (nhưng không thành); lại nuôi dưỡng con
một đại tướng đă chết để giao cho công cụ sắc
bén là Tổng cục 2 (hỗn hợp các lực lượng quân
báo + an ninh + t́nh báo + phản gián) với ư định
rơ là đề bạt gấp cậu công tử này lên trung tướng,
rồi thượng tướng và đại tướng, với chức thứ
trưởng rồi bộ trưởng quốc pḥng, rồi sau nữa là
tổng bí thư (nhưng bị đứt gánh giữa đường).
Một tổng bí thư sau khi nhận chức giữa năm 1991
lập tức sang Bắc kinh tŕnh diện, thúc đẩy b́nh
thường hoá với tốc độ cao để gắn bó 2 nước bằng
16 chữ vàng, c̣n đề xuất "giải pháp đỏ" để tập
họp mọi đảng cộng sản kể cả "Khơme đỏ", với đảng
cộng sản Trung quốc làm cột trụ (thay cho đảng
cộng sản Liên xô vừa tan vỡ); ông ta thúc đẩy
cuộc đàm phán Việt - Trung kết thúc sớm với
những nhượng bộ lớn trên bộ, dưới biển, đồng
thời tŕ hoăn mọi ư định cải thiện quan hệ với
Hoa kỳ... Ông cao gịong đe: mọi đ̣i hỏi dân chủ
là phạm pháp, mọi tư tưởng đa nguyên đa đảng là
phản nghịch, mọi mở cửa sang phương Tây là bán
nước, mọi xúc phạm đến Marx Lénine là tự sát, hạ
thấp sở hữu quốc doanh là điên rồ...
Mất hết chức quyền vẫn c̣n "ám"
Từ sau đại hội IX (giữa năm 2001) 2 người hùng
trên đây Lê Đức Anh cùng Đỗ Mười đều mất chức "Cố
vấn", có nghĩa không c̣n được dự các cuộc họp
của ban chấp hành trung ương và bộ chính trị nữa,
về nguyên tắc không c̣n chút quyền lực nào,
nhưng 2 vị vẫn cứ tự coi ḿnh là "vua" theo quan
điểm thịnh hành trong các đảng cộng sản kiểu
Stalin: làm lănh tụ suốt đời, chỉ có lên không
bao giờ xuống; cùng quan niệm chính trị quái dị
như thế, những Trần Đ́nh Hoan, Nguyễn Khoa Điềm
và Phạm Văn Trà được 2 vị Mười và Anh đưa lên từ
trước đại hội IX, vẫn măi măi tự coi là thủ hạ
trung thành của 2 ông, để bất chấp nguyên tắc
ghi trong điều lệ đảng, vẫn ra vào đều đặn "Phủ
Chúa" để bẩm báo và xin ư kiến về những vấn đề
đại sự của đảng, của quốc giạ Cả đến ông tổng
Nông Đức Mạnh vốn nhu nhược kém hiểu biết, -
bỗng dưng được lên ngôi "số 1" - càng hàm ơn 2
vị đă phong "vương" cho ḿnh, coi 2 vị măi măi
là "xếp ṣng" của chính ḿnh.
Ma hoành hành và quỷ ám ảnh cung đ́nh cộng sản
Hà Nội suốt 15 năm nay không chỉ bắt nguồn từ
niềm tin mù quáng như thế, mà c̣n do sức mạnh
hung hăn của Tổng cục II, một bộ máy thừa vũ khí
và mưu mô táo tợn nhất, vẫn chịu sự chi phối của
2 vị.
Phải là người trong cuộc, am hiểu tường tận con
người và bộ máy cung đ́nh độc đảng vận hành ra
sao, từ h́nh thức bên ngoài đến những mối quan
hệ ziczắc bên trong được che dấu rất kỹ, mới
hiểu được t́nh h́nh chính trị chân thực Việt nam.
Có người nước ngoài nào dù am hiểu Việt Nam tin
được rằng "tứ trụ triều đ́nh" mới - 4 vị trí
then chốt của chế độ - là do 2 vị hoàn toàn
ngoài ṿng quyền lực tuyển chọn và xét duyệt,
cũng như tất cả 14 vị trong bộ chính trị mới và
phần lớn 160 vị trong ban chấp hành trung ương
mới, chỉ được mang cái vỏ là do đại hội X "bầu"
rả
Mưu ma chước quỷ đổ vỡ
Thật may cho đất nước. Những ư đồ ma quái của 2
vị "M+A" đă không thành, lại c̣n bị đổ vỡ, v́:
- Trước hết, những mưu đồ ấy bắt nguồn từ những
tính toán vị kỷ, theo lợi ích phi nghĩa của phe
nhóm, khi thời thế đă đổi thay;
- Hai là đảng cộng sản thời thoái trào không c̣n
sự nhất trí dù chỉ là giả tạo; phe ông đại tướng
bị bôi nhọ không thể ngồi im chịu nhục, tuy rằng
ông ta lên tiếng chỉ cốt để thanh minh v́ sỹ
diện cá nhân (!), chẳng phải v́ đại sự, quên
phắt lời nhắc của đồng đội: "nhất tướng công
thành vạn cốt khô";
- Ba là dư luận nhân dân thời mở cửa, với truyền
thông hiện đại, phối hợp trong ngoài nước, trở
thành sức mạnh có hiệu quả công phá, phơi trần
thâm cung bí sử, phá vỡ chiến lược "khoanh lại",
"bịt kín", "bóp chết" vụ án siêu nghiêm trọng
trong cung đ́nh bằng giải pháp nội bộ.
Sau này khi lịch sử đảng CS được viết lại,
Chương 15 năm từ đại hội VII đến đại hội X (1991
- 2006) sẽ là chương ly kỳ đầy kịch tính, với sự
vào cuộc của các lăo tướng Hai Xô, Bảy Cống và
Năm Thi vạch trần bộ mặt đại... gian hùng của
ngài đại tướng - đảng viên "dỏm" với chứng cứ rơ
ràng; với bài hồi kư trung thực của cựu thứ
trưởng ngoại giao Trần Quang Cơ nêu bật thái độ
quỵ lụy đến bần tiện của 2 vị Mười+Anh trước
quan chức Bắc Kinh ngay sau đại hội VII; với tập
hồi kư trường thiên của cựu phó thủ tướng Đoàn
Duy Thành dẫn đến kết luận ngài cựu tổng bí thư
chỉ là "một kẻ lưu manh mạt hạng"; với cái dại
khờ cố đấm ăn xôi của ông Đỗ Mười viết bài tựa
cực kỳ vô duyên cho cuốn sách "đại tướng Lê Đức
Anh" hóa thành một cuộc "chết ch́m cả đôi" trên
giá sách; với thất bại ê chề bất ngờ là đa số
sít sao Trung ương khóa IX trong kỳ họp 12 bỗng
giật ḿnh biết sợ công luận, lắc đầu với đề nghị
của ông tổng Nông, không cho "cậu con nuôi đẻ
bọc điều" Nguyễn Chí Vịnh cũng như quư tử của
ông Mạnh là Nông Quốc Tuấn vào trung ương khóa
X, chặn đứng một ư đồ chiến lược thâm sâu được
hoạch định từ xạ
Hồn ma bóng quỷ vẫn c̣n đó!
Dù sao, cặp Mười+Anh cũng hú vía, viên cựu cai
đồn điền chui vào đảng bằng cửa sau đă tránh
được số phận đen đủi nhất, tránh bị bêu trước
"Ban điều tra đặc biệt" do đại hội VIII lập nên,
tránh khỏi hội đồng kỷ luật của đảng, ṭa án của
quân đội như nhiều đảng viên lăo thành và tướng
lĩnh quân đội đ̣i hỏi.
Mặt khác, thất bại có ư nghĩa quyết định của cặp
M+A là ở chỗ bộ 3 tay chân trung thành nhất và
có thực lực nhất của họ trong bộ chính trị cũ là
Trần Đ́nh Hoan, Nguyễn Khoa Điềm và Phạm Văn Trà
đều bị loạị hẳn khỏi bộ máy quyền lực sau đại
hội X; điều an ủi và vớt vát duy nhất là 2 ông
néo giữ được nhân vật Nông Đức Mạnh ở cương vị
tổng bí thư đúng vào lúc vị trí này của ông Mạnh
bị lung lay dữ dộị
T́nh h́nh sau đại hội X là thế lực Ma và Quỷ ám
ảnh dai dẳng cung đ́nh cộng sản suốt 15 qua chưa
bị thanh trừng một cách xứng đáng so với tội ḱm
hăm đất nước trong tụt hậu và tham nhũng, nhưng
thế và lực của Ma Quỷ đă giảm hẳn tác dụng lũng
đoạn ghê gớm trước kia và đang đứng trước nguy
cơ bị đào thải hẳn trước sự thức tỉnh mới của
toàn xă hộị
Những người am hiểu sâu sắc t́nh h́nh chính trị
Việt nam nhận rơ những thủ phạm đich thực ḱm
hăm đất nước trong thế kẹt của chế độ độc đảng,
duy tŕ thế đối ngoại phụ thuộc thiên triều
phương Bắc, ngăn cản sự ḥa nhập với thế giới
mới, tiếp sức cho 2 tên giặc nội xâm (tham nhũng
và tụt hậu) hoành hành với vô vàn tham quan ô
lại ở mọi cấp suốt 15 năm qua, để có thể vạch
mặt chỉ tên, đó là: Đỗ Mười, Lê Đức Anh, Đào Duy
Tùng (đă chết), Đoàn Khuê (đă chết), Nguyễn Đức
B́nh, Trần Đ́nh Hoan, Nguyễn Khoa Điềm, Phạm Văn
Trà, Phạm Thế Duyệt... Không có những bộ mặt cực
kỳ bảo thủ, giáo điều, độc đoán và duy ư chí, tự
măn đến mù quáng trên đây th́ những bộ hạ như Vũ
Chính, Nguyễn Chí Vịnh làm sao có sức quậy phá
cho rối loạn cả cung đ́nh, đảng, quân đội và xă
hội đến vậy.
Cần chỉ rơ thêm trách nhiệm rất nặng nề của tổng
bí thư Nông Đức Mạnh đă từ hơn 5 năm nay ngày
càng tự bán ḿnh cho Ma Quỷ để trở thành công cụ
của chúng và đến nay chẳng c̣n thế và lực ǵ
đáng kể trong một so sánh lực lượng mới đang
biến động và c̣n biến động tiếp sau đại hội X.
So sánh lực lượng mới
Cần nhận rơ sự biến động trong nhận thức và tâm
lư của toàn xă hội Việt nam trong 20 năm qua, từ
sau đổi mới và mở cửa năm 1986, đặc biệt trong 5
năm qua khi Thế kỷ 21 bắt đầu, quan hệ trong
ngoài nước mở ra rộng răị Chúng ta thường không
hài ḷng khi thấy sứ thức tỉnh của xă hội, nhất
là của trí thức trong nước về quyền tự do dân
chủ c̣n quá chậm; không ít người cảm thấy bi
quan. Thật ra sự thức tỉnh ấy vẫn diễn ra thường
xuyên, khi chậm khi nhanh, có những bước nhảy lư
thú. Chính thái độ ngạo mạn của lănh đạo kêu gọi
cả nước góp ư vào văn kiện đại hội, hứa sẽ coi
trọng để rồi vứt bỏ hết,- c̣n chụp mũ nhiều
người là có tư tưởng phản động, đă gây nên bất
b́nh khá rộng; 22 bản góp ư, - phần lớn là trái
luồng với lănh đạo, của trí thức nổi tiếng vẫn
được nhà xuất bản "Tri Thức" trang trọng in ra
và phát hành, dù bộ trưởng thông tin Phạm Quang
Nghị dại dột ra lệnh cấm! Vụ PMU18 vỡ lỡ gây cơn
"sốc" dữ dội, "sốc" lan cả sang WB - Ngân hàng
Thế giới và giới đầu tư quốc tế.
Những sự kiện chưa từng có trên đất nước ta đồng
thời diễn ra: hơn 2 ngh́n người trong nước công
khai kư vào bản "Tuyên ngôn tự do dân chủ 2006";
báo "Tự do Ngôn luận" của tư nhân ngang nhiên
xuất hiện trên mạng và trên giấy; thanh niên
trong nước bắt đầu tham gia "Tập hợp Thanh niên
Dân chủ" được các du sinh từ trong nước ra nước
ngoài thành lập; hàng chục vạn lao động băi công
trong hàng ngh́n cuộc, đ̣i tăng lương, đ̣i lập
công đoàn độc lập; khiếu kiện tập thể có tổ chức
diễn ra rộng khắp; việc đ̣i lại nhà đất bị bọn
cường hào mới cưỡng đoạt thành phong trào đông
đảo ngày càng lan rộng, quyết liệt. Lại c̣n hàng
loạt chiến sỹ dân chủ mới xuất hiện bên cạnh
Phương Nam, Nguyễn Khắc Toàn, Nguyễn Văn Đài,
Phan Thế Hải, Trần Anh Kim..., đó là Lê Trí Tuệ,
Bạch Ngọc Dương, Trần thị Hồng Sương, Trần thị
Đông Xuân cùng nhóm trí thức trẻ Hải Hà, Lê Công
Định, Nguyễn Phương Anh, các nhà báo Nguyễn
Quang, Du Lam-Tân Vĩnh Phát, Tú Anh, Lê Quư Dân,
Trần Khải, nhà giáo dục Phạm Toàn...
Một nét mới của báo chí trong nước là một số báo
chuyển dần sang lấy tiêu chí hoạt động là phục
vụ bạn đọc, nói lên sự thật chứ không chỉ là nói
theo chỉ thị của cung đ́nh, như các báo Thanh
niên, Lao động, Tiền phong, Pháp luật, Tia sáng,
VN Net..., được công luận hoan nghênh.
Theo tin từ trong nước, trong hơn một năm nay,
công luận, các nhân sỹ, trí thức, văn nghệ sỹ,
tướng lĩnh cựu chiến binh sinh hoạt trong các
Câu lạc bộ Ba Đ́nh, Thăng Long, Lao Động... công
khai tỏ thiện cảm với các vị mạnh dạn nói lên sự
thật, phê phán công khai hoặc gián tiếp "nhóm
bảo thủ cực đoan" và c̣n đua nhau mời các nhân
vật có tư duy thoáng, mở đến nói chuyện, như nhà
sử học Dương Trung Quốc, nhà nghiên cứu Đặng
Quốc Bảo, cựu thứ trưởng ngoại giao Trần Quang
Cơ, nhà kinh tế Lê Đăng Doanh, cựu đại sứ Nguyễn
Trung, giáo sư xă hội học Tương Lai, nhà toán
học Phan Đ́nh Diệu, nhà toán học mê cải cách
giáo dục Hoàng Tụy, nhà văn Nguyên Ngọc (người
đứng đầu chương tŕnh xây dựng trường đại học
dân lập Phan Chu Trinh ở Hội An), chưa kể một số
Việt kiều có tâm huyết như giáo sư Cao Huy Thuần...
Chính các nhân vật trên đây đă góp sức đang kể
cùng các chiến sỹ dân chủ gan góc trong và ngoài
nước vạch trần, phê phán, cô lập những quan điểm
chính trị cổ hủ, lạc lơng, nguy hiểm của "nhóm
bảo thủ cực đoan" nói trên, và góp công phá vỡ
kế hoạch táo tợn đến ngông cuồng của họ.
Ê-kíp lănh đạo mới và những sức ép
Nhóm lănh đạo mới tuy do nhóm lănh đạo cũ tuyển
chọn và xét duyệt, nhưng mặt khác sự xét duyệt
ấy cũng không thể không tính đến sức ép của dư
luận trong và ngoài nước, của một xă hội dân sự
đang h́nh thành trong thời đổi mới và mở cửạ
Mặt khác, nhóm lănh đạo mới nh́n chung không c̣n
là đệ tử cật ruột của "nhóm bảo thủ cực đoan" do
cặp M+A là thủ lănh; phần lớn người trong ê-kíp
mới muốn chứng tỏ ra họ là mới thật. Thủ tướng
mới Nguyễn Tấn Dũng muốn tỏ ra không c̣n do dự
dè dặt như ông Khải; chủ tịch nước mới Nguyễn
Minh Triết muốn tỏ ra năng động, có trách nhiệm
hơn hẳn ông Lương mờ nhạt, nặng về hiếu hỷ; bộ
trưởng giáo dục Nguyễn Thiện Nhân lao vào công
việc cố tạo nên không khí mới trong ngành; phó
thủ tướng kiêm bộ trưởng ngoại giao Phạm Gia
Khiêm khi nhận việc tại bộ cam kết quét nhanh tệ
bán hộ chiếu, tệ làm chuyện phi pháp bằng hộ
chiếu ngoại giao, tệ các sứ quán chỉ lo buôn
chui, móc túi đồng bào ḿnh từ thời Nguyễn Mạnh
Cầm đến Nguyễn Di Niên, hứa xây dựng bộ máy
ngoại giao mới trẻ, khỏe, sạch.
Ê-kíp mới đă có một loạt việc tích cực: cho ông
Nguyễn Văn Lâm (người để quên chiếc cặp chứa
tiền bất minh) về nghỉ; cất chức thủ trưởng cơ
quan công an điều tra của tướng Cao Ngọc Oánh;
buộc tổng thanh tra chính phủ Quách Lê Thanh và
phó tổng thanh tra Trần Quốc Trượng về vườn;
thúc việc xét xử vụ PMU18, vụ bê bối lớn ở Hàng
không Việt nam, vụ Nguyễn Đức Chi ở B́nh Thuận;
ê kíp mới cho lệnh bắt giam đại biểu quốc hội
Mạc Kim Tôn... Ê kíp mới bật đèn xanh cho làng
báo khen ngợi nhà giáo Đỗ Việt Khoa ngay thẳng
tố cáo thi cử gian lận ở Hà Tây, đồng thời loan
tin trung tướng Trung quốc Vương Thủ Nghiệp ở
Quân khu Lan Châu bị án tử h́nh v́ tham nhũng
160 triệu Nhân dân tệ để nuôi 5 cô bồ nhí. Các
nhà b́nh luận vỉa hè Hà Nội kháo nhau rằng đây
là màn dạo đầu đánh tiếng để xử nhóm Bùi Tiến
Dũng - Nguyễn Việt Tiến, c̣n có thể là để bắt
đầu cuộc điều tra về thượng tướng Nguyễn Khánh
Toàn thứ trưởng thường trực bộ công an, mà hồ sơ
tố cáo đă rất dày, lại rất nặng, hầu hết các thứ
trưởng công an khác cũng muốn gạt bỏ v́ tội ông
ta khó xóa nổị
Ê kíp mới c̣n bị ép bởi chính những lời hứa và
cam kết long trọng của họ. Nào là sẽ thẳng tay
trị tham nhũng, cho nên phó thủ tướng đặc trách
pḥng chống tham nhũng Trương Vĩnh Trọng và cái
cơ quan đặc biệt chống tham nhũng không thể ung
dung ngồi chơị Tổng thanh tra chính phủ mới Trần
Văn Truyền vừa dọn sạch cái "ổ thanh tra ăn tiền",
hứa mạnh tay dẹp gian tà, không thể c̣n ngủ gật
như ông tổng cũ Quách Lê Thanh...
Với một xă hội dân sự giận dữ ra mặt với tham
nhũng và bất công, với hàng vài chục nhà báo
động ḷng ngả hẳn về phía quần chúng bị áp bức
đầy đọa (do đó ṭa án Bắc Giang buộc phải xử vô
tội cho các vị tu hành bị vu cáo trộm cổ vật), ê
kíp mới không c̣n có đất để lùi, thậm chí không
thể dậm chân tại chỗ; họ không c̣n có thể cứ hứa
bừa là thực thi nghiêm pháp luật, xem xét mọi
đơn tố cáo khiếu kiện của nhân dân rồi lại cứ ù
lỳ như cũ; họ không thể dễ dàng nuốt lời hứa, vỗ
nợ măi về món nợ mang lại cho dân cuộc sống có
nhân phẩm, rồi vẫn để dân ta lẹt đẹt ở hàng tận
cùng thế giới về tự do chính trị, về cuộc sống
vật chất và tâm linh.
Do công luận xă hội vào cuộc, quốc hội mới có
chuyện 12 bộ trưởng cùng thủ tướng được đưa lên
bàn mổ, các đại biểu quốc hội bắt đầu biết lắc
đầu, biết bĩu môi, trợn mắt, biết hỏi vặn các vị
hành pháp chuyên hành dân.
Sức ép xă hội khá mạnh đang được nhân thêm bởi
sức ép quốc tế từ châu Âu qua châu Úc và Bắc Mỹ
khi chính quyền Việt nam nóng ḷng mong được
thoát khỏi cái mũ lừa CPC để vào được Tổ chức
thương mại quốc tế WTO, do đó ê kíp mới đang
buộc phải tỏ ra có ư định thực sự "đổi mới đợt
2", cam kết sẽ làm đủ luật và thi hành nghiêm
luật... Cam kết với thế giới không c̣n có thể là
cơn gió thoảng, nói rồi để đấy như xưạ
Các lực lượng dân chủ thật ḷng yêu nước, thật
ḷng thương dân trong và ngoài nước hăy nhận rơ
t́nh h́nh mới, lên tiếng yêu cầu ê kíp mới và
cuộc họp lần thứ 3 Ban chấp hành trung ương khóa
X (đang họp từ ngày 24-7 đến cuối tháng) phải
thực hiện lời cam kết với nhân dân, thẳng tay
trừng trị bọn tham nhũng không chút ngập ngừng
do dự, "chẻ từ gốc lên ngọn", không nương nhẹ
với một ai (dù là uỷ viên trung ương, uỷ viên bộ
chính trị hay ngay cả tổng bí thư); hăy yêu cầu
ê-kíp mới dọn dẹp vệ sinh cung đ́nh, tẩy trừ
sạch "những hồn ma bóng quỷ c̣n rớt lại", mạnh
dạn nghe theo lời khuyên của các đảng viên lăo
thành và đông đảo đảng viên ở cơ sở, xét nghiêm
để đưa ra khỏi trung ương những nhân vật nội
gián của M+A Quỷ đă lộ rơ mặt như: Nguyễn Bắc
Sơn ở Thái Nguyên, Nguyễn Văn Thuận ở Hải Pḥng,
Vũ Văn Hiền ở Đài phát thanh trung ương, Nguyễn
Khánh Toàn ở Bộ công an..., cùng với Đào Ngọc
Dung bí thư đoàn thanh niên CS bị bắt quả tang
phạm quy khi đi thi, nếu chỉ kể sơ sơ làm ví dụ.
Hăy truyền rộng và lớn tiếng kêu gào của dân oan,
bị ức hiếp, bị đuổi nhà, bị cướp đất ở khắp nơi,
bị một số sĩ quan công an ở Long An, ở Lương Sơn
(Hoà B́nh) đánh thành thương tật, nhét cứt lợn
vào mồm, và hàng chục vạn chị em ta bị đem bán
khắp nơi, từ Cambodia, Nam Hàn, Đài Loan đến
Malaysia và Trung Đông như bầy súc vật! Tất cả
đều là nạn nhân của một thời ma quái bi đát nhất.
Trước mắt, toàn xă hội hăy quan sát chặt chẽ và
lớn tiếng cảnh báo trung ương đảng và ê kíp cầm
quyền mới rằng họ đă lên ngựa với nhiều thề thốt
với dân, xă hội ngày nay không cho phép họ nuốt
hoài lời hứa và hăy coi chừng con đường đầy thử
thách phía trước, sự ngă ngựa từ đỉnh cao quyền
lực của họ sẽ c̣n bi đát hơn cả số phận những
thế lực Ma quỷ đang bị đào thải.
Paris 24/7/2006 |