Về thăm đồng bằng sông Cửu Long Kỳ IV: Cây cầu Cần Thơ và gói thầu Trung Quốc

Wednesday, June 06, 2007

Ngô Thế Vinh

 

LTS.- Người Việt hân hạnh đăng tải nhiều kỳ bài kư sự, biên khảo “Từ cầu Mỹ Thuận 2000 tới cây cầu Cần Thơ 2008” của tác giả Ngô Thế Vinh. Bài viết này đă được đăng trên Tạp Chí Thế Kỷ 21 số 217, Tháng Năm, 2007. Xin cảm ơn tác giả đă cho phép Người Việt sử dụng bài viết này.

 

CẦN THƠ - Ngày 25 Tháng Chín, 2004, (cựu) Thủ Tướng Phan Văn Khải đă khởi động công tŕnh xây cất cầu Cần Thơ bắc ngang sông Hậu và khi hoàn tất sẽ là cây cầu treo dài nhất Đông Nam Á.

Công tŕnh dự trù hoàn tất vào cuối năm 2008, cũng đánh dấu thời điểm chấm dứt đoạn “qua phà” cuối cùng trên quốc lộ 1A nối liền hai tỉnh Vĩnh Long và Hậu Giang. Đây là một trong hai công tŕnh được coi là lớn nhất của đồng bằng sông Cửu Long (ĐBSCL), công tŕnh kia là Dự Án Phức Hợp Dầu Khí-Điện-Phân Bón Cà Mau (Ca Mau Gas-Electricity-Fertilizer Complex).

Tiếp theo sau cầu Mỹ Thuận dài 1,535 m bắc qua sông Tiền nối hai tỉnh Tiền Giang và Vĩnh Long hoàn tất năm 2000; cầu Cần Thơ có chiều dài 2.75 km, rộng 26 m với bốn đường xe chạy hai chiều. Cầu có độ thoáng cao 39 m khiến các tàu lớn 15,000 tấn vẫn có thể lưu thông qua lại. Nếu tính cả đường dẫn tới hai đầu cầu th́ chiều dài của công tŕnh sẽ là 15.85 km, sẽ thay thế hệ thống phà Cần Thơ đang phải chuyển tải hơn 20,000 chuyến xe, 87,000 khách qua sông mỗi ngày, và như vậy chắc chắn sẽ đóng vai tṛ quan trọng trong sự phát triển kinh tế và cải thiện mức sống của ngót 20 triệu cư dân vùng ĐBSCL.

Cầu Cần Thơ được đánh giá là một thành tố quan trọng để thu hút đầu tư ngoại quốc và cả từ trong nước trong kế hoạch phát triển vĩ mô của Tây Đô tới năm 2010.

Tổ hợp nhà thầu bao gồm các công ty Taisei, Kajima, Nippon Steel Co., Công Ty Xây Dựng Trung Quốc; dưới sự giám sát của công ty tham vấn Nippon Koei-Chodai, kinh phí xây cất cầu Cần Thơ với tổn phí cao nhất lên tới $342.6 triệu và cũng là cây cầu dài nhất của cả nước. Trong buổi lễ động thổ, Osamu Shiozaki tổng lănh sự quán Nhật tại thành phố Sài G̣n cho biết ODA của Nhật (Official Development Assistance) đă viện trợ cho Việt Nam từ 1992 số tiền lên tới $7.4 tỉ để xây dựng 70 cây cầu trên quốc lộ 1A.

Theo Vietnam News (vnagency.com.vn) th́ cầu Cần Thơ sẽ là cây cầu “thứ ba” bắc ngang sông Mekong thuộc vùng hạ lưu, sau cây cầu Hữu Nghị Mittaphap nối Vạn Tượng và Nongkhai Thái Lan, cây cầu Mỹ Thuận nối hai tỉnh Tiền Giang và Vĩnh Long. Nhưng theo tác giả bài viết này th́ chi tiết trên không chính xác: cầu Cần Thơ (2008) sẽ là cây cầu “thứ năm” sau bốn cây cầu: (1) Mittaphap (04/1994), (2) Lao-Nippon Bridge/Champassak (Lào Thái 08/2000), (3) Kompong Cham Japanese Bridge (Cambodia, 12/2001), (4) Mỹ Thuận (Việt Nam, 05/2000).

Tiến tŕnh xây cất cầu Cần Thơ đến nay được xem là “khá chậm” khiến có mối lo ngại là thời điểm hoàn tất vào năm 2008 có khả năng khó đạt được.

Dự án cầu Cần Thơ gồm ba gói thầu (Contract Packages): đường dẫn vào cầu phía Vĩnh Long do các nhà thầu địa phương Việt Nam (gói thầu 1, Thăng Long, Cienco 6, Cienco 8) có tiến độ chậm nhất, trong khi công tŕnh xây cầu chính (gói thầu 2, Nhật) và đường dẫn vào cầu phía Cần Thơ (gói thầu 3, Trung Quốc) được coi tiến triển khả quan.

Riêng gói thầu 3, có tên là: “Dự án xây dựng đường tránh quốc lộ 1 cầu Cần Thơ” do Công Ty Xây Dựng Quốc Gia Trung Quốc đảm trách, là một tuyến đường dài 7,690 m, rộng 24.1 m, với bốn đường xe chạy cùng chín cây cầu phụ với tổng chiều dài là 1,165 m, với nút giao số 3 có “cầu vượt - flyover” qua quốc lộ 91B, một trạm thu phí 10 cửa, cùng với một khu dịch vụ rộng 21,000 m2. Khởi công ngày 25 Tháng Hai, 2005, với 1365 ngày và dự trù hoàn thành ngày 21 Tháng 11, 2008.

Do không thể tiếp cận với công trường xây cầu Cần Thơ bằng đường bộ v́ là toàn là những khu cấm, nhưng bằng đường sông tôi đă có thể tới rất gần các khu đang xây dựng ấy: tới với những giàn khung sắt thép khổng lồ, những cần cẩu cao vút trên nền trời xanh. Và cũng ngạc nhiên khi thấy gần khối sắt thép ấy lại có một chiếc ghe cào nhỏ, đang bám sát vào một chiếc chân cầu mới xây trơ trọi giữa sông: trên chiếc ghe đó chỉ có một người đàn bà và đứa con trai nhỏ. Hỏi ra mới được biết là ông chồng th́ đang lặn xuống ḍng nước nâu chảy xiết để vớt những khúc thép dư dưới chân cầu. Vớt được bao nhiêu, bán được bao nhiêu mỗi ngày th́ không biết nhưng quả là một lối mưu sinh mới vô cùng nguy hiểm.

Sau bến phà Mỹ Thuận, rồi ra từ 2008 bến phà Cần Thơ cũng sẽ đi vào quá khứ. Và Con Đường Cái Quan sẽ xuyên suốt từ ải Nam Quan xuống tới mũi Cà Mau; nhưng nếu nh́n xa, Con Đường Cái Quan không dừng lại ở đó, bởi v́ trong tâm khảm mỗi người Việt, con đường ấy c̣n thêm cả khúc đường biển tiếp nối ra tới Hoàng Sa và Trường Sa. Đó cũng là một gợi ư cách đây bảy năm của người viết với tác giả bản trường ca Con Đường Cái Quan. Chắc ông không c̣n nhớ buổi nói chuyện với tôi trong căn nhà thân thuộc nơi thị trấn Giữa Đường; và cũng hôm ấy, nhạc sĩ Phạm Duy có kư tặng tôi bức ảnh ông đang đổ rượu trên mộ Văn Cao khi ông lần đầu tiên trở về thăm Việt Nam. Bây giờ, trên báo chí, lại thấy ảnh ông cùng mấy người con đang trở lại để một lần nữa đi suốt Con Đường Cái Quan ấy. Trước viễn ảnh một biển Đông dậy sóng, những ḍng chữ này một lần nữa gửi tới ông, vẫn với tâm cảnh của “tam bách dư niên hậu” và với niềm tin rồi ra cho dù thời gian xa tới đâu, Hoàng Sa - Trường Sa cũng sẽ lại “châu về Hiệp Phố.”

Trong chuyến đi các tỉnh miền Tây lần này, qua lại nhiều lần trên phà: phà Cao Lănh, phà An Ḥa sang Long Xuyên, phà sông Hậu từ Vĩnh Long sang cần Thơ, phà Rạch Miễu từ Mỹ Tho qua Bến Tre... Phải nói đây là một điểm son về giao thông của Đồng Bằng Sông Cửu Long (ĐBSCL), hệ thống phà hoạt động rất hữu hiệu và trật tự. Do có thêm nhiều phà phục vụ nên “ṿng quay” rất nhanh, cảnh những đoàn xe nối dài mỏi mệt chờ phà đă trở thành quá khứ. Từ 15 phút tới nửa tiếng, nếu là con sông rộng, xe chúng tôi đă có thể qua bờ sông bên kia và lại lên đường.

Rồi không thể không nhớ tới bến phà Mỹ Thuận, như một nét văn hóa ngày nào. Từ buổi sáng hôm ấy trên sông Tiền, trên một con phà, cũng là một trong những chuyến phà cuối cùng, nh́n về phía xa là cây cầu Mỹ Thuận trước ngày “giao long” [Tháng Năm, 1999], vậy mà đă hơn bảy năm rồi, biết bao nhiêu nước chảy qua cầu, bao nhiêu triệu tấn phù sa đă đổ ra ngoài Biển Đông.

Từ Cần Thơ qua phà Sông Hậu sang Vĩnh Long, để từ đây qua tỉnh Tiền Giang bằng cây cầu Mỹ Thuận. Đây là lần đầu tiên tôi qua cầu Mỹ Thuận kể từ khi khánh thành. Phải qua “những ngày phà,” nhất là những năm trước đây, mới thấy tiện nghi của cây cầu. Những cây cầu trên những khúc sông Mekong luôn luôn có sự hấp dẫn cuốn hút đối với tôi, khi có dịp tới gần tôi đều t́m cách bước lên những cây cầu ấy. Chỉ có một cây cầu bắc ngang sông Mekong phía Nam Lào hoàn tất từ Tháng Tám năm 2000, là tôi chưa đi qua: cây cầu Lao-Nippon/ Champasak. Những cây cầu khác, từ cây cầu treo Cảnh Hồng trên Vân Nam, xuống tới cây cầu Mittaphap Vạn Tượng rồi cầu Kompong Cham Cambodia, nay là cầu Mỹ Thuận trên sông Tiền. Phải nói mỗi cây cầu trên sông Mekong tự nó đă là một tác phẩm nghệ thuật về kiến trúc, trang điểm cho ḍng sông như những chiếc ṿng nạm ngọc hay kim cương...

Từ Mỹ Tho, qua phà Rạch Miễu bằng chuyến phà Việt Đan [Việt Nam-Đan Mạch] băng qua các nhánh sông để sang tỉnh Bến Tre. Qua Cồn Phụng của Ông Đạo Dừa, nơi mà từ 1963 đă từng là một “ốc đảo ḥa b́nh” giữa cuộc “chiến tranh Việt Nam” đang diễn ra khốc liệt. Với chính phủ miền Nam lúc đó th́ Cồn Phụng là ổ trốn quân dịch, Việt Cộng th́ coi đó là hang ổ CIA, c̣n đám cố vấn Mỹ th́ gọi đó là nơi an dưỡng của Việt Cộng. Đâu là sự thật? Chỉ có một sự thật chắc chắn là nay Ông Đạo Dừa đă chết và Cồn Phụng trở thành một tụ điểm du lịch.

Bến Tre là một tỉnh duyên hải thuộc ĐBSCL, nằm giữa hai nhánh của con sông Tiền và cho đến nay cũng chưa có một chiếc cầu nối nào để đi vào tỉnh Bến Tre ngoài phương tiện qua phà. Bởi vậy dự án cầu Rạch Miễu dài 2.8 km nối Tiền Giang và Bến Tre có một tầm quan trọng chiến lược cho bước phát triển của cả hai tỉnh. Nhưng phải nói dự án cầu Rạch Miễu là một công tŕnh xây dựng gây nhiều tai tiếng nhất. Được khởi công từ 2002 và dự trù hoàn tất vào cuối Tháng Sáu năm 2006. Nhưng rồi bao nhiêu sự cố đă và đang xảy ra.

Giữa công tŕnh các nhà thầu bỏ đi v́ thiếu vốn, viện cớ giá cả vật liệu xây dựng như xi măng, sắt thép và xăng dầu đều tăng. Để cứu văn, nhà nước đă phải tăng thêm ngân khoản từ 696 tỉ đồng [43.7 triệu MK] lên tới 988 tỉ đồng [62.1 triệu MK] để công tŕnh có thể tiếp tục.

Tiếp theo là vụ tai tiếng, ăn cắp “rút ruột” hơn 10 tấn sắt thép từ ngay hiện trường của công tŕnh. Chủ mưu không ai khác hơn lại là một kỹ sư 29 tuổi [nghĩa là được sinh sau 1975] phó giám đốc công tŕnh. Cho dù công an đă bắt được tại trận các tay thợ lặn với trang bị là những bộ đồ lặn, máy cắt tối tân, máy phát điện và cả một kế hoạch tinh vi làm việc theo thủy triều để không bị phát hiện. Nhưng rồi chỉ hai tuần sau đó, không thể giải thích được, hồ sơ vụ án bị đóng lại và có tin đồn cũng viên kỹ sư trẻ ấy c̣n được bổ nhiệm vào một công tŕnh xây dựng khác ở miền Bắc. Do vụ lấp liếm trên quá lộ liễu, cũng theo báo Thanh Niên 19 Tháng Tư, 2006, nhà nước đă phải cho mở lại hồ sơ để thẩm tra vụ án.

Nhưng điều nghiêm trọng và đáng quan tâm hơn hết là chất lượng kém của công tŕnh do từ các báo cáo và phát hiện của báo chí: việc xây dựng chưa hoàn tất mà đă có nhiều trụ, mố bị nứt lún. Điển h́nh là “mố 58” bị nứt, được “khắc phục” bằng cách phun dung dịch chống thấm, sau đó dùng keo trám lại vết nứt. Cách “xử lư” đó được ông giám đốc công tŕnh cầu Rạch Miễu lên tiếng bảo đảm là vẫn an toàn và chất lượng. Ông giám đốc ấy cũng tiết lộ thêm một tin động trời khác nữa là khởi đầu Việt Nam quyết định “tự thiết kế, tự thi công” xây dựng cầu treo Rạch Miễu [mà tiếng trong nước gọi là công tŕnh cầu dây văng], nhưng nay th́ thấy rơ là “khả năng bất cập” của các kỹ sư và nhà thầu Việt Nam nên chính phủ và Bộ Giao Thông-Vận Tải phải chọn giải pháp đi thuê một công ty nước ngoài, có thể là Pháp hay Thụy Sĩ đủ năng lực để hoàn tất phần “dây văng” này.[ www.bentre.gov.vn]

Với nhiều “cha chung” như vậy, nếu đứa “con cầu tự” cầu Rạch Miễu sinh ra mà èo uột, không có tuổi thọ, th́ ai sẽ thực sự trách nhiệm sự an sinh lâu dài của cư dân hai tỉnh Bến Tre-Tiền Giang nói riêng và của ĐBSCL nói chung?

Khác với công tŕnh cầu Cần Thơ, bằng đường bộ phía Mỹ Tho, tôi đă có thể tiếp cận với các bộ phận xây cất nơi đầu cầu Rạch Miễu. Lúc đó là giờ nghỉ trưa của toán công nhân làm cầu, đứng ngồi bên những chiếc Honda, tất cả mặc đồng phục màu đỏ cam, đầu đội nón bảo hộ lao động. Dân chúng vẫn sinh hoạt sát bên công trường. Tôi đă chụp được rất nhiều bức h́nh sinh động bên chân cây cầu Rạch Miễu ấy.

Từ đường sông, trên chuyến phà Việt Đan qua Bến Tre, nh́n một hàng dài các chân cầu xi măng cốt sắt cao mảnh mai trông như một tiểu đội lính, chắn ngang nhánh con sông Tiền, cũng không xa đó là Cồn Phụng, tôi liên tưởng tới phim Platoon của Oliver Stone, chỉ có khác là sau chiến tranh tiểu đội những chân cầu ấy, không được chuẩn bị lại bị ném xuống giữa mênh mông ḍng nước nâu chảy xiết và rồi đám chân cầu ấy sẽ đứng vững được bao lâu nữa, nếu phải chịu tổn thất lâu dài không ai khác hơn sẽ là những thế hệ cư dân của ĐBSCL.

Cầu Rạch Miễu có thể coi là một “điển h́nh” cho các công tŕnh xây dựng thiếu quy hoạch, thiếu trách nhiệm và rất lăng phí đă và đang diễn ra ở Việt Nam.

Chiếc phà Việt Đan vừa cập bến, chiếc xe lại lên đường, đi vào huyện Châu Thành rồi vào thị xă Bến Tre. Là một tỉnh nông nghiệp với hơn 1.3 triệu dân số, tương đối nghèo so với các tỉnh khác của ĐBSCL, lại cũng là nơi đang c̣n ổ dịch cúm gia cầm H5N1 [Thạnh Phú, Tân Hưng / thời điểm 08-2006]. Bến Tre được biết tới như một xứ dừa với kỹ nghệ làm kẹo dừa, bánh phồng dừa xuất khẩu... Dừa Bến Tre ngon nổi tiếng v́ là vùng nước lợ, mà nước lợ th́ chẳng tốt ǵ cho cây lúa. Không phải dừa xiêm mà dừa đỏ mới là loại dừa ngon nhất của Bến Tre với nước ngọt và cùi th́ thơm. Ghé một quán bên đường, giữa trời nóng khát, uống một trái dừa đỏ từ nguyên trái như là được “cứu hạn.” Cô gái bán quán rất xinh, có vẻ là nữ sinh. Cô vui vẻ chặt dừa cho khách với ba nhát dao thật khéo. Cô chỉ nhận tiền dừa và thẳng thắn từ chối tiền “tip,” trước nhân cách ấy, khách văng lai đă nợ cô một lời xin lỗi. Chúng tôi cũng mua thêm hai trái dừa đỏ nữa để trên xe thay cho những chai nước trên đường về.

Không có kết luận cho bài viết. Chỉ có một cảm nghĩ, phát triển kinh tế mà không có phát triển giáo dục và y tế đồng bộ: đó là những bước “Phát triển không bền vững.”